Livestream Đoán Mệnh, Ra Mắt Liền Nổi Tiếng
Chương 9. Lần đầu tiên không có kinh nghiệm💠💜
Thấy Kiều Kiều chạy từ sau vườn tới, Lăng U nghiêng mắt nhìn cô một cái.
Sau đó trực tiếp từ túi một đống hoàng phù nhăn nheo xấu xí, sau đó vứt lên không trung.Hoàng phù vốn nhăn nhúm, theo tiếng Lăng U niệm chú ngữ, trở nên bằng phẳng.Kim sắc quang hiện ra, những hoàng phù tụ tập trên đỉnh đầu cậu, hình thành một vòng tròn. Nhưng hình như cậu cảm thấy hiệu quả tiết mục còn chưa có đủ.Dựng thẳng ngón trỏ đặt ở trên môi, hung hăng cắn một cáiHọc từ TV ra, nhưng lần đầu làm không có kinh nghiệm, chỉ cảm thấy đau, da tay còn nguyên không rách được.Làn đạn 1: Oa, kỹ xảo mười điểm, trông ảnh ngầu thật sự.Làn đạn 2: Cậu ta muốn cắn ngón tay sao? Tôi xem trên TV đều một phát là chảy máu rồi, cậu ấy cắn không rách thì thôi đi, hình như tôi còn nghe thấy cậu ấy mắng đm.Làn đạn 3: Đúng vậy, cậu ta mắng, XSWL, cậu này hề vậy.Lăng U từ bỏ giả ngầu, tay phải cầm kiếm gỗ đào giơ qua đỉnh đầu, tay trái bấm tay niệm thần chú. Hoàng phù biến thành từng luồng sáng vàng, đánh vào cơ thể đám người giấy xung quanh.Những người giấy trát vốn làm bộ xông tới tấn công dường như bị dính Chú Định Thân, cứng đờ tại chỗ.Một sợi khói mỏng bay ra từ trong thân thể người giấy, hoang mang lo sợ mà bay loạn khắp nơi.Làn đạn 4: Mấy sợi khói mỏng kia hình như còn có thể nhìn ra hình mặt người, mà sao tôi cứ cảm thấy mắt họ trống rỗng kiểu gì ấy.Làn đạn 5: Đây là quỷ sao?Huhuhu, yên lặng đem chân ở bên ngoài rút vào trong chăn.Làn đạn 6:Có ai giải thích cho tôi với coi, chuyện này đến tột cùng có phải hiệu ứng không vậy? Sao tôi có cảm giác tam quan nhiều năm của mình sắp sụp rồi.Lăng U chậm rãi xoay người, khẽ nâng cằm nhìn thôn trưởng tay chân luống cuống đứng trước tượng thần.Thôn trưởng vừa thấy đại cục đã mất, đành đưa tay túm lấy Chước Quang đang mặc áo cưới bên cạnh, trong tay ông ta nắm một thanh chủy thủ: "Mày, mày đừng tới đây, thả tao đi."Lăng U mày nhẹ cong, thu hồi kiếm gỗ đào trong tay: "Ông xem ông kìa, chạy đi là xong việc rồi, ông lại còn dám chọc vào anh ta làm chi không biết?""Một nữ nhân, có năng lực gì chứ, mày cho rằng tao chỉ là một thôn trưởng vô kỳ bình thường sao?" Thôn trưởng căn bản không tin tà, vẫn như cũ thập phần kiêu ngạo."Ông đương nhiên không phải thôn trưởng bình thường, ông chỉ là một con quỷ vọng tưởng lợi dụng lòng tin của dân làng để thành thần mà thôi. Mà ông cũng đừng mơ mộng. Loại như ông cho dù có nhập ma, Ma tộc người ta cũng chê không nhận đồng loại."Cậu vừa dứt lời, Chước Quang vào thế vật ngược thôn trưởng quay trên mặt đất, một sợi sương khói màu đen nhân cơ hội muốn từ trong miệng thôn trưởng bay ra.Mà Chước Quang nâng tay lên vơ một cái, túm chặt đuôi khói đen.Khói đen không nghĩ tới anh có thể bắt được mình. Nó sợ tới mức không ngừng run rẩy, vẫn luôn giãy giụa muốn tránh thoát khỏi tay anh."Không có nhân loại nào có thể bắt được tao!!" Khói đen phát ra một thanh âm chói tai, khác hoàn toàn giọng của thôn trưởng "Ai nói với ông, tôi là nhân loại?" Chước Quang cười nói.Sau đó anh mạnh tay nhét thẳng khói đen vào lại miệng thôn trưởng chết không nhắm mắt.Anh tay phải nhanh chóng kết ấn, một đạo sao năm cánh màu bạc pháp trận xuất hiện ở chỗ ngực thôn trưởng, có đạo phong ấn này, lũ khói đen đó sẽ không thể thoát khỏi cơ thể này.