Luong Tran My Tinh Ly Hon Hieu Biet Mot Chut
Rời khỏi Phỉ Thúy, Chu Di Hân lái xe chở Bách Hân Dư về nhà.Từ khi còn đi học thì cô đã dây dưa với Bách Hân Dư rồi, vừa tốt nghiệp liền dọn đến ở chung. Hai người phân phân hợp hợp mấy lần, căn hộ chung cư kia cô cũng dọn ra dọn vào nhiều, nhưng cuối cùng vẫn về với nơi này, Chu Di Hân không khỏi thổn thức.Bách Hân Dư ngồi trên ghế phụ, trông có vẻ rất tinh thần. Cô vừa chọn nhạc vừa lẩm bẩm: "Bài này... không được. Bài này... cũng không được. A, bài này được, rất hợp hoàn cảnh."Chu Di Hân nghiêm túc lắng nghe. Được rồi, "Party độc thân". Đây là một bài nhạc cũ, nhóm năm đó hát cũng đã tan rã. Nhưng mà nghiêm túc ngẫm lại thì bài này đúng là rất hợp với hoàn cảnh đêm nay. Lời bài hát là một đám anh em độc thân mở party cho người bạn sắp kết hôn, hát cái gì mà "Sau này cậu có giờ giới nghiêm, ăn chơi đều phải kết thúc trước chín giờ. Cuộc sống sau khi kết hôn của cậu bình thản năm này qua năm khác, anh em độc thân lại vui sướng vô tận vô biên."Bài hát rất vui vẻ, Bách Hân Dư bất giác hát theo, ngay cả Chu Di Hân nghe xong cũng không khỏi mỉm cười.Hết bài, Bách Hân Dư chọn phát lặp lại, lúc này mới cười nói với Chu Di Hân: "Em nói tên Tả Tịnh Viện này có phải lẩn quẩn trong lòng hay không? Đang yên đang lành tự nhiên chạy đi kết hôn, đúng là tự đào mồ chôn mà, để người ta leo cả lên đầu. Có điều nói đi phải nói lại, nó đúng là ứng với câu..."Câu gì còn chưa nói xong, đèn đỏ bật lên, Chu Di Hân phanh gấp một cái, hai người lập tức chúi về phía trước. Hẳn là do đầu vừa lắc mạnh nên Bách Hân Dư đột nhiên thanh tỉnh không ít, rốt cuộc nhận ra hình như mình vừa lỡ lời.Trong mấy chục giây chờ đèn, Chu Di Hân vẫn luôn im lặng. Cuối cùng cô mới lên tiếng hỏi Bách Hân Dư một câu: "Mấy lời về kết hôn vừa rồi của chị là nói cho em nghe sao?"Bách Hân Dư lập tức luống cuống tay chân vuốt ve gương mặt Chu Di Hân: "Bảo bối, em khác, chị nói thật."Sợ chỉ nói thôi thì không mấy thành khẩn, Bách Hân Dư còn áp sát người định cho một cái hôn. Nào ngờ lúc này đèn xanh sáng lên, Chu Di Hân lại khởi động xe, tiếp tục lên đường.Trong xe vô cùng im ắng, Bách Hân Dư lén quan sát vẻ mặt Chu Di Hân. Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, tâm tư của Chu Di Hân đã không bao giờ thể hiện ra mặt nữa. Nhìn không ra em có đang giận không, cũng không biết liệu trong lòng có để ý, tóm lại giống như mặt nước giếng im ắng, không gió cũng chẳng một chút lăn tăn.Bách Hân Dư thử thăm dò: "Vậy... em không hiếu kì câu kia là gì sao?"Chu Di Hân thuận miệng hỏi: "Là gì?"Bách Hân Dư thở phào một hơi, chuyện vừa rồi chắc đã cho qua: "Câu đó là ân cứu mạng, lấy thân báo đáp. Chị kể em nghe..."Bách Hân Dư cứ như vậy mà bán đứt Tả Tịnh Viện. Việc khi còn nhỏ của cô bị xem như chuyện xưa để Bách Hân Dư kể dỗ cho Chu Di Hân vui vẻ.Nếu nói Bách Hân Dư là tự gây họa, khiến cho không khí trên đường về nhà trở nên nặng nề thì bên Trần Vũ Tư lại hoàn toàn không biết vấn đề nằm ở đâu.