TruyenFull.Me

[NP-H] Nô thê muốn xoay người - Miêu Nhãn Hoàng Đậu (Phần 2)

Chương 327: Ba sự lựa chọn

snowies5

editor: snowie

"Heo nhỏ, ở trong Tu La trăm sát trận, tất cả linh hồn của người chết sẽ bị quỷ dữ nuốt chửng rồi tan biến. Ngân Nghê nuốt chửng trái tim, khối óc và đôi mắt của Trát Tây Lãng Thố là vì muốn thu nạp linh hồn của hắn vào trong cơ thể nó rồi bảo vệ, nó không thể nói, lại càng không thể giải thích cho ngươi nghe." Bạch Mã Đan Tăng đem La Chu đang lộn xộn đẩy đến sau tai, hòa nhã nói, "Không ngờ Trát Tây Lãng Thố không chỉ dùng thân thể để bảo hộ ngươi, mà còn dùng cả linh hồn của hắn. [1] Trong số ba hồn bảy vía, một hồn 'Thai Quang' và một vía 'Phi Độc' thế nhưng lại chạy vào cánh tay mà ngươi mang theo, cùng ngươi đi tới thế giới khác, khiến cho Ngân Nghê chỉ có thể thu vào trong cơ thể 2 hồn 6 phách. Bởi vì thiếu hụt cốt lõi, nên nó đã hôn mê bất tỉnh. Bất quá, nay một hồn một phách đó đã cùng ngươi trở lại."

Thì ra Trác Mã nói đúng, linh hồn của Trát Tây Lãng Thố thực sự đã đồng hành cùng với nàng trong suốt khoảng thời gian qua. Nghe tới cái chết của Trát Tây Lãng Thố, tâm nàng không còn tê liệt đau nhức nữa, cũng không có cảm giác tội nghiệt nặng nề, mà là ngọt ngào đầy biết ơn. Hai mắt La Chu nhịn không được lại ươn ướt, nàng một bên gạt lệ, một vừa cười nói:

"Ta hiểu, ta đã sớm hiểu rõ tấm lòng của Ngân Nghê."

Ngân Nghê xác thực đúng là một con mãnh thú hung tàn ăn thịt người, nhưng rất lâu trước đây, sau khi phát hiện ra nàng đặc biệt sợ hãi khi nhìn thấy nó ăn thịt người, nó liền không ăn thịt người trước mặt nàng nữa. Trong suốt vài ngày làm tù binh của quân đội Delhi Sultan, cho dù nàng cùng Trát Tây Lãng Thố thân mật thân thiết, Ngân Nghê cũng chưa từng gây khó dễ cho Trát Tây Lãng Thố, càng không có khả năng đợi đến khi Trát Tây Lãng Thố chết rồi mới ăn xác của hắn để hả giận. Cứ coi như là để trút giận đi, nhưng xét về tâm trí gần như yêu nghiệt của Ngân Nghê mà nói, thì việc ăn thịt Trát Tây Lãng Thố ở trước mặt nàng là điều không thể. Nó làm như vậy nhất định phải vì lý do nào đó mà nàng không biết, tuyệt đối không không phải để làm cho nàng sợ hãi và tuyệt vọng.

"Ngân Nghê, thực xin lỗi, hiểu lầm ngươi rồi." Nàng xoa xoa đôi mắt sưng đỏ phát đau của mình, cố gắng hết sức nở một nụ cười hối lỗi với Ngân Nghê.

"Ngao ──"

Ngân Nghê cao hứng kêu to một tiếng, đi tới phía nàng, cái đầu ngao cực đại vô cùng thân thiết cọ cọ vào người nàng, đầu lưỡi đỏ tươi ngẫu nhiên liếm láp qua lại trên mặt nàng, cái đuôi hoa cúc ngoe nguẩy vui vẻ lắc lư quên cả trời đất.

Mùi tanh nồng đặc trưng của dã thú trong hơi thở nóng bỏng mà Ngân Nghê phun ra tựa hồ càng ngày càng nhạt, và hương thơm hoa sen tương tự với Ma Quỷ pháp vương lại càng thêm dày đặc. Cái trán, ánh mắt, cái mũi, gương mặt toàn bộ đều dính nước bọt của đầu chó ngao, ngay cả môi cũng không tránh khỏi. Đầu lưỡi có chút thô ráp dinh dính khi đụng tới mí mắt sưng đỏ mang đến cảm giác hơi đau đớn và ngứa ngáy.

"Không cần liếm. Khanh khách, không cần liếm." La Chu cười cười, vươn tay cự tuyệt cái đầu to lớn của Ngân Nghê, đem mặt giấu vào trong vòng tay của Ma Quỷ pháp vương.

