TruyenFull.Me

LingOrm | Iron and Ivy

Chương 6 [Continue]

Keilayyyy

The O's Korner - 20:12

Orm thở dài một tiếng nhỏ, rồi đứng dậy, tiến đến chiếc ghế Lingling vừa ngồi xuống. Em khẽ ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt chị, vẻ mặt bất lực nhưng cũng có chút buồn cười.

"Giờ chị chọn rửa ly hay lau nhà?"

Lingling khẽ đưa mắt nhìn sang Orm. Ánh mắt chị vẫn còn vương chút bối rối và ngượng ngùng sau màn "ra mắt" bất đắc dĩ với đàn em. Chị nhìn đôi mắt trong veo của Orm, rồi khẽ lên tiếng:

"Chị... lau nhà cho em..."

Orm khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng thoáng nở trên môi. 

"Vậy em đi rửa ly trước. Chị cứ lau từ ngoài này vào trong nhé. Chổi với cây lau nhà ở góc kia." 

Em chỉ tay về phía một góc khuất gần cửa ra vào.

Lingling đứng dậy, chậm rãi đi về phía góc nhà lấy chổi và cây lau nhà. Cảm giác cầm những dụng cụ quen thuộc này khiến chị thấy thoải mái hơn một chút so với việc pha chế đồ uống. Chị bắt đầu quét những hạt bụi và vết bẩn trên sàn nhà, động tác vẫn nhanh nhẹn và dứt khoát như khi làm nhiệm vụ.

Trong lúc Lingling lau nhà, Orm cẩn thận rửa từng chiếc ly, xếp chúng gọn gàng lên kệ. Tiếng nước chảy róc rách hòa lẫn với tiếng chổi khẽ quét trên sàn nhà tạo nên một không gian yên tĩnh và bình dị.

Cả hai làm việc trong im lặng, nhưng dường như giữa họ đã có một sự hiểu ngầm. Orm không hỏi thêm về Prim và Tan, và Lingling cũng không giải thích gì về sự xuất hiện bất ngờ của mình. Họ chỉ lặng lẽ chia sẻ công việc dọn dẹp cuối ngày, mỗi người một việc, nhưng cùng nhau tạo nên một không gian sạch sẽ và ngăn nắp cho The O's Korner.

Khi sàn nhà đã sạch bóng và những chiếc ly đã được rửa xong, Orm nhìn Lingling, một nụ cười biết ơn nở trên môi.

"Ọtttt~"

Lingling khẽ xoa xoa bụng mình, một chút ngượng ngùng thoáng qua trên khuôn mặt. Chợt chị nhìn sang Orm, nhận ra cả ngày hôm nay dường như em cũng chưa ăn gì

"Bình thường em không ăn gì cả ngày à?"

Orm khẽ mỉm cười buồn, lắc đầu

"Đôi khi thôi ạ, chỉ là hôm nay khách đông quá nên em không có thời gian ăn."

Lingling chống hai tay lên quầy, tinh nghịch nhìn em

"Lúc nãy chị ra sau đổ khác, không thấy xe em..."

Orm khẽ gật đầu xác nhận

"Hồi sáng em bắt xe tới đây..."

Lingling mỉm cười, khẽ hé miệng lấy hơi như chuẩn bị nói gì đó rất quan trọng

"Em đi ăn với chị không? Coi như... ăn mừng chị có việc làm mới"

Orm bật cười thành tiếng, rồi nhìn chị gật đầu. 

Lingling ra hiệu cho em đợi một chút...

Chị nhanh chóng bước ra khỏi quán, đi qua con hẻm đối diện, dắt chiếc mô tô phân khối lớn của mình sang bên này đường, rồi mở cửa ló đầu vào nói to.

"Đi thôi, em cầm nón của chị đi.."

Orm cũng ngoan ngoãn nghe theo. Em tháo tạp dề, gắp gọn lại đặt lên quầy. Trên đường đi ra cầm lấy nón bảo hiểm của chị để ở trên kệ trong góc

Bước ra đến bên ngoài, em quay lại nhập mật khẩu khoá cửa lại, kéo thử cửa vài cái rồi quay sang nhìn chị. Khẽ nhíu mày

"Chỉ có một cái nón thôi sao..?"