Đồng chí Tả Tịnh Viện đáng yêu bình thường nói nhiều muốn ngăn cũng không được, hôm nay lại như hết pin. Tuy vẫn để Trần Vũ Tư nắm tay rời khỏi nhà hàng Phỉ Thúy rồi lên xe nhưng suốt chặng đường về không hề cười, ngay cả nói cũng chẳng chịu nói lấy một câu.Trần Vũ Tư thật ra muốn bắt chuyện, nhưng do dự định mở miệng rất nhiều lần, cuối cùng vẫn không tìm được cơ hội thích hợp. Đường về nhà vốn không xa, vừa đi vừa rối rắm, chờ đến khi Trần Vũ Tư định lên tiếng thì hai người đã đến nơi.Tả Tịnh Viện nhắm mắt nghỉ ngơi một đường, vừa xuống xe đã hơi choáng váng. Nếu là ngày thường, cơ hội ăn bớt tốt như vậy sao Tả Tịnh Viện có thể bỏ qua, nhất định sẽ dính trên người Trần Vũ Tư, đẩy cũng không đi. Nhưng hôm nay Trần Vũ Tư vừa bước đến đỡ đã bị đối phương dùng ngôn ngữ cơ thể uyển chuyển từ chối. Bước vào nhà, Trần Vũ Tư vươn tay định giúp Tả Tịnh Viện thay quần áo lại lần nữa bị đẩy ra, cô không tiến tới nữa.Trong lòng Trần Vũ Tư cũng tức giận. Cô nửa đêm đi đón người, còn đón ra thù. Rõ ràng là Tả Tịnh Viện đi gặp bạn về trễ, cô mấy lần cho cơ hội xuống nước đều không chịu, giờ còn ỷ vào uống say mà kiếm chuyện!Chị muốn làm sao thì làm đi, Trần Vũ Tư nghĩ, rồi trực tiếp khoanh tay ngồi trên sô pha trong phòng khách mặc kệ.Chỉ thấy Tả Tịnh Viện mơ màng tự thay đồ, tẩy trang, rửa mặt, đánh răng rồi bò lên giường trong phòng ngủ. Trần Vũ Tư cuối cùng cũng yên lòng. Giận thì giận, không cho quan tâm thì thôi, nhưng tầm mắt Trần Vũ Tư trước sau vẫn luôn dõi theo Tả Tịnh Viện, sợ chị vì uống rượu choáng váng mà bất cẩn đụng vào đâu.Tả Tịnh Viện ngủ rồi, Trần Vũ Tư lúc này mới bắt đầu sửa sang lại mình. Rửa mặt xong, cô nằm xuống bên cạnh chị. Tả Tịnh Viện trước giờ ngủ vẫn luôn an ổn, cả người duỗi thẳng, rất đàng hoàng, nhưng hôm nay chị lại cuộn tròn như một đứa trẻ. Bộ dạng đáng thương đó khiến Trần Vũ Tư nhìn mà trong lòng mềm nhũn. Cô không biết Tả Tịnh Viện đã ngủ thật chưa, bèn vươn tay vuốt ve gương mặt đến giờ vẫn còn tức giận của chị, thở dài, rồi nói một tiếng ngủ ngon không ai đáp lại.Hẳn là do ngủ không thoải mái, cũng có thể là vì uống rượu nên Tả Tịnh Viện gặp ác mộng cả đêm. Cô mơ thấy mình cùng Trần Vũ Tư đi trên đường, có người quen đến chào hỏi, cô phấn chấn giới thiệu với người ta bên cạnh là vợ mình, nhưng đối phương lại khinh thường lắc đầu.- Cô ta không phải.- Phải.