Trong cổ họng Ngân Nghê phát ra một tiếng khò khè khò khè trầm thấp, đầu bên cạnh vung, né tránh hai tay của nàng, lưỡi đỏ liếm lên cái cằm khéo léo tinh xảo, nhắm thẳng tới lỗ tai và chỗ cổ mở rộng của nàng. Tư vị ngứa ngáy nhột nhột khiến La Chu cuộn tròn trong vòng tay của Ma Quỷ pháp vương né trái né phải, trong miệng tuôn ra một tràng tiếng cười khàn khàn nhưng vui vẻ.

Bạch Mã Đan Tăng cười, liếc thấy heo nhỏ trong lòng nở một nụ cười vui vẻ trở lại, cũng cảm thấy mười phần thư thái, đặc biệt khoan dung cho phép một người một ngao thân mật cười đùa ầm ĩ một lát trước khi nhẹ giọng quát Ngân Nghê đang được nước lấn tới làm nũng lấy lòng ngưng lại.

"Heo nhỏ, gặp Trát Tây Lãng Thố một lát đi, linh hồn của hắn sắp biến mất."

Hắn nhẹ nhàng dùng tay áo tăng lau sạch nước miếng chó ngao trên cổ và mặt La Chu, rồi lập tức thả xuống một quả bom.

Cái gì? Biến mất? ! Không phải linh hồn của Trát Tây Lãng Thố tạm thời bị thân thể của Ngân Nghê thu nạp sao? Nàng cũng đã đem một hồn một phách bị phân tán trở về, như thế nào lại có thể biến mất nữa?

La Chu giật mình, một phen nắm lấy ống tay áo tăng của Ma Quỷ pháp vương, trong khóe mắt tinh tế có vẻ kinh hãi, cũng có sự cầu xin.

"Đừng khẩn trương, vẫn còn kịp." Bạch Mã Đan Tăng ôn nhu an ủi, sau đó lại giải thích nói,

"Ngao hồn của Ngân Nghê quá mức mạnh mẽ, linh hồn của Trát Tây Lãng Thố rồi sẽ bị ngao hồn của nó làm cho tan rã. Ngươi đã mang một hồn một phách của Trát Tây Lãng Thố trở lại, hiện tại hồn phách của hắn đầy đủ hết, hắn liền có ba lựa chọn khác nhau."

"Ba lựa chọn khác nhau sao?" La Chu hoang mang lặp lại.

Bạch Mã Đan Tăng mỉm cười, âu yếm véo chóp mũi thanh tú của nàng, gỡ chuỗi tràng hạt bồ đề mắt phượng đã qua tu luyện xuống, quăng lên đầu Ngân Nghê đã lùi lại vài bước.

Chuỗi tràng hạt rơi xuống trên đỉnh đầu Ngân Nghê, chỉ nghe oanh một tiếng, một bóng dáng mờ ảo xám bạc cao mười mét xuất hiện từ cơ thể của Ngân Nghê. Bóng dáng đó rất sống động, giống Ngân Nghê ở phía dưới như đúc, chỉ là trong đôi mắt hình tam giác không có con ngươi động vật, nó xanh biếc một mảnh, sâu không thấy đáy. Những bông tuyết tung bay có thể xuyên thấu qua bóng đen và rơi xuống đất, nhưng gió tuyết lại không thể thổi bay lay động cái bóng dù chỉ là một chút.

Đây là ngao hồn của Ngân Nghê, giữa ban ngày ban mặt cũng có thể xuất hiện ư? ! La Chu ngửa đầu, kinh ngạc há to miệng, điều khiến nàng ngạc nhiên nhất đó chính là một cái đầu người nửa trong suốt xuất hiện bên trái đầu của ngao hồn. Cái đầu người kia đang nhắm mắt lại, tưạ như đã ngủ say, ngũ quan vô cùng quen thuộc.

"Lãng Thố!"

Nàng kinh hô một tiếng, đột nhiên lấy tay che miệng, nước mắt tưởng chừng đã khô cạn nay lại không ngừng tuôn rơi. Gió tuyết thổi bay những giọt nước mắt pha lê trong suốt, hoà vào với vô số bông tuyết trắng, cùng nhau cuốn về phía đầu người bên trái ngao hồn.

Sau khi đầu người đang nhắm mắt được rót vào linh hồn và hồn phách, hắn mới chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt đen láy ôn nhu nhìn xuống La Chu đang ở bên dưới, ở một nụ cười sủng nịch với nàng.