Lingling gật gật. Cầm lấy chiếc nón trên tay em, nhẹ nhàng đội lên cho em. Qua cặp kính chắn gió của nón bảo hiểm, Lingling có thể thấy được mặt em đang không hài lòng

"Chị sẽ chạy chậm mà.. mình cũng chỉ đi ăn gần đây thôi. Rồi chị đưa em về nhà"

Nghe được tiếng "um" nhẹ phát ra từ trong nón Lingling mới yên tâm. 

Lingling quay ra xe trước, leo lên chiếc mô tô phân khối lớn, giữ thăng bằng để Orm leo lên ngồi phía sau. Thấy em có vẻ lúng túng không biết đặt tay ở đâu, Lingling khẽ nắm lấy tay em, vòng qua eo mình đặt lên bình xăng. 

"Em để tay như vầy sẽ thoải mái nhất"

Orm tinh nghịch thu tay lại, vòng qua ôm chặt lấy eo Lingling, áp sát vào lưng chị.

"Em thấy như vầy an toàn hơn"

Lingling không nói gì, cố gắng tập trung nhìn thẳng về phía trước, nhưng vòng tay ấm áp của Orm ôm chặt lấy thân mình khiến cơ bụng chị bất giác co lại.

Lingling không nói gì, cố gắng tập trung nhìn về phía trước, nhưng tay em đang ôm lấy thân mình, cơ bụng cũng bất giác co lại.

Lingling nhẹ nhàng rồ ga, chiếc mô tô phân khối lớn khẽ rung lên. Chị cẩn thận lái ra khỏi con phố nhỏ, hòa vào dòng xe cộ thưa thớt của buổi tối. Qua gương chiếu hậu, chị có thể thấy Orm ngồi sau, dáng người nhỏ nhắn lọt thỏm trong chiếc nón bảo hiểm lớn.

Chẳng mấy chốc, Lingling dừng xe trước một quán ăn ven đường, nơi những nồi nước dùng bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi thơm đặc trưng của món mì thuyền. Chị tắt máy, quay đầu lại nhìn Orm.

"Đến rồi.. điểm ăn yêu thích của chị.. Mì Thuyền"

Cả hai xuống xe, Lingling không quên cẩn thận tháo nón bảo hiểm cho Orm, đặt ngay ngắn lên yên sau. 

Lingling cùng em bước vào, chị tươi cười chào hỏi chủ quán

"Bà chủ, cho 2 tô như bình thường, lần này không cay nhé"

Cả hai chọn một bàn nhỏ ở góc quán, ngồi đối diện nhau. Lingling cẩn thận lấy đũa và muỗng ra khỏi ống đựng, lau sơ qua rồi bọc lại bằng giấy ăn, đặt ngay ngắn về phía Orm. Orm nhìn chị khẽ mỉm cười.

Mì thuyền được mang ra, những bát nhỏ bốc khói thơm lừng. Lingling mở nắp hủ ớt, lấy một muỗng to để vào tô của mình. Orm nhìn chị đầy thắc mắc

"Sao ban nãy chị kêu không cay?"

Lingling nhìn em, cười hiền,

"Chị không biết em có ăn cay không? Nên chị gọi không cay cho chắc"

Orm khẽ gật gù, thích thú với sự tinh tế của chị.

Lingling luôn để ý em

"Có hợp với em không?"

Orm gật đầu, rút tờ khăn giấy chậm lên miệng

"Ngon lắm ạ, em không biết là ở gần quán lại có chỗ ngon như vầy"

Cả hai vừa ăn vừa trò chuyện, không khí giữa họ thoải mái và tự nhiên hơn rất nhiều. Lingling lắng nghe Orm kể về quán cà phê, về những mẻ bánh mới, về những vị khách quen thuộc. Chị nhận ra, đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ và bí ẩn của mình, Orm là một cô gái trẻ đầy nhiệt huyết và đam mê.

