Nguoi O Cuoi Trai Bai
Buổi tối, trời trở lạnh bất thường sau một cơn mưa nhẹ. Trong studio nhỏ, ánh đèn vàng hắt nhẹ lên bàn ăn gỗ cũ, nơi bữa tối vừa kết thúc. Đĩa phô mai Manchego và vài lát bánh mì còn sót lại, ly rượu đỏ cạn nửa, sóng sánh ánh tím nhàn nhạt trong chiếc ly thủy tinh mỏng. Elías ngồi trên bậu cửa sổ, cửa hé mở để gió lùa vào, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay thon dài đã cháy đến gần đầu lọc. Nhưng hắn không rít sâu. Chỉ ngậm nhẹ, để khói lan tỏa, mỏng như một hồi ức lặng lẽ. Sau lưng, Thanh Yên ngồi yên, quấn một tấm chăn mỏng quanh người, gối đầu lên thành ghế. Căn phòng không bật nhạc, không tiếng trò chuyện. Nhưng yên lặng ấy không khó chịu. Chỉ là một khoảng trống đủ để người ta nghe được tiếng tim mình đập trong lồng ngực. Elías lên tiếng, như đang kể một chuyện cũ với chính mình:- "Cha tôi là người đầu tiên dạy tôi về đức tin. Không phải tôn giáo. Mà là lòng tin vào người khác." Thanh Yên không đáp. Cậu chỉ hơi nghiêng đầu, lắng nghe.- "Đến khi mẹ tôi bỏ đi với một người đàn ông khác... Ông vẫn nói: 'Ai cũng có lý do để rời bỏ. Nhưng con thì phải học cách ở lại.'" Hắn cười nhạt. Đưa điếu thuốc lên môi, nhưng không hút. Mắt hướng ra con phố tối phía xa, nơi ánh đèn đường vàng như thể đang rịn nước.- "Lúc đó tôi mới 15t. Không biết vì sao người lớn có thể nói dối mà vẫn gọi đó là tình yêu." Khói thuốc mỏng tan trong hơi gió. Mùi thuốc hòa với hơi lạnh đêm, thấm cả vào tóc hắn, vào áo sơ mi sộc sệch chưa cài hết cúc. Yên vẫn không chen vào. Cậu chỉ ngồi sau, chăn trễ khỏi vai, tóc rủ qua má, đôi tay khẽ đan lấy nhau trong lòng. Elías nói tiếp, giọng trầm hơn, như thể phải lấy can đảm để lật lại một mảng ký ức phủ bụi:- "Tôi từng tin vào người. Sau chuyện của mẹ, rồi chuyện của Hinney... Tôi học cách chỉ tin vào chính mình." Đến lúc ấy, Thanh Yên mới dịch người lại gần. Cậu không ôm, không nói lời an ủi. Chỉ đưa tay, chạm nhẹ vào mu bàn tay hắn một cái chạm gần như vô hình. Elías không nhìn, nhưng hắn biết. Một lúc sau, cậu mới nói:- "Anh đang ở lại rồi đấy." Hắn sững người. Ánh mắt lần đầu rời khỏi bóng tối ngoài cửa, chuyển xuống chỗ tay hai người đang chạm vào nhau. Ngón tay cậu nhỏ hơn, trắng hơn, nhưng ấm. Elías không rút tay về. Chỉ nhìn, thật lâu. Trong đôi mắt xám xanh quen thuộc của hắn...Có thứ gì đó chực vỡ. Không phải nỗi đau. Mà là nước mắt. Lần đầu tiên, trong cái studio chật chội này, có một điều không bị bỏ lại. Gió bên ngoài lùa vào khe cửa mở, kéo theo hơi lạnh len vào từng kẽ áo. Elías dụi tàn thuốc vào chiếc gạt tàn bằng sứ men xanh đã mẻ một góc, rồi đứng dậy, đi chậm vào trong. Hắn