TruyenFull.Me

Najun Dich 813 Nguoi Nhap Mong

Viết bởi Nhất Cá Bính Nhân, Mun dịch, nguồn lofter, gương vỡ lại lành.

Truyện dịch đã có sự đồng ý cho phép của tác giả. Không chuyển ver, không reup!

~~~

(1)

Một ngày tháng mười hai, cho dù trong phòng đã được trang bị hệ thống sưởi hơi thì cũng vẫn có góc chết không ấm đến.

Huang Renjun chống một tay lên bồn rửa tay đá cẩm thạch, một tay kẹp điếu thuốc, đây không phải hãng thuốc cậu hay hút, sặc khói xông lên tận óc nhưng thích hợp với bản thân lúc này đến bất ngờ. Kiên quyết hút hết một hơi cuối cùng rồi nhả ra làn khói trắng, Huang Renjun xoa mặt, buộc lý trí của bản thân quay trở về.

Quay trở về bàn rượu, phía bên này đã uống đến hai người gục ngã mà đầu kia vẫn mang vẻ mặt hồng hào không hề thấy chút men say nào. Huang Renjun thầm chửi một câu, cầm một chén rượu đi thẳng đến vị trí chủ tịch.

"Chủ tịch Lee tửu lượng tốt thật, hai tên nhóc kia ở chỗ chúng cháu được gọi là ngàn chén không say, vậy mà trước mặt Chủ tịch Lee chỉ là tôm tép trong bùn lầy."

Người đàn ông trung niên cầm ly rượu nhỏ lắc lư, nhìn chén rượu, nhìn đồ ăn, nhìn Huang Renjun, nhưng không uống.

Đây là đánh đòn phủ đầu, Huang Renjun có chút kinh nghiệm trên thương trường đương nhiên biết sự phức tạp bên trong. Cậu không nôn nóng cũng không tức giận, chỉ liếc mắt ra hiệu với Zhong Chenle, tiểu quỷ thông minh nhìn cái hiểu ngay.

Nhân lúc Zhong Chenle ra ngoài tìm người, Huang Renjun uống cạn ba chén bày tỏ thành ý.

Rượu trắng 52 độ mà còn uống cạn ba chén, phân lượng đủ rồi, thể diện tình lý đều đủ cả, người đàn ông trung niên dán mắt nhìn khuôn mặt Huang Renjun thoáng ửng hồng, cười híp mắt lại khen ngợi: "Hậu sinh khả úy, đúng là hậu sinh khả úy!"

Huang Renjun vân vê chén rượu không, dạ dày nóng rát, sau lưng cũng nóng ran, như có kẻ đang muốn nhìn thủng người cậu.

"Cậu mới từ nước ngoài trở về, không hiểu rõ tình hình công ty cũng là bình thường." Chủ tịch Lee nâng tay ngăn Huang Renjun đang định mở miệng: "Không cần thiết phải kiêng dè suy nghĩ của mấy lão già chúng tôi, đám thanh niên các cậu giao lưu trao đổi nhiều một chút, tương lai đều là của các cậu hết."

"Jaemin, mau lại đây."

Huang Renjun cười rạng rỡ, người đàn ông gần 30 tuổi nở nụ cười ngây thơ vô tội, bất kể là ai nhìn cũng đều thấy cực kỳ giả dối, gương mặt anh tuấn mang theo ý cười dịu dàng tiến về phía bên này, không ai chỉ ra được có chỗ nào sai trái.

"Vị này là?"

Lee Duk Myung ôm vai Na Jaemin, cũng không quan tâm đối phương lùi về phía sau nửa bước, ưỡn bụng phệ ngẩng cao đầu, vẻ mặt hết sức kiêu ngạo.

"Ngày xưa bố cậu vẫn hay cười tôi, đến lúc chết chẳng ai chăm sóc, kiếm nhiều tiền thế có ích gì."

Đây là lời nói vui đùa giữa các bậc trưởng bối, Huang Renjun cũng không biện bạch gì thay bố mình, chỉ im lặng cong khóe miệng lắng tai nghe. Lee Duk Myung tỏ ý khen ngợi liếc nhìn Huang Renjun, quét một vòng rượu trên bàn, đã qua hai lượt, người nằm sấp trên bàn ngủ, người được đưa ra ngoài nôn, người càng uống càng hưng phấn khoa tay múa chân vui sướng, nhìn thế nào cũng đều không vừa mắt.

Không tốt bằng Huang Renjun trước mắt này.

"Lão Huang tốt số, sinh được cậu con trai như cậu, vừa về nước đã tiếp quản được chuyện công ty, làm không tồi, đám lão già chúng tôi đều nhìn thấy hết."
