TruyenFull.Me

Ngay Chung Ta Chi Con Hai

.
.
.
"Vậy là ngài ấy đã nghỉ hưu được một năm rồi.." Buttercup vừa nói  vừa mở hộp kẹo đủ màu sắc trên bàn ra, lấy một viên kẹo đường màu xanh rồi bỏ vào miệng. Blossom bên cạnh thấy vậy huých nhẹ vào khủy tay Buttercup, tỏ ý không hài lòng với hành động này của em gái.

Cô Bellum đưa tay ra, tỏ vẻ các cháu cứ ăn tự nhiên rồi trả lời:"Ừm, dù sao ông ấy cũng lớn tuổi rồi, bây giờ ông ấy đang sống hạnh phúc với vợ tại một căn nhà ngay trung tâm thị trấn."

"Thật mừng khi nghe là ông ấy vẫn khỏe mạnh." Buttercup và Blossom vui vẻ nói.

Cô Bellum mỉm cười rồi vuốt nhẹ lên nắp thủy tinh "Hộp kẹo đó là ông ấy để dành chờ các cháu trở về đó." Cô nhìn qua hai cô bé, lại hỏi thêm: "Chắc hẳn các con đã thấy Rowdyruff boys rồi phải không? "

"Vâng, cháu cũng đang khắc mắc về chuyện đó." Blossom gật đầu đáp.

"Vậy ta sẽ giải thích cho các con.."
.
.
Buttercup đập hai tay lên bàn rồi đứng dậy, nói gần như hét. "Bọn điên đó bây giờ là siêu anh hùng á?!"

"Suỵt suỵt, bình tĩnh, Buttercup." Blossom cố gắng trấn an Buttercup. "Dù sao thì bây giờ chuyện này cũng đâu còn liên quan đến tụi mình."

Buttercup vẫn còn bức bối nhưng thấy Blossom có vẻ khó chịu nên cũng chịu im lặng ngồi xuống ghế, bốc thêm vài cục kẹo lên miệng ăn. Blossom quay qua nói thêm vài chuyện với cô Bellum, một lúc lâu sau thì lịch sự xin phép rời đi.

"Vậy giờ mình phải đi đâu để tìm Bubbles đây?" Buttercup hỏi.

"Đã 5 năm rồi, ai biết cậu ấy hay đi đâu chứ.. Nói chung là cứ bay xung quanh thành phố đi." Blossom ngập ngừng trả lời.

"Vậy đi nhanh lên."

Cả hai bay đến những nơi mà họ nghĩ Bubbles sẽ đến, từ khu vui chơi đến trung tâm thương mại. Blossom và Buttercup còn bịt kín mặt để không bị mọi người phát hiện.

"Lần này mà không thấy nữa là mình phải đến nhà của Rowdyruff boys đó, cầu nguyện đi Buttercup." Blossom nói.

"Được." Buttercup đưa tay ra phía trước đan lại vào nhau rồi áp vào đầu.

"Trân thành vậy đủ rồi, đi tiếp thôi."

Cuối cùng họ quyết định bay đến công viên thị trấn, và may thay Bubbles có ở đó, cùng với một người nữa trông rất quen mắt.

"Robin, cậu muốn đến nhà tớ chơi không." Bubbles ôm lấy cánh tay của cô bạn bên cạnh, làm nũng.

Robin thấy thế phì cười rồi chọt nhẹ vào chán Bubbles. "Chiều theo ý cậu đó, bạch tuột nhỏ~" Cả hai vừa tản bộ vừa trò chuyện trông có vẻ rất thân thiết.

Blossom bất ngờ vỗ một cái mạnh lên chán khiến Buttercup bên cạnh bị giật mình. "Chết thật, trước khi đi hình như tụi mình quên Tạm biệt Robin.."

Buttercup đang định càu nhàu nghe vậy thì đờ người ra. "Ừ nhỉ, mình cũng quên chuyện đó luôn."

"Tớ định nhờ Robin hỏi chuyện Bubbles mà như này thì hỏng bét rồi." Blossom than thở, Buttercup đứng bên cạnh cũng không biết nói gì.

Họ núp sau gốc cây nhìn thấy Bubbles trắng trẻo dễ thương lại trông rất vui vẻ thì trong lòng cũng an tâm phần nào.

"Thôi thì.. Ít nhất trông Bubbles có vẻ hạnh phúc.." Blossom cười nói.

"Ừ, đúng vậy, đúng vậy!" Buttercup đáp.

"Đúng đó, cậu ấy được tụi tớ chăm sóc rất tốt!"

Blossom và Buttercup giật nảy mình, tức thì quay người lại. Hai người tạo sẵn tư thế chiến đấu, nhưng khi thấy được khuôn mặt của người kia thì họ đứng sững lại.

Blossom vui vẻ tiến đến bắt tay cậu chàng trước mặt. "Bommer! Dạo này cậu có khỏe không? "

"Ái chà, thằng nhóc mít ướt, lâu rồi không gặp." Buttercup niềm nở lại gần, đánh nhẹ lên vai cậu một cái.

Bommer gãi đầu cười hì hì đáp: "Tớ khỏe mà! Hồi nãy tớ cứ tưởng mình nhìn nhầm không ấy chứ."

"Cậu nhìn ra chỗ trốn của bọn này luôn à, giỏi đấy!" Buttercup nói.

"Thì tớ biết là các cậu sẽ đến chỗ của Bubbles mà, với lại hai người chùm một thân màu đen đứng dưới gốc cây giữa công viên cũng nổi bật lắm.." Boomer vừa nói vừa nhìn hai cô gái từ trên xuống dưới khiến cả hai chỉ biết cười ngượng.