không nói gì, chỉ với tay kéo cánh cửa lại, cài chốt. Không gian đóng kín. Chỉ còn tiếng mưa rơi nhè nhẹ lên mái tôn và ánh đèn bàn vàng dịu rọi một vùng nhỏ nơi góc phòng. Elías với tay tắt đèn trần. Căn phòng lặng đi một nhịp. Ánh sáng mờ của đèn bàn làm dịu mọi thứ: Gỗ nâu, chăn trắng, hơi thở. Gương mặt hắn chìm một nửa trong bóng, một nửa trong ánh ấm, như một thứ vẫn còn giằng co giữa sáng tối. Thanh Yên ngồi ở mép giường, định đứng dậy đi lấy nước. Nhưng khi vừa đặt chân xuống sàn, hắn gọi:- "Ở lại." Giọng hắn không lớn. Nhưng có gì đó khiến cậu khựng lại. Cậu quay về, ngồi xuống, cách hắn chỉ một khoảng rất nhỏ. Hai người cùng ngồi cạnh nhau trên mép giường, không chạm, không nhìn. Chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều không khớp của nhau. Một lúc lâu sau, Elías mới cất giọng. Nhẹ, nhưng thật:- "Có lẽ tôi chưa từng học được cách yêu ai đó bằng lời." Câu nói ấy không buồn. Không đắng. Chỉ là một sự thú nhận... Sau rất nhiều lần im lặng nhưng trốn tránh. Yên cũng không đáp ngay. Cậu ngồi, tay nhẹ vuốt tấm chăn trên đùi mình, rồi mới đáp, nhỏ đến mức như sợ câu chữ va vào không khí:- "Em cũng chưa từng đòi anh phải nói." Không gian như lặng xuống. Từng giọt mưa trên mái tôn bỗng trở nên rất rõ. Những vết nứt không hiện hình, nhưng đều đang khẽ co lại. Elías quay đầu sang, rất chậm. Hắn nhìn cậu bằng đôi mắt không còn sắc lạnh. Mà như thể đang dò tìm gì đó nơi ánh mắt cậu thứ mà hắn chưa bao giờ dám nhận. Tay hắn đưa lên. Đặt nhẹ lên má cậu. Nhẹ đến mức... Không chắc đó là chạm, hay chỉ là hơi ấm. Thanh Yên không né. Cũng không nói gì. Cậu chỉ nhắm mắt. Và ở khoảnh khắc ấy, không ai nói yêu. Nhưng từng cái chạm, từng cái nhìn, từng khoảng thở chênh lệch giữa hai người... Đều đang lặng lẽ nói:> "Tôi ở lại. Tôi không bỏ em." < Elías nghiêng đầu, trán hắn chạm nhẹ trán cậu. Hơi thở hai người gần đến mức có thể nghe được tiếng tim nhau đập lệch nhịp. Ánh đèn vàng phản chiếu lên gương mặt hắn, tạo thành một thứ ánh sáng mềm dịu như đang vuốt ve những điều đã sứt mẻ.- "Em chắc chứ?". Hắn thì thầm. Không đòi hỏi, không dồn ép. Chỉ như một lời xác nhận cuối cùng, rằng cậu không thấy mình bị lợi dụng, rằng đây không phải một sự thay thế. Thanh Yên không đáp. Cậu gật đầu, thật nhẹ, nhưng ánh mắt khi mở ra... Rõ ràng hơn mọi ngôn từ. Không phải vì dục vọng. Mà vì tin tưởng. Elías hôn cậu. Một nụ hôn dạo đầu không vồ vập, không vội. Môi hắn lướt trên môi cậu như thể muốn học thuộc từng đường nét, từng run rẩy ẩn sau làn da mỏng. Cậu đáp lại, chậm rãi. Cái cong nhẹ nơi bờ môi, âm thanh ẩm ướt khe khẽ khi hai người tách ra, rồi lại tìm đến nhau lần nữa. Chiếc áo ngủ mỏng của Thanh Yên được cởi khỏi vai bằng hai bàn tay cẩn thận, không vội. Làn da trắng nhạt lộ ra dưới ánh đèn, cùng từng hơi thở bắt đầu trở nên sâu hơn. Elías không vội đi xuống. Hắn nhìn cậu rất lâu ngực cậu, xương quai xanh, từng vết lõm dưới rìa bụng.