- Cô ta không phải, không tin chính cô nhìn xem.Tả Tịnh Viện bực bội, kéo Trần Vũ Tư bỏ đi. Trong mộng, Trần Vũ Tư đội mũ, vành mũ kéo rất thấp, tóc mái dài che khuất cả mặt. Tả Tịnh Viện vươn tay gỡ mũ xuống, muốn vén tóc Trần Vũ Tư lên để lộ mặt ra. Kết quả vén một tầng, bên dưới vẫn là tóc. Lại vén, lại là tóc, tất cả đều là tóc...Hình ảnh đó thật sự quá kinh dị, Tả Tịnh Viện trực tiếp bị dọa tỉnh.Cô bật người ngồi dậy. Chóng mặt, đau đầu, là di chứng sau khi say rượu.Trần Vũ Tư vì đồng hồ sinh học, đúng bảy giờ rưỡi đã mở mắt, lúc này đang tựa vào đầu giường đọc sách. Hôm nay là cuối tuần, không cần đi làm. Cô vừa rồi cảm thấy Tả Tịnh Viện ngủ không yên, đang do dự không biết có nên đánh thức chị không thì người đã đột nhiên bật dậy.Gương mặt Tả Tịnh Viện đầy mồ hôi, chắc vì đau đầu nên xoa huyệt Thái Dương. Trần Vũ Tư xốc chăn bước xuống, đi rót ly nước ấm quay lại.- Uống miếng nước sẽ đỡ hơn chút. - Trần Vũ Tư nói.Ánh mắt Tả Tịnh Viện theo tiếng mà dừng trên người Trần Vũ Tư. Em mặc một chiếc váy ngủ lụa hồng nhạt, đó là chất liệu Trần Vũ Tư rất thích. Em cảm thấy quần áo như vậy dán trên người sẽ rất thoải mái. Cổ áo váy ngủ này xẻ rất sâu, có thể nhìn đến chiếc cổ thanh tú của Trần Vũ Tư, và cả phần xương quai xanh. Nơi đó bây giờ trống rỗng, chỉ có da thịt mịn màng trắng nõn, không còn gì khác.Trần Vũ Tư vốn nghĩ ngủ một giấc dậy, chuyện ban tối cũng sẽ qua. Tả Tịnh Viện tự nhiên phát giận không lí do, chỉ cần chị không nhắc đến, cô cũng sẽ không so đo. Kết quả ai ngờ cô tốt bụng rót ly nước ấm cho Tả Tịnh Viện, muốn dạ dày chị thoải mái một chút, lại bị người kia nổi giận đùng đùng siết chặt tay.Động tác bất ngờ cùng lực tay của Tả Tịnh Viện khiến nước trong ly sánh ra giường quá nửa. Trần Vũ Tư chau mày, còn chưa kịp chất vấn thì Tả Tịnh Viện đã giành mở miệng trước:- Nhẫn đâu? Nhẫn chị đưa em đâu? - Tả Tịnh Viện cả giận nói.- Em... - Trần Vũ Tư định giải thích.Chiếc nhẫn như một ngòi nổ, hoàn toàn châm lên lửa giận của Tả Tịnh Viện. Cô nghĩ mãi cũng không hiểu, kết hôn cũng gần một năm rồi, vốn cô cho rằng tất cả đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp, cô tỉ mỉ chuẩn bị cho Trần Vũ Tư một hôn lễ chỉ thuộc về hai người, cùng nhau đón năm mới đầu tiên, ăn được sủi cảo thân truyền của bà ngoại do Trần Vũ Tư tự tay làm, Trần Vũ Tư thậm chí còn dẫn cô đến nghĩa trang Tây Sơn, kể cô nghe chuyện nhà. Không chỉ thân thể mà Tả Tịnh Viện cảm thấy tinh thần của hai người cũng xem như hòa hợp. Sao cuối cùng kết quả vẫn như vậy?Tả Tịnh Viện không cho Trần Vũ Tư cơ hội mở miệng. Cô tức giận quá mức, nói cũng không lựa lời: "Chị không thể gặp người, đồ chị đưa em cũng không thể gặp người phải không?"Trần Vũ Tư đã bị khích như vậy bao giờ, cho dù đối chọi gay gắt trên tòa án, trước giờ cô cũng chưa từng chịu thiệt. Không khí an tĩnh sáng sớm đều bị phá hủy, xem ra Tả Tịnh Viện từ tối qua đến giờ vẫn vướng mắc chuyện này.Trần Vũ Tư lạnh lùng nói: "Tả Tịnh Viện, chị muốn kiếm chuyện cãi nhau đúng không?"Tả Tịnh Viện tức giận cười: "Chị kiếm chuyện?"