"Nhưng thằng con trai này nhà tôi, cũng không kém gì cậu."

Con trai?

Huang Renjun đã chuẩn bị tâm lý để nghe đủ mọi loại quan hệ từ miệng đối phương, nhưng không ngờ tới là quan hệ này.

Cuộc đời chết dẫm.

"Hóa ra là cậu Lee, thất kính rồi. Chú Lee giấu cậu quá kỹ, một cậu con trai bảo bối mà đến giờ mới cho xuất đầu lộ diện, có phải sợ bọn cháu làm hư cậu ấy không ạ?"

Trong ký ức, người kia luôn có dáng vẻ chán ghét không hợp với hoàn cảnh lúc này.

"Tôi họ Na."

"Jaemin theo họ mẹ nó, mới trở lại bên cạnh tôi không lâu."

Tứ lạng bạt thiên cân, chủ tịch Lee nói hai câu đơn giản nhẹ nhàng là Huang Renjun đã hiểu thông suốt.

Cậu nâng chén rượu lên tỏ ý muốn cụng ly, nhưng người kia lại không đếm xỉa gì tới cậu, chỉ nâng chén nhìn cậu chăm chú không nói lời nào.

Trên bàn rượu làm ăn có thể diện cũng phải xem tư cách, phần nhiều là không phân biệt được trường hợp bị người ta ngấm ngầm chỉnh chết, vừa mới khen con trai xong đã không biết điều như vậy, mặt Lee Duk Myung có đôi phần không nén được giận, Huang Renjun mạnh mẽ chống đỡ đang định hòa giải, Zhong Chenle đã đẩy cửa bước vào, theo sau còn có thêm sáu bảy cô gái trẻ trung xinh đẹp.

Thấy Na Jaemin đen mặt như đít nồi, Huang Renjun vỗ trán: "Chú Lee, lúc trước cháu thật sự không biết quan hệ của hai người, mấy cô gái này cũng đã gọi đến, trời lạnh thế này để người ta ra về tay không cũng không hay. Cháu đặt phòng trên tầng 8 rồi, chúng ta đi nghe họ hát, nghe chủ tịch Lee chỉ bảo thêm vài câu, thế nào ạ?"

Cũng phải, để con trai nhìn bố trái ôm phải ấp cũng không hay lắm.

Cậu con trai ấy và bố cùng trái ôm phải ấp liệu có tốt hơn chút nào không?

Hay là, tôi đích thân chọn một cô gái tặng cho cậu, liệu có tốt hơn?

Dàn xếp ổn thỏa cho mấy người đã say đến bất tỉnh nhân sự, Zhong Chenle đẩy cửa phòng bao bước vào nhưng mới liếc mắt một cái đã rụt cổ vội vã lùi ra, thuận tiện còn túm theo một thằng nhóc cao gầy không có mắt nhìn vẫn ngồi trong đó ăn hoa quả.

"Kéo tôi ra làm gì, tôi còn chưa ăn xong mà!"

Zhong Chenle thật sự bực mình nhưng vẫn mỉm cười: "Cậu bạn nhỏ, cậu thấy tôi có giống giỏ trái cây không?" Vị Chủ tịch Lee này quả thật lớn tuổi hoa mắt rồi, từ sáng đến tối bên cạnh mang theo toàn những người gì đâu, tiện tay nhặt được một đứa con trai xinh đẹp thì có xinh đẹp, đáng tiếc mắt mọc trên đỉnh đầu. Thằng nhóc này nhìn có vẻ cũng chỉ là kiểu đầu óc ngu si tứ chi phát triển.

Park Jisung nhìn một lượt từ trên xuống dưới đánh giá người trước mặt: "Không giống, giống thịt viên chiên ngó sen hơn."

"... Được rồi, cậu nói gì thì là như thế, tôi đưa cậu ra ngoài ăn thịt viên chiên ngó sen!"

Thấy Zhong Chenle lôi cậu con trai nhỏ nhà Chủ tịch Park ra ngoài, tình cảnh trong này dần từ xấu hổ trở thành kỳ lạ. Một người đàn ông trung niên bụng phệ đầu hói ngồi xuống chính giữa, nhưng lại lần lượt đẩy vài cô gái dựa sát vào mình ra, một cậu ấm tuấn tú đến không tưởng chỉ lạnh lùng quét mắt liếc nhìn các cô gái, cũng không ai dám tiến lên trước.

Vừa rồi còn quá trớn hơn, một thanh niên rất bình thường vừa ngồi xuống đã bắt đầu ăn hoa quả, một cô gái chen đến dán sát vào người, cậu ta đẩy 36F kia ra: "Chắn tôi ăn hoa quả rồi."