Ánh mặt trời dần xuất hiện, livestream lên đầu bảng xu hướng mãi không xuống. Cảnh sát cũng đã tới làng Vô Ưu, đem toàn bộ người trong làng đi.Đem toàn bộ người trong thôn, toàn bộ đều mang đi.Sau này cảnh sát điều tra, phát hiện ở sân sau đạo quán kia có rất nhiều hài cốt bị chôn, hơn nữa đều là hài cốt nữ giới.Còn ở sau núi, họ phát hiện một tòa nhà thờ được giấu cực kỳ kỹ lưỡng. Cạnh nhà thờ có từng nấm mồ nhỏ nằm san sát nhau, hết cái này đến cái khác.Trước từng nấm mồ còn cắm một cây nhang cháy một nửa, dường như vừa có người tới tế bái ở đây.Lăng U cầm radio, đặt ở một bên, phát Chú Vãng Sinh 9981 lần: "Đi chuyển thế đầu thai, hay trở thành tinh linh bảo vệ ngọn núi này, đều do các em tự mình lựa chọn."Cậu nhìn vào trong nhà thờ, từng đứa bé phấn điêu ngọc trác vây quanh hồn phách Quyền Vũ, thập phần ngoan ngoãn.Bọn họ nhìn đám người Lăng U, còn lộ ra nụ cười ngượng ngùng."Cảm ơn mọi người, cảm ơn em, Kiều Kiều." Quyền Vũ nhìn về phía Kiều Kiều, thành khẩn nói, "Còn có rất xin lỗi, Kiều Kiều.""Hừ, miễn cưỡng tha thứ cho anh." Kiều Kiều quay mặt qua chỗ khác, khẽ hừ một tiếng.Nghe được hai chữ tha thứ, trên mặt Quyền Vũ rốt cuộc cũng lộ ra một nụ cười.Kiều Kiều thu hồi di động, đóng cửa phòng livestream, vừa cất điện thoại vừa lầm bầm: "Máy nóng chết tui, sạc dự phòng cũng cạn điện rồi."******Ngồi trên chuyến bay quay về, mắt Kiều Kiều thoáng nét đượm buồn: "Cậu cảm thấy những bé gái đó sẽ chọn chuyển thế đầu thai, hay chọn trở thành tinh linh trong núi, tiếp tục sinh hoạt?""Không biết." Lăng U đem khẩu trang trên mặt kéo lên, cơ hồ muốn đem cả khuôn mặt đều che đậy."Vậy Quyền Vũ thì sao? Anh ta sẽ thế nào? Còn có thể chuyển thế đầu thai không? Anh ta có thể làm bạn với đám trẻ, tiếp tục sinh hoạt không?" Kiều Kiều tiếp tục hỏi."Cô thấy mình có phiền không vậy, mệt mỏi suốt một đêm, lại phối hợp cảnh sát ghi chép lâu như vậy, cô không buồn ngủ nhưng tôi thì có. Còn chuyện địa phủ, tôi không biết, muốn hỏi thì cô tự xuống địa phủ mà hỏi!" Lăng U nhăn mày lại, nghiêng người không phản ứng với Kiều Kiều, nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ.Nghe thế, Kiều Kiều có chút mất mát. Lúc trước cô nghe được Lăng U nói, sau khi chết cứng đầu dùng đạo thuật đi vào giấc mộng là dùng cấm thuật, gây nhiễu loạn sự cân bằng của hai giới âm dương.Tội này xuống địa ngục sẽ bị phán án nặng. Tuy rằng Quyền Vũ lợi dụng cô, làm cô lâm vào hiểm cảnh, nhưng anh ta làm vậy cũng vì những người phụ nữ và những bé gái đáng thương kia.Nghĩ đến đây, cô có chút không đành lòng, nếu không phải Quyền Vũ, thôn vô ưu bao phủ bóng ma, có phải vẫn luôn tồn tại hay không.Vẫn sẽ có những thiếu nữ đáng thương bị bán vào thôn xóm hẻo lánh này, trở thành quỷ tân nương, khổ sở cả đời."Cô yên tâm, anh ta sẽ không có việc gì." Chước Quang thấy trên mặt Kiều Kiều có chút mất mát, liền an ủi nói."Thật sao?" Kiều Kiều vừa nghe, mặt lộ vẻ vui sướng."Ừ, ưu điểm bù khuyết điểm, hẳn là còn cơ hội chuyển thế đầu thai." Chước Quang gật gật đầu."Vậy thật tốt quá." Kiều Kiều vừa nghe, yên lòng, suốt đêm mệt nhọc làm cô thả lỏng liền lâm vào giấc ngủ sâu.Lúc xuống máy bay, Kiều Kiều có trợ lý tới đón, mà Lăng U và Chước Quang thì quay về chỗ ở của mình.Ngay khi cậu vừa định lên lầu, một người phụ nữ trung niên phong độ đi ra từ căn nhà cách vách, quần áo và lớp trang điểm của bà ta đều tinh xảo mười phần.