- Từ tối hôm qua đi đón chị về tới bây giờ, rốt cuộc chị nổi điên cái gì?- Em còn biết hôm qua em là đi đón chị. Chị là ai? Chị là vợ em! Em thấy bộ dạng em hôm qua thế nào sao? Em hận không thể che kín mặt mũi, như sợ người ta nhận ra em có quan hệ gì với chị.Trần Vũ Tư sửng sốt, đến giờ cô mới biết rốt cuộc Tả Tịnh Viện để ý chuyện gì. Cô cố gắng nhịn xuống mà giải thích: "Nếu vì chuyện đó thì em xin lỗi, chỉ là thói quen thôi."Trần Vũ Tư dù là trước kia hay bây giờ, buổi tối đều rất ít khi ra ngoài. Đối với người khác, cô luôn giữ khoảng cách theo bản năng. Mặc kín một chút sẽ khiến cô cảm thấy càng an toàn.Nhưng Tả Tịnh Viện đang nổi nóng, cũng không chấp nhận lời giải thích của Trần Vũ Tư: "Thói quen? Mười một giờ đêm mang kính râm cũng là thói quen?"Trần Vũ Tư chỉ cảm thấy máu nóng dồn lên đỉnh đầu. Cô rất khó bình tĩnh, tin chắc Tả Tịnh Viện cũng thế. Cứ tiếp tục tranh luận như vậy sẽ không có kết quả. Cô bèn bẻ bàn tay Tả Tịnh Viện đang siết chặt mình ra, cầm ly toan rời đi.Tả Tịnh Viện lại xoay người xuống giường, trực tiếp chặn trước mặt Trần Vũ Tư: "Còn chuyện nhẫn thì nói sao? Đồ chị đưa em, em thật sự không thèm để ý vậy à?"Trần Vũ Tư tức giận đến đỏ mắt. Cô đặt ly xuống đầu giường, cầm hộp ném vào lòng Tả Tịnh Viện: "Em không thèm để ý? Em không thèm để ý mà đi tắm một cái cũng tháo nó xuống cất đi, sợ nó ướt sao?"Tả Tịnh Viện mở hộp, nhìn chiếc nhẫn xỏ dây chuyền nằm bên trong, nhất thời không biết nên nói gì. Cơn tức của cô như một trận gió, lúc đến thì cuồng phong gào thét, lúc đi lại lặng lẽ âm thầm. Nhìn tên viết tắt hai người nằm cạnh nhau trên nhẫn, Tả Tịnh Viện nháy mắt tỉnh táo lại. Cô vừa làm gì, nói gì vậy.Tả Tịnh Viện ảo não im lặng, nhưng Trần Vũ Tư bên kia lại không giữ được bình tĩnh.- Vừa lúc, giờ em trả lại cho chị. - Trần Vũ Tư nói, đồng thời giơ tay chỉ vào hộp nhẫn trong lòng Tả Tịnh Viện.Tả Tịnh Viện vừa nghe vậy lập tức luống cuống: "Vậy sao được. Đây là nhẫn kết hôn chị đưa em!"- Kết hôn? - Trần Vũ Tư tự giễu cười.Tả Tịnh Viện như muốn chứng minh, vội vàng lấy giấy hôn thú đặt dưới gối ra: "Giấy hôn thú ở đây, không thể đổi ý."Trần Vũ Tư vươn tay định đoạt lấy: "Kết hôn thì sao? Kết hôn cũng có thể ly hôn. Em lập tức dọn đi ngay bây giờ."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me