- "Anh sẽ không đi đâu cả.". Hắn thì thầm, môi lướt qua cổ cậu, giọng run nhẹ.- "Anh sẽ ở lại." Từng nụ hôn tiếp tục rơi xuống: Cổ, xương quai xanh, rồi ngực cậu. Những cái liếm nhẹ, những cú cắn nhỏ như đánh dấu nhưng không để lại vết. Chỉ để lại hơi ấm. Thanh Yên rướn nhẹ người, một tiếng rên bật ra từ cổ họng. Rất nhỏ. Rất mềm.- "...Ừm..." Một tiếng như bị cuốn theo hơi thở, nghe như tiếng thở dài lẫn với ấm áp. Như thể cậu không ngăn được bản thân nữa. Elías đưa tay xuống, tách phần thân dưới áo ngủ ra. Không lột bỏ, chỉ vén lên. Tay hắn đặt lên hông cậu, di chuyển rất chậm. Rồi trượt xuống giữa hai đùi, ấm áp và dịu dàng như thể đang nâng niu một điều gì dễ vỡ. Thanh Yên ngửa đầu, môi hé ra, khẽ rên:- "A... Elías..." Cái tên thoát khỏi môi cậu không phải tiếng gọi mà là một lời đầu hàng. Rất khẽ. Rất thật. Họ không làm đến cùng. Không xâm nhập. Nhưng Elías dùng tay và môi vuốt ve phần thân dưới của cậu những cú ma sát đều, có lúc chậm đến mức tưởng như không chịu nổi. Lúc nhanh hơn, đủ để lồng ngực cậu run lên. Tiếng rên rỉ bật ra nhiều hơn, xen giữa tiếng thở dồn dập:- "Ư... Ưm... Chậm thôi... Đừng dừng..." Elías siết tay cậu lại, những ngón tay đan vào nhau trên giường. Cậu nhắm mắt, cong người lên đón lấy sự chăm chút dịu dàng, cơ thể ửng đỏ vì nhiệt, không vì xấu hổ mà vì được chạm vào đúng những nơi đã từng lạnh lẽo. Lần cao trào đến khi Elías dùng miệng vuốt ve vùng nhạy cảm của cậu. Không dữ dội, chỉ là lưỡi mềm ướt chạm từng chút khiến cậu bật ra tiếng rên mỏng, cao và gần như đứt quãng:- "A... a... Ưm... Elías... Em..." Tay cậu níu chăn. Người cong lại. Cảm giác ấy không phải cực khoái mà là được tan ra trong vòng tay của người không bỏ rơi mình. Khi cậu đạt đến cao trào, cả cơ thể như vỡ ra trong tay hắn. Một giọt nước mắt khẽ rơi trên gối, nhưng cậu không khóc vì buồn. Chỉ vì cuối cùng...> Có ai đó chạm vào mình mà không làm mình đau. < Thanh Yên vẫn còn thở dốc sau khi lên đỉnh. Cơ thể mềm nhũn, mồ hôi rịn ở thái dương, mắt khẽ khép, như vẫn chưa tin điều vừa xảy ra là thật. Elías kéo chăn lên nhẹ nhàng, đắp ngang hông cậu. Nhưng ánh mắt hắn lại không rời khỏi gương mặt đỏ bừng ấy. Lưỡi hắn liếm môi, như thể muốn ghi lại tất cả những gì vừa chạm được bằng cả vị giác. Một lúc sau, hắn khẽ cười, giọng khàn khàn pha chút đùa cợt:- "Em