TruyenFull.Me

[LEVI×HANGE] Đôi Cánh Bất Đối Xứng! [Full]

Chap 22: Hồi Ức: Một Buổi Sáng Cuối Đông

Chibi121

Levi vẫn quỳ trước mộ Erwin. Tay anh khẽ siết, như muốn giữ lấy cảm giác từ phiến đá lạnh dưới lòng bàn tay. Mọi âm thanh dường như tan biến chỉ còn lại tiếng gió lùa qua những kẽ lá và một mảnh ký ức bỗng ùa về, rõ ràng như thể mới hôm qua.

Một buổi sáng lạnh giá cuối đông. Mặt đất phủ tuyết, và trại lính còn mờ hơi sương. Erwin đứng cạnh bản đồ trải rộng, tay cầm cốc cà phê khói bốc nghi ngút, mắt nhìn về phía chân trời.

"Cậu nghĩ chúng ta còn bao nhiêu thời gian?"

 Erwin hỏi, giọng đều và trầm, như thể không hỏi vì muốn biết, mà để Levi suy nghĩ.

Levi đứng bên cửa, tay đút túi áo, ánh mắt không rời vị chỉ huy có đôi mắt sâu thẳm ấy.

"Chẳng ai có thời gian cả. Nhưng anh thì luôn làm như mình có".

Levi đáp, nửa giễu cợt, nửa trầm lặng.

Erwin cười khẽ.

"Vì nếu tôi không làm thế, ai sẽ làm?"

Đó là lúc Levi nhận ra: Con người này gánh trên vai nhiều hơn bất kỳ ai. Những quyết định, những hy sinh, những cái chết. Và rồi... Levi đã lựa chọn. Ở bên cạnh ông ta. Dù có đi đến tận cùng địa ngục.

Đoạn ký ức cuối cùng là ánh mắt của Erwin trong trận chiến định mệnh – đau đớn, kiên cường, và có chút tiếc nuối. Levi đã giữ lấy cơ hội sống cuối cùng đó... nhưng không phải cho Erwin.

Anh khẽ nhắm mắt, như thể tự trừng phạt bản thân một lần nữa, dù đã hàng trăm lần như thế.

....

Hange bước lại, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Levi.

"Anh vẫn không tha thứ cho bản thân?"

"Không"

Anh đáp, khàn giọng.

"Vì anh ấy đáng được sống tiếp."

Eru ngơ ngác nhìn hai người lớn, rồi ngồi xổm xuống cạnh bia mộ. Cậu rút từ túi áo ra một chiếc kẹo gói giấy màu nâu, món ngọt hiếm hoi mà cậu hay được mẹ cho và đặt nó bên cạnh bó hoa.

"Cháu nghĩ chú cũng thích kẹo giống con." Eru nói nhỏ.

Levi nhìn con trai mình thật lâu. Gương mặt ấy không giống Erwin nhưng có điều gì đó trong ánh mắt, sự lặng lẽ, cách cậu bé hiểu mà không cần nói... khiến anh nghẹn lời.

"Cảm ơn."

Anh nói, không rõ là với ai. Có thể là với Eru. Có thể là với Erwin. Hoặc là với chính ký ức còn sót lại trong trái tim anh.

....

Mưa đã dừng hẳn khi cả ba rời khỏi nghĩa trang. Những vệt nắng đầu tiên xuyên qua tán cây, chiếu lên con đường đất ẩm mượt như nhung. Hange nắm tay Eru, còn Levi đi bên cạnh, lặng lẽ nhưng không còn nặng nề như lúc đến.

"Ba!"

 Eru hỏi sau một lúc im lặng.

"Chú Erwin là người hùng à?"

Levi dừng bước. Một cơn gió nhẹ lướt qua, đưa theo hương hoa thủy tiên phảng phất từ phía sau.

"Không!"

Anh đáp, ngắn gọn. Rồi quay sang nhìn con trai, ánh mắt dịu đi.

" Chú ấy không phải người hùng. Chỉ là một người đã chọn hy sinh để người khác được sống."

Eru trầm ngâm, rồi khẽ gật đầu. Cậu không hiểu hết, nhưng trái tim trẻ thơ cảm nhận được rằng có những điều không cần lý giải chỉ cần ghi nhớ.

Về đến căn nhà gỗ, trời đã tạnh hẳn. Chim hót ríu rít sau bìa rừng, và ánh nắng chiếu lên từng tấm kính cửa sổ. Eru chạy vào trước, tháo giày và nhảy lên ghế sofa, tay giơ lên như đang bay.

"Con là người bảo vệ rừng! Không ai được làm hại mẹ và ba".

Cậu hét to, khuôn mặt rạng rỡ.

Levi đứng ở cửa, nhìn theo con trai mà khoé miệng khẽ cong một nụ cười rất nhẹ, nhưng thật.

Hange bước đến bên anh, tựa đầu vào vai anh.

"Em nghĩ Erwin sẽ rất tự hào."

"Anh hi vọng vậy."

Levi đáp khẽ.

Cả hai cùng bước vào nhà, đóng cửa lại. Ngoài kia, trời vẫn còn ẩm ướt, nhưng trong căn nhà gỗ nhỏ ấy, ấm áp đã quay trở lại không chỉ từ lò sưởi, mà từ từng hơi thở, từng ký ức được giữ gìn, và từ cuộc sống vẫn tiếp tục, bất chấp những mất mát.

....

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me