Nhưng cho dù có bôi bao nhiêu phấn cũng không giấu được sợi khói đen giữa mày người phụ nữ kia.Chước Quang theo ánh mắt cậu nhìn lại, thấy được người phụ nữ kia. Anh nâng tay đập lên bả vai Lăng U: "Không có việc gì chứ?""Không có việc gì, tôi làm sao có chuyện gì được, đi thôi." Lăng U xoay người, đem ánh mắt thu hồi.Ngực hít thở không thông lại nói cho cậu, biết không phải là cậu không có chuyện gì."Tà loại, tà loại, đứa nhỏ này là tà loại!!""Cần thiết giết nó, nó cần thiết phải chết.""Vì Lăng gia, vì gia nghiệp Lăng gia, giết nó!"Lỗ tai một trận vù vù, trong đầu lại lần nữa hiện ra thanh âm chói tai bén nhọn. Cậu cắn chặt răng, nâng tay vỗ đầu mìnhMuốn đánh văng giọng nói đó ra khỏi đầu. Nhưng cậu đập một lần không được, đập lần thứ hai vẫn là không được.Chước Quang có chút nôn nóng mà nhìn cậu, ánh mắt có chút vô thố: "Lăng U, đừng nghĩ, không cần suy nghĩ, cùng tôi về nhà."Nhưng những lời này lại không có tác dụng gì, biểu tình Lăng U càng ngày càng đau đớn, tay vẫn luôn đập vào đầu.Dần dần hấp dẫn một ít ánh mắt người qua đường, ngay cả người phụ nữ trung niên kia cũng dần chú ý đến đây. Chước Quang mắt thấy người phụ nữ trung niên kia quay đầu.Anh trực tiếp khom lưng, đem Lăng U chặn ngang ôm lên, đi vào thang máy, đưa Lăng U vào nhà, phóng tới trên giường.Mà nữ quỷ cầm cây chổi, đang cần cù chăm chỉ thấy trên mặt đất còn có không ít tro bụi, đột nhiên bị thanh âm mở cửa làm cho hoảng sợ.Cô ta lập tức thẳng lưng, cung cung kính kính đứng ở một bên.Nhưng Chước Quang ôm Lăng U, lại hấp tấp chạy vào phòng ngủ chính, đem cậu đặt ở trên giường, nhưng Lăng U đau đớn tựa hồ vẫn chưa giảm bớt.Cậu cắn chặt môi, không cho bản thân phát ra thanh âm nào cả, có máu chảy ra từ kẽ răng.Chước Quang nhìn mà đau lòng không thôi, một tay ôm Lăng U vào trong ngực, tay còn lại nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: "Lăng U, tôi là Chước Quang đây, tôi ở bên cạnh cậu này, đừng sợ..."Một câu này được anh lặp đi lặp lại năm sáu lần, Lăng U mới chậm rãi buông tay. Trên trán cậu chảy mồ hôi đầm đìa, thấm ướt cả tay áo Chước Quang.Hít thở không thông rốt cuộc chậm rãi biến mất, một loại cảm giác sống sót sau tai nạn nảy lên trong lòngSau lưng cậu là tấm nệm mềm mại, mà thứ đầu cậu gối lên là cánh tay rắn chắc của Chước Quang.