muốn làm gì đó cho anh không?" Câu hỏi tưởng như đơn giản, nhưng ánh nhìn lại không cho phép thoái lui. Thanh Yên biết rõ hắn không ép nhưng cũng không định để mình thoát dễ dàng. Cậu ngồi dậy, kéo chăn theo che lấy ngực mình, rồi khẽ cúi người, tay lần xuống bụng dưới của hắn. Lúc cậu vừa chạm vào, Elías rít nhẹ một hơi:- "Không cần nhẹ đến thế... Nếu em đã chạm, thì làm đến nơi." Câu nói nghe như cưng chiều... Nhưng lại ẩn chứa sự kiểm soát quen thuộc. Tay hắn đặt sau gáy cậu, không mạnh, nhưng rõ ràng là dẫn dắt. Thanh Yên hơi run. Nhưng cậu không tránh. Cậu cúi xuống, môi lướt qua nơi nhạy cảm đang cương cứng, nóng bỏng của hắn. Mùi hương đàn ông nồng nhưng không gắt, lẫn chút vị da thịt sau mưa. Cậu ngập ngừng dùng đầu lưỡi liếm nhẹ phần đầu, rồi mới từ từ ngậm vào.Elías khẽ rên, tay siết tóc cậu:- "Ngoan... Đúng rồi..." Hắn không hối thúc. Nhưng mỗi lần cậu dừng lại, hắn lại ấn nhẹ đầu cậu xuống, ép sâu hơn chút nữa. Miệng cậu đầy, khó nuốt, nhưng ấm. Mỗi lần cử động của môi và lưỡi khiến cơ thể hắn giật nhẹ, thở gấp:- "Ừm... Tốt lắm... Em Yêu ...Cứ vậy... Đừng dùng tay..." Thanh Yên nghe lời. Dùng toàn bộ môi, má và lưỡi đôi mắt khẽ nhắm, hàng mi run rẩy, khuôn mặt đỏ bừng khi cảm thấy chính mình đang khiến hắn run lên. Từng tiếng rên rỉ khàn khàn của Elías vọng xuống như phần thưởng:- "Em nhìn anh một chút..." Cậu mở mắt. Ngước lên. Chỉ bằng một ánh nhìn ấy, Elías bật cười khẽ, tiếng cười khàn đục:- "Chết tiệt... Baby... Em đáng yêu quá." Hắn rên lớn một tiếng, rồi cơ thể căng lên. Tay hắn giữ chặt đầu cậu, hông giật nhẹ. Rồi... Từng đợt tinh dịch nóng bắn vào sâu trong miệng. Thanh Yên giật mình, muốn rút ra, nhưng hắn thì thầm, giọng trầm thấp đầy mệnh lệnh:- "Nuốt. Hết." Cậu ngập ngừng vài giây. Rồi nuốt. Hắn không thả cậu ra ngay. Chỉ khi chắc chắn cậu đã nuốt xong, hắn mới buông lỏng bàn tay đang giữ tóc, dùng ngón cái lau vệt nước nơi khóe môi cậu, thì thầm:- "Tốt lắm... Giờ thì lại đây." Cơ thể Thanh Yên vẫn còn run nhẹ sau khi nuốt xuống. Cậu nằm ngửa ra giường, tay buông thõng trên ga, môi hé, cổ còn lấm tấm mồ hôi. Ánh đèn bàn hắt một bên má, tạo thành vùng sáng lặng lẽ trên gò má đỏ bừng sau khoái cảm. Elías không rời mắt khỏi cậu dù chỉ một giây. Hắn khẽ nghiêng người, trườn lên, chống tay bên vai cậu. Hơi thở của hắn còn gấp, nhưng ánh nhìn lại dịu như thể đang ngắm một điều gì đó mong manh. Hắn cúi xuống. Đặt một nụ hôn thật chậm lên môi cậu lần này không phải để khiêu khích, cũng không đòi hỏi. Chỉ là... Giữ lại vị ngọt. Họ nằm đối diện nhau, da thịt kề sát, không còn gì che giữa hai thân thể. Những vết đỏ nhạt còn vương