Một phòng toàn đàn ông, loại bỏ hết thảy, cuối cùng chỉ còn chừa lại mình Huang Renjun, anh tuấn nhìn cũng bình thường, một đám con gái chen chúc như thể chịu nhiều oan ức lắm, bên tay trái ba người bên tay phải bốn người, Huang Renjun mở rộng hai tay vắt lên ghế sofa, ôm lấy tất cả bọn họ, hoàn toàn là dáng vẻ hoa hoa công tử khi rơi vào trong mắt người khác. Nhưng bản thân cậu lại cảm thấy buồn cười, cứ như gà mẹ bảo vệ đàn con vậy.

"Cậu Huang hào hứng thật."

Đây là câu đầu tiên Na Jaemin mở miệng nói với cậu trong đêm nay, khách sáo, xa cách, mang theo châm chọc, còn cả một chút chua xót mà bản thân anh cũng không nhận ra được.

Nghiêng người ngậm vành tai cô gái bên trái, mập mờ khẽ cắn một cái, Huang Renjun uể oải lên tiếng: "Chẳng qua chỉ là gặp dịp thì chơi theo nhu cầu thôi mà, về mặt này hẳn là cậu Na phải hiểu biết nhiều hơn tôi mới phải."

Đèn trong phòng quá tối, nhưng cậu nhìn thấy rất rõ ràng, sắc mặt Na Jaemin trở nên trắng bệch chỉ trong chớp mắt.

(2)

Ngày trước hai người không phải như thế.

Chính xác mà nói, trước đây Huang Renjun không như vậy với Na Jaemin.

Hiện giờ đến trường cấp Ba S hỏi học sinh ở đó, phần lớn đều từng nghe được lời đồn về hai người họ. Một người là cậu ấm tiêu sái lắm tiền con nhà Chủ tịch trường, một người là hot boy học bá thanh tú tuấn dật, nhìn thế nào cũng đều là nam chính tiêu chuẩn trong tiểu thuyết ngôn tình, là bạch mã hoàng tử mà vô số nữ sinh ảo tưởng có thể xảy ra chuyện gì đó cùng mình.

Nhưng trong câu chuyện này, nam chính và nam chính lại yêu nhau.

Đêm qua tình hình của mẹ lại không ổn định, giày vò suốt một đêm, sáng sớm nay dậy hơi muộn, Na Jaemin ngồi tại chỗ múa bút thành văn, thầy chủ nhiệm đi ngang qua cửa sổ vui vẻ gật đầu lia lịa, đến khi nào trường trung học S có thêm nhiều học sinh chăm chỉ giống Na Jaemin thì tốt quá.

"Câu này sai rồi, chọn A."

"Ừ."

Không nóng nảy tiến sát lại gần truy hỏi xem làm sao anh mới liếc mắt một cái đã nhìn ra đáp án như bình thường, Lee Donghyuck chỉ ừ một tiếng đã lại nhoài người lên bàn, ngay cả đầu cũng không hề quay sang.

Nhận ra Lee Donghyuck hôm nay khác thường, Na Jaemin nhanh chóng chép toàn bộ bài tập các môn, trả lại cho người kia kiểm tra một lần.

Thấy trên vở bài tập được trả về có thêm vài vòng tròn ở những câu mình làm sai, còn dùng giấy nhớ viết chi tiết quá trình giải bài, rõ ràng là hành động bình thường nhưng Lee Donghyuck lại cảm thấy khó giải quyết, cậu ta cầm vở bài tập cứ mở ra rồi lại gập vào, mở ra lại gập vào, cứ như đang chơi trò trẻ con "cậu nhìn thấy được tôi, cậu không thấy được tôi".

Nhìn thấy, không thấy.

Nếu không nhìn thấy thì tốt.

Hết giờ, Na Jaemin ôm chồng vở bài tập thu của cả lớp về phía văn phòng giáo viên, lên lớp 12 các bạn bị đổi đến tòa giảng đường gần hồ, nhà trường nói là để các bạn học sinh mở rộng tầm mắt, thả lỏng tâm trạng. Văn phòng giáo viên ở khu nhà hiệu bộ, cách tòa giảng đường của các bạn một tòa nhà thí nghiệm.

3, 2, 1.

Na Jaemin đếm thầm, cuối cùng còn một số vẫn ngậm trong miệng chưa đọc lên, từ trong góc đã có một người xông ra bám trên người anh.

