TruyenFull.Me

Mon Soleil Kimkim

rcm song : mon soleil - ashley park (from emily in paris)

ooh , your kisses taste so sweet
can't resist it , stay with me.

kim jiwon
ceo of queen's group
"fuck túp lều tranh , em xứng với lâu đài"

kim soohyun
batender (own some lounges , the main is "bonheur")
"do u wanna a hug ?"

"anh bận đột xuất , em xem phim một mình được mà ha , anh xin lỗi , lần sau bù cho em."

không thèm nghe câu trả lời của em , anh ta cúp máy vội vã. lần nào cũng thế , cũng là xin lỗi và hẹn lần sau.

em đảo mắt thở dài , không còn cảm thấy thất vọng hay hụt hẫng như những lần đầu nữa , dường như biết trước. hình như lại cảm thấy có chút vui loé lên trong lòng , em không biết , thật ra là nghĩ mình không nên biết.

em vứt cặp vé xem phim vào thùng rác , rời rạp phim rồi đạp ga đến lounge quen thuộc. ngồi vào quầy batender , không gọi món ngay mà đợi cậu batender hoàn thành việc đang dở dang. vừa xong , anh quay ra đã thấy em ngồi chống cằm đợi.

"hôm nay lại đến sao ?"

"chắc là nhớ hơi."

"tôi hay nước của tôi ?"

em nhún vai. "không rõ , chắc là cả hai ?"

"là gì thì cũng hân hạnh." anh phì cười.

"một chivas regal."

"thôi , sex on the beach nhé ?" anh lắc đầu nhẹ.

"gì đây ? chê tửu lượng của tôi hả ?" em cười nhẹ.

"không , sáng mai sẽ mệt lắm"

"alright , french 75."

"được rồi."

anh đặt ly french 75 trước mặt , rồi chống cằm nhìn đăm chiêu một hồi , có vẻ như là đang muốn đọc suy nghĩ.

"hm ? đẹp quá hả ?"

"ừm , nhưng mà có chút rối ren."

"hm..anh đọc được gì ?"

"boyfriend issues ?"

em phì cười , nhấp môi ly nước của mình.

"đến bây giờ tôi vẫn chưa được gặp cậu ấy một lần , nhưng số lần cậu ấy khiến jiwon phải đến đây giải toả không ít đâu." anh nhướng mày.

"vậy , anh soohyun có lời khuyên nào không ?"

"hm..bonheur ở đây , và lắng nghe jiwon."

"bonheur thôi hả ? còn soohyun thì sao ?"

"jiwon muốn bonheur thì sẽ là bonheur , muốn soohyun thì sẽ là soohyun."

cuộc trò chuyện tưởng chừng như cả thế giới chỉ còn có hai người , thời gian trôi cứ trôi , giờ chẳng còn ai để tâm tới nữa đâu.

em đã ngấm men say , tay chống cằm , má ửng hồng còn miệng thì cứ liên tục nói về mọi thứ có mặt trên đời này , thậm chí không có thật trên đời , có thể nói là vô nghĩa. vừa nói vừa múa máy hình dung.

anh chống cằm , nghe không thiếu sót một chữ nào của em , còn có lọt chữ nào vào đầu không thì không chắc nữa , chứ thấy vừa nghe vừa cười cười là thấy khờ rồi.

"jiwon mệt chưa ? tôi đưa về nhé ?"

em chỉ đáp lại bằng tiếng hừ hừ mệt mỏi , hai mắt giờ cũng đã nhắm nghiền lại , chẳng còn đủ tỉnh táo để đáp lại câu hỏi.

anh thở dài , dặn dò nhân viên tắt đèn khoá cửa kỹ càng rồi quay sang xách chiếc túi của em rồi dìu em đứng dậy , nhẹ nhàng nhất có thể.

em thậm chí còn không thể đứng thẳng , cứ thế thì ngã xuống thôi. nhưng mà có anh ở đây thì em ngã làm sao được , soohyun lập tức giữ eo em mà kéo lại , giữ vững nhất có thể. vì tốc độ quá nhanh thế nên là cái gì sẽ cũng đã xảy ra , môi chạm môi.

không biết là qua ngày mai thì bạn trai của em có tìm đến nhà và innovar hay không , nhưng trước hết thì giờ là đang ở địa bàn của mình , tất cả mọi thứ ở đây là của mình.

anh cứ làm điều mình muốn làm , dù nó không nên , nhưng mà làm sao đây ? em không từ chối. vậy nên , với tư cách là người đàn ông trưởng thành , anh cho rằng việc này xuất phát từ sự tự nguyện.

nhưng sự trưởng thành của anh không cho phép mình hôn một người đã có chủ , tuy đã hôn rồi mới nghĩ đến điều đó , nhưng quay đầu là bờ từ bây giờ cũng không muộn lắm đâu , nhỉ ? anh kéo ra khỏi nụ hôn , chỉ nhìn em , người vẫn đang còn mơ mơ màng màng giữa giấc ngủ và nụ hôn.

anh dìu em vào xe , với tư cách là một người tử tế có tiếng , điều nên làm và hiển nhiên đó chính là đưa em về nhà an toàn. dĩ nhiên rồi , nhưng mà hình như là..anh đưa em về nhà anh hả ?

không phải lỗi của soohyun đâu , thề luôn. do không biết địa chỉ nhà chứ bộ , anh vô tội. vừa đặt em xuống giường , chỉnh tư thế ngủ cho em rồi định đứng dậy thì có một bàn tay níu lại. vẫn còn đang say giấc mà.

anh nhẹ nhàng gỡ tay em ra , đứng dậy định đi thay đồ , đi được vài ba bước thì khựng lại , quay đầu lại nhìn em , rồi quyết định quay lại , ngắm thêm một chút.

sao ? nhà tui , tui muốn làm gì tui làm.

đang ngắm người đẹp say sưa thì tiếng chuông điện thoại bất ngờ reo lên , định là không đụng đến đâu , nhưng mà nó cứ reo không ngừng ấy , thế nên mới quyết định ngó qua xem chứ không có nhiều chuyện đâu à nha.

"자기야❤️" hiện lên trên màn hình là thứ đập vào mắt anh đầu tiên , trông ngứa mắt kinh khủng. gì đây ? giờ còn hơn thua với chính thất nữa hả ? không chần chừ , anh liền bật chế độ im lặng , và rồi màn hình hiện ra mười mấy cuộc gọi từ cái tên khó coi đó.

"too beautiful to him." anh vô thức nói.

- end chap -

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me