Sau khi ăn xong, Lingling chở Orm về nhà. 

Dưới lầu, khu chung cư Ideo Q Chula - 22:47

Orm leo xuống xe, tháo nón bảo hiểm ra đưa lại cho Lingling. Em cười tươi rói.

"Cảm ơn chị..." 

"Hôm nay em vui lắm. Em chưa bao giờ được "đồng nghiệp" mời đi ăn, còn được ngồi xe mô tô nữa"

Orm khẽ suy nghĩ một chút, dường như có điều gì muốn nói nhưng rồi lại thôi.

Lingling thấy được điều đó, khẽ lo lắng

"Em sao vậy? Có chuyện gì hả?"

Orm nhìn chị, mặt có chút nét tinh nghịch 

"Chị mua thêm cái nón bảo hiểm đi. Ngày mai sang đón em đi làm, em thích ngồi xe của chị lắm"

Lingling thở phào, tưởng em có chuyện gì

"Được thôi, nhưng chị tính tiền xe đưa đón đó..."

Orm tiến đến gần chị, nở một nụ cười thật tươi, nháy mắt tinh ranh

"Em trả tiền trước rồi nha"

Orm tươi cười vui vẻ đi vào bên trong sảnh chung cư, để lại Lingling ngẩn ngơ nhìn theo bóng em khuất dần sau cánh cửa kính.

Nhà của Orm - 22:54

Orm về đến nhà, liền đi vào phòng, lấy chiếc laptop trên đầu tủ ra làm việc ngay

|Received file...

Orm nhấn đúp chuột, mở ra một tấm ảnh. Em mở app giải mã lên, drag & drop tấm hình vào app, thông tin liền hiện ra

|Wisut đang có kế hoạch đen, 10 ngày sau có biến. Yêu cầu cập nhật kế hoạch của người kế nhiệm

Orm suy nghĩ một chút, dùng server mã hoá nội bộ, phản hồi lại server root

|Nhận thông tin. Kế hoạch diễn ra rất tốt.

------------------------------

Nhà an toàn, rìa Sathorn - 00:45

Lingling về đến nhà, tắm rửa xong liền ngồi vào máy, ánh sáng xanh nhạt hắt lên mặt Lingling, nhưng gương mặt ấy đã bớt đi sự lạnh lùng thường ngày. 

|S.T request open room chat... |Lingling joined the room...

Lingling "Tôi đã giao lại hàng cho Wisut, hắn rất hài lòng. Chuyện tiếp cận Orm chủ quán the O's Korner cũng đang diễn ra rất tốt"

S.T "Tuyệt..."

Lingling "Nhưng Wisut có một chuyến hàng đặc biệt, muốn đích thân tôi áp tải hàng. Tôi cảm thấy chuyến hàng này có chút lạ"

S.T "Hắn có nói cụ thể là gì không?"

Lingling "Không, hắn không nói rõ là hàng gì. Tôi nghi không phải là hàng trắng thông thường. Hắn nói 10 ngày sau sẽ áp tải hàng. Tôi cần chi viện

S.T "Được, lúc nhận được thông tin cụ thể cứ nhắn qua cho tôi, tôi sẽ sắp xếp người viện trợ cho cô. Dùng những ngày này tiếp cận Orm, chiếm lấy lòng tin của cô ấy. Tuỳ cơ ứng biến. Tôi tin cô"

Lingling "Rõ"

|Lingling leaves the room...

Lingling thả người xuống giường, một ngày không đấm đá, không chạy trốn trên đường phố, nhưng lại cảm thấy mệt mỏi đến lạ. Tâm trí chị không ngừng nghĩ về Orm, từ những cử chỉ dịu dàng khi pha cà phê, ánh mắt trong veo, nụ cười tươi tắn, đến những cái chạm khẽ khàng đầy ẩn ý.

Lý trí đang nói cho Lingling biết chị đang "không chuyên nghiệp", nhưng trái tim của Lingling... lại có những rung động khó tỏ


Hết chương 6

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me