Nồng đậm cảm giác an toàn đem cậu hoàn toàn vây quanh, trong lúc nhất thời làm tinh thần cậu có chút hoảng hốt, thế nhưng đầu hướng vào trong lòng ngực Chước Quang dụi dụi, tìm một tư thế thoải mái, nhắm lại mắt.??Chước Quang trong đầu bỗng nhiên nhảy ra mấy cái dấu chấm hỏi, có ý gì? Cậu? Chui vào lòng mình?Nội tâm anh gào thét lăn lộn, trong lòng cuộn trào như sóng thần, ngay cả cái tay đang vỗ lưng cũng cứng đờ hai giây, khiến anh cũng không biết có nên tiếp tục vỗ hay không.Nhưng giây tiếp theo, Lăng U lại đột nhiên ngẩng đầu, đầu nâng lên, hai tròng mắt gắt gao nhìn chằm chằm Chước Quang: "Tôi đói bụng."Trong lúc nhất thời, Chước Quang có chút thất vọng, Lăng U hai tròng mắt vẫn giống như trước, đơn thuần, trong suốt mà kiên định. Trong đôi mắt đó căn bản không có những thứ dơ bẩn như trong đầu anh.Anh không lộ dấu vết mà rút cánh tay, vẫn là nụ cười nhạt thường trực: "Được, cậu muốn ăn cái gì?""Mì, tôi muốn ăn mì, mì thịt viên.""Được."Lăng U tựa hồ nhận ra giường quá mức với mềm mại, giường đã đổi mới, gối đầu cũng đổi mới, ngay cả đèn đầu giường, cũng là đồ mới.Trong lòng tức khắc ấm áp, hóa khói mù lúc trước thành hư không.Lăng gia.Cậu thuê phòng ở cách vách chính là Lăng gia.Thực mau, bên ngoài truyền đến tiếng Chước Quang gọi cậu dậy ăn mì. Cậu đứng lên đi ra ngoài, lúc này mới nhớ tới.Trong nhà, còn có một nữ quỷ mà.Vừa thấy nữ quỷ ngoan ngoãn đứng một bên, tay nắm chặt cây chổi, Lăng U nhướng mày: "Cô dọn nhà cửa rất sạch sẽ."Theo sau cậu ngồi xuống trước bàn ăn, ngoắc ngón tay: "Lại đây, có việc hỏi cô."
Sau đó trực tiếp từ túi một đống hoàng phù nhăn nheo xấu xí, sau đó vứt lên không trung.Hoàng phù vốn nhăn nhúm, theo tiếng Lăng U niệm chú ngữ, trở nên bằng phẳng.Kim sắc quang hiện ra, những hoàng phù tụ tập trên đỉnh đầu cậu, hình thành một vòng tròn. Nhưng hình như cậu cảm thấy hiệu quả tiết mục còn chưa có đủ.Dựng thẳng ngón trỏ đặt ở trên môi, hung hăng cắn một cáiHọc từ TV ra, nhưng lần đầu làm không có kinh nghiệm, chỉ cảm thấy đau, da tay còn nguyên không rách được.Làn đạn 1: Oa, kỹ xảo mười điểm, trông ảnh ngầu thật sự.Làn đạn 2: Cậu ta muốn cắn ngón tay sao? Tôi xem trên TV đều một phát là chảy máu rồi, cậu ấy cắn không rách thì thôi đi, hình như tôi còn nghe thấy cậu ấy mắng đm.Làn đạn 3: Đúng vậy, cậu ta mắng, XSWL, cậu này hề vậy.Lăng U từ bỏ giả ngầu, tay phải cầm kiếm gỗ đào giơ qua đỉnh đầu, tay trái bấm tay niệm thần chú. Hoàng phù biến thành từng luồng sáng vàng, đánh vào cơ thể đám người giấy xung quanh.Những người giấy trát vốn làm bộ xông tới tấn công dường như bị dính Chú Định Thân, cứng đờ tại chỗ.Một sợi khói mỏng bay ra từ trong thân thể người giấy, hoang mang lo sợ mà bay loạn khắp