Vở bài tập không hề lay động được ôm trong cánh tay, anh vững vàng cõng người kia tiến vào phòng thí nghiệm vật lý ở bên trái.

Kéo rèm cửa sổ, đóng cặt cửa chính, không gian âm u, thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi.

"Xoẹt!" Huang Renjun kéo khóa, lấy ra sữa đậu nành, bánh quẩy, cơm nắm và một quả trứng gà, tối qua cãi nhau một trận với bố xong chạy ra ngoài chơi game suốt đêm, buồn ngủ đến mức mắt không mở nổi, nếu không phải nhớ đến chuyện còn phải mang đồ ăn sáng đến cho Na Jaemin thì hôm nay cậu không muốn đến trường chút nào.

Na Jaemin rất bận, trường học - bệnh viện - trường học, một đường hai điểm, anh không thích cậu đến bệnh viện tìm anh nên cậu chỉ có thể đổi thành gặp nhau ở trường. Nhõng nhẽo quấy rầy làm nũng nửa tháng mới khiến anh miễn cưỡng đồng ý mỗi ngày nhân lúc kết thúc tiết tự học đầu tiên buổi sáng khi anh đến phòng giáo viên nộp bài tập sẽ tới đây hẹn hò.

Giờ ra chơi khoảng 10 phút, từ lớp học đến khu hiệu bộ mất 1 phút 45 giây, giao bài tập, quay về một lượt, tính toán cẩn thận sẽ còn thừa lại khoảng hơn 6 phút, hơn nữa còn luôn có người nào đó mắt mù dám túm Na Jaemin lại nói vài câu, Huang Renjun thường ôm theo một bụng lửa giận đứng trên hành lang tòa nhà thí nghiệm để nhìn người kia mặt không đổi sắc đi ngang qua trước mặt mình.

Tôi sắp thành hòn vọng phu rồi. Huang Renjun từng oán trách, nếu chuyện này mà truyền ra ngoài có lẽ đám bạn của cậu sẽ cười đến rụng răng mất. Na Jaemin nghe vậy cũng không trả lời, vừa hết giờ là đi ra ngoài, đến phòng thí nghiệm ăn bữa sáng với Huang Renjun, gần đến giờ vào lớp mới lại ôm vở bài tập đến văn phòng giáo viên, thầy giáo chỉ cho rằng học sinh trong lớp không ngoan, lớp trưởng thu bài tập vừa chậm vừa vất vả, cho nên không nói gì nhiều, xua tay bảo Na Jaemin mau chóng về lớp học. Thi thoảng vào lớp chậm vài phút, thầy giáo cũng chỉ nghĩ Na Jaemin lại được thầy giáo nào đó giữ nói chuyện mấy câu.

Cứ chắp vá hai đầu như vậy, mỗi ngày miễn cưỡng rút ra được khoảng 5, 6 phút cố định, cũng không làm gì khác, chỉ có Huang Renjun nói còn Na Jaemin vừa ăn sáng vừa nghe.

Hôm nay cũng như vậy.

Chẳng qua nếu mọi hôm Huang Renjun cảm thán sao lại có người ăn sáng mà cũng đẹp đến vậy thì hôm nay cậu ôm đầy một bụng tâm sự, lưỡng lự cả buổi, cuối cùng vẫn lên tiếng: "Nana, sau này cậu có dự định gì không?"

Na Jaemin nghe vậy thoáng dừng lại, tương lai, mai này, những từ quá mức nặng nề với hiện tại, thiếu niên vẫn đang ở độ tuổi bị hiện thực nắm trong lòng bàn tay mặc sức giày vò, lời hứa hẹn thâm tình không thể nuôi dưỡng thành một đóa hoa chân thực.

"Cậu có dự định gì không, thành phố B hay thành phố S?" Anh nhớ Huang Renjun từng nói thích phong cảnh của thành phố B còn thành phố S có rất nhiều đồ ăn ngon.

"Hay thành phố T? Hay cậu thay đổi ý định rồi?" Thành phố T hơi xa, phải ngồi xe buýt mất cả đêm, mỗi cuối tuần qua lại bệnh viện sẽ tương đối phiền phức.

Thành tích của anh rất tốt, có thể thi vào bất cứ trường đại học nào anh muốn, Huang Renjun cảm thấy chỗ nào thú vị, anh sẽ tìm hiểu trường đại học ở nơi đó, chọn lấy một trường, thêm vào trong danh sách chuẩn bị lựa chọn của mình.

"Jaemin à..." Huang Renjun hơi chột dạ, rất nhiều nơi chỉ là cậu tiện miệng nhắc đến mà thôi, không ngờ Na Jaemin lại thật sự nhớ kỹ trong lòng như vậy.