"Nào, không ở đây nữa. Ta vào quán trà nước nào đó trò chuyện nhé." Blossom lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

"Được đó." Boomer và Buttercup đồng thanh đáp.
.
.
"Hai cậu không định bỏ nón ra à?"Boomer chỉ lên hai chiếc mũ chùm đầu đang che đi gần nữa khuôn mặt của Blossom và Buttercup khiến cậu còn không thể nhìn thấy đôi mắt của hai cô gái.

"Có miệng để nói chuyện là được, để người khác phát hiện ra tụi này là phiền to đấy." Buttercup vừa ngậm ống hút vừa nói.

"Nhưng bây giờ nhìn hai cậu lập dị lắm.." Boomer nói, cậu có thể cảm nhận ánh mắt của những người trong quán đang nhìn về phía họ. Cậu lấy tay che mặt muốn không để ai nhìn ra dù biết điều đó không có tác dụng là mấy.

(Blossom với Buttercup đang mặc áo Hoodie màu đen, quần màu đậm dài che đến gót chân, giày bata đen. Từ trên xuống dưới không lộ nổi một sợi tóc. Tóc của Blossom được nhét trong quần áo khiến nó phồng lên trông hơi kì dị.)

"mặc kệ đi, mà dạo này cậu nhắn tin nhiều thế có bị anh trai cậu phát hiện không?" Blossom bắt đầu hỏi.

Boomer lắc đầu trả lời: "Nếu có thì họ cũng không ngờ đó là các cậu đâu. Butch và Brick sẽ nghĩ người nhắn tin với tôi là một kẻ lập dị béo ú và hôi thối, lúc nào cũng ở trong phòng."

"Vậy thì tốt." Blossom nói.

"Mà nhìn lại thì đúng thật, tớ đã nhắn tin với hai kẻ lập dị." Boomer đưa tay lên tạo thành hình tròn rồi nhìn qua phía đối diện cái lỗ đó.

"Ê!."Buttercup đứng lên đang muốn chửi thì chợt thấy sắc mặt Boomer  bỗng nhiên xám xịt. Vừa định quay người thì bị Blossom kéo ngồi xuống ghế.

"Chuyện gì?ứm!.." Blossom bịt miệng Buttercup lại.

"Mày đang nói chuyện với ai đó?"

"Brick, Butch." Boomer hoảng hốt đứng dậy.

Nghe thấy hai cái tên này, Blossom và Buttercup cuối thấp đầu xuống. Quyết định tin tưởng để Boomer tự đi nói chuyện.

"Lũ quái dị nào đây?" Butch tò mò đi tới, đưa tay muốn mở mũ chùm của Buttercup khiến hai cô bé sợ ỉa trong quần. May mắn Boomer phản ứng nhanh, giữ kịp tay của Butch.

Brick nhíu mày đi đến gần Boomer, tra hỏi: "Họ là ai?"

"À, họ là bạn nhắn tin của tớ..." Boomer ngập ngừng nói, mồ hôi trên người cậu chảy gần như làm ướt cả lưng, đôi chân thì run cầm cập.

"Thôi Brick, dù sao thì thằng Boomer chơi với tụi quái đãng này cũng hợp lí mà." Butch dù tức dận khi bị ngăn cản nhưng thấy tình hình căng thẳng thì vẫn nói đỡ cho Boomer.

Brick nhìn chằm chằm vào hai người đang ngồi trên ghế một lúc rồi quyết định bỏ qua, cậu quay lại nhìn vào mắt Boomer:" Bubbles muốn mua 2 trà sữa truyền thống, chút nữa cậu mua rồi mang về nhà."

"Nhớ nhanh lên, Bubbles với bạn của cậu ấy đang đợi đó. Tụi tôi đi đây." Butch vẫy tay chào rồi cùng với Brick rời đi.

Một lúc sau, khi chắc chắn Butch và Brick đã đi xa. Boomer đập mạnh lên ngực. "Trời đất quỷ thần ơi, họ làm tớ sợ chết đi được."

"Cũng may là không bị phát hiện đó.." Blossom thả lỏng cơ thể đang căng cứng nãy giờ, thở dài thường thượt.

"Thằng đó mà ghỡ cái mũ của tớ ra là tụi mình ăn cứt hết, may mà cậu nhanh tay đó." Buttercup nằm xuống bàn trúng bãi nước lạnh tan từ ly nước ép nên giậc mình ngồi dậy.

Blossom nhìn thấy vậy bất giác môi cong lên thành một nụ cười. "Boomer à, dù sao cũng trễ rồi, tụi tớ về đây."

Buttercup đồng tình: "Đúng vậy, cậu mua trà sữa rồi nhanh về nhà đi. Tạm biệt." Nói rồi Blossom và Buttercup cùng đứng lên, họ đi ra khỏi cửa vẫy tay với Boomer rồi bay về nhà.
.
.

"Ê!"

"Gì"

"Cậu không thấy bạn của thằng Boomer nhìn kì lắm hả?"

"Có, thì sao?"

"Tớ nghĩ cậu sẽ ngăn Boomer chơi với đám đó, nhất là cái con ngồi trong góc. Nhìn nó như quái vật súc tu vậy.."

"Kệ Boomer đi, ít nhất thì nó còn có siêu năng lực. Không đến mức bị hai con quái vật đó úp đâu."

"ha ha.. Tớ cũng mong là vậy.."

Ppg 18 tuổi trong Fic này của mình, chắc tầm 2 3 chap sau là mình viết sexx đc r, ố yè ố yè.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me