nơi.Làn đạn 4: Mấy sợi khói mỏng kia hình như còn có thể nhìn ra hình mặt người, mà sao tôi cứ cảm thấy mắt họ trống rỗng kiểu gì ấy.Làn đạn 5: Đây là quỷ sao?Huhuhu, yên lặng đem chân ở bên ngoài rút vào trong chăn.Làn đạn 6:Có ai giải thích cho tôi với coi, chuyện này đến tột cùng có phải hiệu ứng không vậy? Sao tôi có cảm giác tam quan nhiều năm của mình sắp sụp rồi.Lăng U chậm rãi xoay người, khẽ nâng cằm nhìn thôn trưởng tay chân luống cuống đứng trước tượng thần.Thôn trưởng vừa thấy đại cục đã mất, đành đưa tay túm lấy Chước Quang đang mặc áo cưới bên cạnh, trong tay ông ta nắm một thanh chủy thủ: "Mày, mày đừng tới đây, thả tao đi."Lăng U mày nhẹ cong, thu hồi kiếm gỗ đào trong tay: "Ông xem ông kìa, chạy đi là xong việc rồi, ông lại còn dám chọc vào anh ta làm chi không biết?""Một nữ nhân, có năng lực gì chứ, mày cho rằng tao chỉ là một thôn trưởng vô kỳ bình thường sao?" Thôn trưởng căn bản không tin tà, vẫn như cũ thập phần kiêu ngạo."Ông đương nhiên không phải thôn trưởng bình thường, ông chỉ là một con quỷ vọng tưởng lợi dụng lòng tin của dân làng để thành thần mà thôi. Mà ông cũng đừng mơ mộng. Loại như ông cho dù có nhập ma, Ma tộc người ta cũng chê không nhận đồng loại."Cậu vừa dứt lời, Chước Quang vào thế vật ngược thôn trưởng quay trên mặt đất, một sợi sương khói màu đen nhân cơ hội muốn từ trong miệng thôn trưởng bay ra.Mà Chước Quang nâng tay lên vơ một cái, túm chặt đuôi khói đen.Khói đen không nghĩ tới anh có thể bắt được mình. Nó sợ tới mức không ngừng run rẩy, vẫn luôn giãy giụa muốn tránh thoát khỏi tay anh."Không có nhân loại nào có thể bắt được tao!!" Khói đen phát ra một thanh âm chói tai, khác hoàn toàn giọng của thôn trưởng "Ai nói với ông, tôi là nhân loại?" Chước Quang cười nói.Sau đó anh mạnh tay nhét thẳng khói đen vào lại miệng thôn trưởng chết không nhắm mắt.Anh tay phải nhanh chóng kết ấn, một đạo sao năm cánh màu bạc pháp trận xuất hiện ở chỗ ngực thôn trưởng, có đạo phong ấn này, lũ khói đen đó sẽ không thể thoát khỏi cơ thể này.Ánh mặt trời dần xuất hiện, livestream lên đầu bảng xu hướng mãi không xuống. Cảnh sát cũng đã tới làng Vô Ưu, đem toàn bộ người trong làng đi.Đem toàn bộ người trong thôn, toàn bộ đều mang đi.Sau này cảnh sát điều tra, phát hiện ở sân sau đạo quán kia có rất nhiều hài cốt bị chôn, hơn nữa đều là hài cốt nữ giới.Còn ở sau núi, họ phát hiện một tòa nhà thờ được giấu cực kỳ kỹ lưỡng. Cạnh nhà thờ có từng nấm mồ nhỏ nằm san sát nhau, hết cái này đến cái khác.Trước từng nấm mồ còn cắm một cây nhang cháy một nửa, dường như vừa có người tới tế bái ở đây.Lăng U cầm radio, đặt ở một bên, phát Chú Vãng Sinh 9981 lần: "Đi chuyển thế đầu thai, hay trở thành tinh linh