"Bố muốn tớ ra nước ngoài."

"Ý tớ là, chúng ta ra nước ngoài đi." Sợ anh phản đối, Huang Renjun lại vội vàng bổ sung thêm một câu: "Có thể đưa cả dì theo, y học ở Mỹ cũng phát triển hơn nơi này nhiều."

Trời lạnh, sữa đậu nành đã nguội, Na Jaemin không đổi sắc mặt, uống từng ngụm một đến khi hết, một lúc lâu sau mới mấp máy khóe miệng: "Đưa thế nào?"

Huang Renjun là tiểu thiếu gia từ nhỏ đã được nuông chiều, suy nghĩ hết sức đơn giản ngây thơ, Na Jaemin chỉ cảm thấy chua xót không thôi.

"Tớ xin bố..."

"Xin?"

Xin thế nào? Nói là bạn trai mình rất nghèo, mẹ còn mắc bệnh hiểm ngèo không rời xa được, liệu có thể rủ lòng thương, đưa tất cả ra nước ngoài?

Những chuyện này đều là sự thật sự lại châm chọc như vậy, chuyện anh có thể làm rất ít, cũng cố gắng hết sức mình để làm đến tốt nhất, thế nhưng trong mắt nhà người kia, điều tốt nhất của anh thực sự nhỏ bé chẳng đáng kể.

Chuông reo, vở bài tập còn chưa giao, Na Jaemin nghe thấy tiếng chuông, hốt hoảng, tựa như tiếng chuông trên đầu giường bệnh của mẹ, lại một đám bác sĩ y tá bước vào, đẩy mẹ ra ngoài, chỉ để lại một mình anh mệt mỏi tựa lưng vào tường, nghe lời an ủi của người nhà bệnh nhân giường bên cạnh, nói với anh rằng sẽ không sao, sẽ không có chuyện gì đâu, mẹ sẽ chịu đựng qua thôi, anh cũng sẽ chống đỡ qua được.

Nhưng một người miễn cưỡng sống qua ngày sao có thể nuôi được bông qua phú quý của nhân gian chứ?

Đến muộn 10 phút, tâm trạng thầy dạy Toán hôm nay không tốt, dù là Na Jaemin cũng bị mắng một trận, phạt đứng đến hết tiết.

Cho đến tận khi tan học, sắc mặt anh vẫn không tốt hơn chút nào, người khác chỉ nghĩ là lớp trưởng đại nhân bị thầy giáo phê bình nên mất mặt, chỉ có Lee Donghyuck biết anh không phải người quan tâm đến những cái đó.

Học sinh cấp Ba hẹn hò không phải chuyện gì hiếm lạ, Lee Donghyuck cố gắng thuyết phục bản thân, chẳng qua là đối tượng hơi đặc biệt một chút xíu mà thôi, cũng chẳng có gì ghê gớm. Cậu ấy vốn không muốn quan tâm chuyện này nhưng càng nghĩ càng cảm thấy nên cảnh tỉnh Na Jaemin.

Túm người vào nhà vệ sinh, người đứng ngay trước mặt rồi nhưng Lee Donghyuck lại không biết nên mở lời như thế nào, úp mở nửa ngày chỉ phun ra được một câu: "Tôi biết chuyện rồi."

Na Jaemin cảm thấy hơi phiền, không nói những chuyện nhi nữ tình trường, anh ứng phó với cuộc sống hiện tại đã đủ mệt rồi. Sau khi tan học phải ra chợ mua thức ăn, nếu may mắn thì bên phía bà Kim còn có thể thừa lại một chút trứng tôm gần chết, có thể bán rẻ cho mình hơn mười đồng. Sau đó anh về nhà nấu cơm, thu quần áo sạch, rồi lại vào bệnh viện đưa cơm cho mẹ, bác sĩ nói thời tiết này trứng tôm có nhiều dinh dưỡng, có thể mua nhiều một chút ăn bồi bổ sức khỏe, anh thật sự không có thời gian để bồi Lee Donghyuck ở đây chơi giải đố.

Có lẽ vẻ thiếu kiên nhẫn quá rõ ràng trên mặt Na Jaemin rốt cuộc đã chọc giận Lee Donghyuck, cậu ấy dùng sức đóng sầm cửa nhà vệ sinh nam lại, nhìn chằm chằm Na Jaemin, gằn từng chữ: "Tôi nhìn thấy cậu và Huang Renjun hôn nhau."

(Còn tiếp)

adios la soledad nghĩa là Tạm biệt nỗi cô đơn /mình dùng gg dịch ấy mà chắc không sai đâu =))/

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me