trên cổ cậu, nơi môi và răng hắn từng lướt qua. Phần ngực cậu ửng hồng, nhịp thở dần chậm lại. Elías luồn tay ôm lấy eo cậu từ phía sau, kéo sát cậu vào lòng, ngực hắn áp sát lưng cậu, hơi nóng từ thân thể cả hai quyện vào nhau như đang thở chung một làn hơi. Thanh Yên khẽ quay đầu lại, dụi mặt vào hõm cổ hắn. Tóc cậu rối, mồ hôi dính nhẹ vào thái dương, nhưng mùi hương từ hắn lại khiến cậu yên tâm một cách kỳ lạ. Tay Elías không ngừng di chuyển. Hắn luồn các ngón tay dọc sống lưng cậu, từng đốt từng đốt, chậm như đang viết điều gì đó. Đầu ngón tay hắn không mạnh, nhưng vững chãi để lại một vệt nóng mỏng theo từng đường lướt. Cậu khẽ hỏi, giọng khàn nhẹ vì mệt:- "Anh đang viết gì vậy?" Elías trả lời, sát tai cậu, hơi thở khiến vành tai cậu ửng hồng:- "Tên em. Để em biết... Không ai lấy mất em khỏi tôi nữa." Tim cậu như bị bóp nhẹ. Không đau, mà nhói. Tay cậu lần lên ngực hắn, đặt ngay trái tim đang đập từng nhịp rõ ràng, mạnh mẽ. Cả hai không nói gì thêm. Nhưng sự im lặng ấy không trống rỗng. Mà là sự đầy tràn của hai thân thể đã hiểu nhau qua từng lớp chạm, từng hơi thở và vết cắn dịu dàng. Elías cúi xuống hôn lên trán cậu. Không còn dấu vết dục vọng, chỉ còn lại sự hiện diện. Thanh Yên khẽ rùng mình khi hắn kéo chăn phủ lên cả hai, rồi siết nhẹ vòng tay quanh eo cậu. Họ nằm nghiêng về cùng một phía, như hai mảnh vỡ vừa tìm lại nhau giữa tiếng mưa đã bắt đầu ngớt ngoài kia. Trong hơi thở cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ, Thanh Yên lẩm bẩm:- "Đừng biến mất khi em tỉnh dậy nhé..." Elías siết cậu chặt hơn. Không trả lời. Nhưng vòng tay hắn... Vẫn ở đó. Sáng hôm sau, Elías vẫn còn nằm yên bên cạnh cậu không bỏ đi như mọi lần. Tay hắn đặt hờ trên eo cậu, ấm. Cảm giác không phải là giữ, mà là ở lại. Cậu tỉnh dậy, thấy hắn đang nhìn mình. Không rút tay về. Chỉ nói khẽ:- "Sáng rồi." Thanh Yên xoay người, gối đầu lên tay hắn, giọng mơ màng:- "Ừm. Nhưng em chưa muốn dậy." Elías im lặng. Hôn nhẹ lên trán cậu. Môi hắn khô, không còn mùi thuốc lá chỉ còn lại hơi ấm của một người không rời đi. Cả hai không nói gì về đêm qua. Nhưng rõ ràng... không ai còn sợ mình đang yêu. Thanh Yên khẽ thì thầm:- "Cảm ơn vì đã ở lại." Hắn không trả lời. Chỉ gật nhẹ. Và đôi khi, một cái gật đầu ấy... Chính là lời hứa duy nhất mà trái tim này cần.
Hết chap 13. Cả nhà đọc có ý kiến hay góp ý gì thì cmt nhá. Tui khá thích thể loại này huhu tui ấp ủ nó lâu lắm rồi á🙏🏻🔮🧙🏻✨🧿♾️.
Hết chap 13. Cả nhà đọc có ý kiến hay góp ý gì thì cmt nhá. Tui khá thích thể loại này huhu tui ấp ủ nó lâu lắm rồi á🙏🏻🔮🧙🏻✨🧿♾️.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me