bảo vệ ngọn núi này, đều do các em tự mình lựa chọn."Cậu nhìn vào trong nhà thờ, từng đứa bé phấn điêu ngọc trác vây quanh hồn phách Quyền Vũ, thập phần ngoan ngoãn.Bọn họ nhìn đám người Lăng U, còn lộ ra nụ cười ngượng ngùng."Cảm ơn mọi người, cảm ơn em, Kiều Kiều." Quyền Vũ nhìn về phía Kiều Kiều, thành khẩn nói, "Còn có rất xin lỗi, Kiều Kiều.""Hừ, miễn cưỡng tha thứ cho anh." Kiều Kiều quay mặt qua chỗ khác, khẽ hừ một tiếng.Nghe được hai chữ tha thứ, trên mặt Quyền Vũ rốt cuộc cũng lộ ra một nụ cười.Kiều Kiều thu hồi di động, đóng cửa phòng livestream, vừa cất điện thoại vừa lầm bầm: "Máy nóng chết tui, sạc dự phòng cũng cạn điện rồi."******Ngồi trên chuyến bay quay về, mắt Kiều Kiều thoáng nét đượm buồn: "Cậu cảm thấy những bé gái đó sẽ chọn chuyển thế đầu thai, hay chọn trở thành tinh linh trong núi, tiếp tục sinh hoạt?""Không biết." Lăng U đem khẩu trang trên mặt kéo lên, cơ hồ muốn đem cả khuôn mặt đều che đậy."Vậy Quyền Vũ thì sao? Anh ta sẽ thế nào? Còn có thể chuyển thế đầu thai không? Anh ta có thể làm bạn với đám trẻ, tiếp tục sinh hoạt không?" Kiều Kiều tiếp tục hỏi."Cô thấy mình có phiền không vậy, mệt mỏi suốt một đêm, lại phối hợp cảnh sát ghi chép lâu như vậy, cô không buồn ngủ nhưng tôi thì có. Còn chuyện địa phủ, tôi không biết, muốn hỏi thì cô tự xuống địa phủ mà hỏi!" Lăng U nhăn mày lại, nghiêng người không phản ứng với Kiều Kiều, nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ.Nghe thế, Kiều Kiều có chút mất mát. Lúc trước cô nghe được Lăng U nói, sau khi chết cứng đầu dùng đạo thuật đi vào giấc mộng là dùng cấm thuật, gây nhiễu loạn sự cân bằng của hai giới âm dương.Tội này xuống địa ngục sẽ bị phán án nặng. Tuy rằng Quyền Vũ lợi dụng cô, làm cô lâm vào hiểm cảnh, nhưng anh ta làm vậy cũng vì những người phụ nữ và những bé gái đáng thương kia.Nghĩ đến đây, cô có chút không đành lòng, nếu không phải Quyền Vũ, thôn vô ưu bao phủ bóng ma, có phải vẫn luôn tồn tại hay không.Vẫn sẽ có những thiếu nữ đáng thương bị bán vào thôn xóm hẻo lánh này, trở thành quỷ tân nương, khổ sở cả đời."Cô yên tâm, anh ta sẽ không có việc gì." Chước Quang thấy trên mặt Kiều Kiều có chút mất mát, liền an ủi nói."Thật sao?" Kiều Kiều vừa nghe, mặt lộ vẻ vui sướng."Ừ, ưu điểm bù khuyết điểm, hẳn là còn cơ hội chuyển thế đầu thai." Chước Quang gật gật đầu."Vậy thật tốt quá." Kiều Kiều vừa nghe, yên lòng, suốt đêm mệt nhọc làm cô thả lỏng liền lâm vào giấc ngủ sâu.Lúc xuống máy bay, Kiều Kiều có trợ lý tới đón, mà Lăng U và Chước Quang thì quay về chỗ ở của mình.Ngay khi cậu vừa định lên lầu, một người phụ nữ trung niên phong độ đi ra từ căn nhà cách vách, quần áo và lớp trang điểm của bà ta đều tinh xảo mười phần.
Nhưng cho dù có bôi bao nhiêu phấn cũng không giấu được sợi khói đen giữa mày người phụ nữ kia.Chước Quang theo ánh mắt cậu nhìn lại, thấy được người phụ nữ kia. Anh nâng tay đập lên bả vai Lăng U: "Không có việc gì chứ?""Không có việc gì, tôi làm sao có chuyện gì được, đi thôi." Lăng U xoay người, đem ánh mắt thu hồi.Ngực hít thở không thông lại nói cho cậu, biết không phải là cậu không có chuyện gì."Tà loại, tà loại, đứa nhỏ này là tà loại!!""Cần thiết giết nó, nó cần thiết phải chết.""Vì Lăng gia, vì gia nghiệp Lăng gia, giết nó!"Lỗ tai một trận vù vù, trong đầu lại lần nữa hiện ra thanh âm chói tai bén nhọn. Cậu cắn chặt răng, nâng tay vỗ đầu mìnhMuốn đánh văng giọng nói đó ra khỏi đầu. Nhưng cậu đập một lần không được, đập lần thứ hai vẫn là không được.Chước Quang có chút nôn nóng mà nhìn cậu, ánh mắt có chút vô thố: "Lăng U, đừng nghĩ, không cần suy nghĩ, cùng tôi về nhà."Nhưng những lời này lại không có tác dụng gì, biểu tình Lăng U càng ngày càng đau đớn, tay vẫn luôn đập vào đầu.Dần dần hấp dẫn một ít ánh mắt người qua đường, ngay cả người phụ nữ trung niên kia cũng dần chú ý đến đây. Chước Quang mắt thấy người phụ nữ trung niên kia quay đầu.Anh trực tiếp khom lưng, đem Lăng U chặn ngang ôm lên, đi vào thang máy, đưa Lăng U vào nhà, phóng tới trên giường.Mà nữ quỷ cầm cây chổi, đang cần cù chăm chỉ thấy trên mặt đất còn có không ít tro bụi, đột nhiên bị thanh âm mở cửa làm cho hoảng sợ.Cô ta lập tức thẳng lưng, cung cung kính kính đứng ở một bên.Nhưng Chước Quang ôm Lăng U, lại hấp tấp chạy vào phòng ngủ chính, đem cậu đặt ở trên giường, nhưng Lăng U đau đớn tựa hồ vẫn chưa giảm bớt.Cậu cắn chặt môi, không cho bản thân phát ra thanh âm nào cả, có máu chảy ra từ kẽ răng.Chước Quang nhìn mà đau lòng không thôi, một tay ôm Lăng U vào trong ngực, tay còn lại nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: "Lăng U, tôi là Chước Quang đây, tôi ở bên cạnh cậu này, đừng sợ..."Một câu này được anh lặp đi lặp lại năm sáu lần, Lăng U mới chậm rãi buông tay. Trên trán cậu chảy mồ hôi đầm đìa, thấm ướt cả tay áo Chước Quang.Hít thở không thông rốt cuộc chậm rãi biến mất, một loại cảm giác sống sót sau tai nạn nảy lên trong lòngSau lưng cậu là tấm nệm mềm mại, mà thứ đầu cậu gối lên là cánh tay rắn chắc của Chước Quang.
Nồng đậm cảm giác an toàn đem cậu hoàn toàn vây quanh, trong lúc nhất thời làm tinh thần cậu có chút hoảng hốt, thế nhưng đầu hướng vào trong lòng ngực Chước Quang dụi dụi, tìm một tư thế thoải mái, nhắm lại mắt.??Chước Quang trong đầu bỗng nhiên nhảy ra mấy cái dấu chấm hỏi, có ý gì? Cậu? Chui vào lòng mình?Nội tâm anh gào thét lăn lộn, trong lòng cuộn trào như sóng thần, ngay cả cái tay đang vỗ lưng cũng cứng đờ hai giây, khiến anh cũng không biết có nên tiếp tục vỗ hay không.Nhưng giây tiếp theo, Lăng U lại đột nhiên ngẩng đầu, đầu nâng lên, hai tròng mắt gắt gao nhìn chằm chằm Chước Quang: "Tôi đói bụng."Trong lúc nhất thời, Chước Quang có chút thất vọng, Lăng U hai tròng mắt vẫn giống như trước, đơn thuần, trong suốt mà kiên định. Trong đôi mắt đó căn bản không có những thứ dơ bẩn như trong đầu anh.Anh không lộ dấu vết mà rút cánh tay, vẫn là nụ cười nhạt thường trực: "Được, cậu muốn ăn cái gì?""Mì, tôi muốn ăn mì, mì thịt viên.""Được."Lăng U tựa hồ nhận ra giường quá mức với mềm mại, giường đã đổi mới, gối đầu cũng đổi mới, ngay cả đèn đầu giường, cũng là đồ mới.Trong lòng tức khắc ấm áp, hóa khói mù lúc trước thành hư không.Lăng gia.Cậu thuê phòng ở cách vách chính là Lăng gia.Thực mau, bên ngoài truyền đến tiếng Chước Quang gọi cậu dậy ăn mì. Cậu đứng lên đi ra ngoài, lúc này mới nhớ tới.Trong nhà, còn có một nữ quỷ mà.Vừa thấy nữ quỷ ngoan ngoãn đứng một bên, tay nắm chặt cây chổi, Lăng U nhướng mày: "Cô dọn nhà cửa rất sạch sẽ."Theo sau cậu ngồi xuống trước bàn ăn, ngoắc ngón tay: "Lại đây, có việc hỏi cô."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me