"Trát Tây Lãng Thố, ngươi có ba sự lựa chọn. Lựa chọn đầu tiên, tiến vào kiếp luân hồi, chuyển thế một lần nữa; lựa chọn thứ hai, gửi linh hồn vào chuỗi tràng hạt, heo nhỏ sẽ đeo nó tùy thân; lựa chọn thứ ba ──"

Giọng nói ôn thuần nhu hòa của Bạch Mã Đan Tăng hàm chứa lòng trắc ẩn cùng sự thương xót, ở phía dưới khoan thai truyền lên,

"Bị ngao hồn làm cho tan rã, sẽ chỉ còn lại một phách là 'Phi Độc', thông qua đôi mắt của đầu chó ngao mà theo dõi heo nhỏ. Cái giá là vĩnh viễn sẽ không được đầu thai."

"Lãng Thố, chọn cái đầu tiên!"

Bạch Mã Đan Tăng vừa dứt lời, La Chu liền thoát khỏi vòng tay của hắn, chạy đến ngay dưới đầu Trát Tây Lãng Thố, sốt sắng vẫy tay kêu la hắn,

"Ở kiếp sau, hoặc kiếp sau nữa, nói không chừng chúng ta sẽ gặp lại nhau ở một kiếp nào đó, ta sẽ yêu chàng, cùng chàng sống hạnh phúc cả đời."

Đôi mắt và lông mày của Trát Tây Lãng Thố ngưng tụ ngàn vạn ý cười dịu dàng, lẳng lặng nhìn La Chu một lát, đôi môi chậm chạp không tiếng động mở ra rồi im lặng khép lại, cái đầu nửa trong suốt dần dần biến mất trong đầu ngao hồn khi đôi môi mở ra và đóng lại. Sau khi cái đầu của linh hồn dư thừa hoàn toàn biến mất, ngao hồn ngao hồn trên không trung lắc lắc đầu, một tia sáng xẹt qua đôi hồn mắt xanh thẳm thâm thúy, lướt qua trong giây lát, ngay lập tức chiều cao của cái đầu dần dần thu nhỏ lại, cuối cùng biến mất trong cơ thể của Ngân Nghê. Ngân Nghê vẫn luôn cứng ngắc đột nhiên ngã xuống đất, chìm vào giấc ngủ say.

"La Chu, tiên nữ của ta."

Những lời thầm lặng cuối cùng mà linh hồn của Trát Tây Lãng Thố để lại vẫn quanh quẩn trên đỉnh đầu, cuốn theo những bông tuyết bay trên bầu trời, theo bốn phương tám hướng truyền đến lỗ tai, tiến vào trái tim.

La Chu vẫn không ngừng nhìn lên, bất động như một pho tượng. Bông tuyết bay xuống rơi trên mặt, lạnh lẽo, trong nháy mắt hóa thành nước, chậm rãi trượt xuống hai má. Xuyên thấu qua hai khóe mắt sưng tấy và mông lung, nàng chỉ có thể nhìn thấy màu trắng bay phấp phới, giống như vô số cờ linh đang tung bay.

"Hắn chọn cách thứ ba." Bạch Mã Đan Tăng đứng dậy đi đến phía sau La Chu, nhẹ nhàng ôm nàng vào trong lòng.

"Tại sao?"

La Chu nhìn trời, lẩm bẩm nói. Tại sao Trát Tây Lãng Thố không chọn đầu thai kiếp khác? Nếu bởi vì luyến tiếc nàng, lựa chọn thứ hai cũng được mà, nàng sẽ luôn đeo tràng hạt chứa đựng linh hồn của hắn. Tại sao lại chọn cách thứ ba, mà cả ba hồn bảy vía đều tan rã?

"Hắn yêu ngươi, hi vọng có thể nhìn thấy một đời của ngươi với một phách 'Phi độc' tượng trưng cho tình yêu." Bên trong giọng điệu nhẹ nhàng của Bạch Mã Đan Tăng có một chút tiếc nuối không dễ phát giác.

Trát Tây Lãng Thố đã đưa ra lựa chọn đúng đắn và sáng suốt nhất. Nếu tên kia chọn bước vào kiếp luân hồi, hắn sẽ nhân lúc siêu độ linh hồn mà xoá sạch tất cả ái dục lưu luyến si mê, đồng thời hạ một cấm chế khiến cho tên đó đời đời kiếp kiếp sẽ không thể gặp lại heo nhỏ. Nếu như tên đó chọn gửi linh hồn vào tràng hạt, hắn cũng sẽ áp đặt cấm chế, để cho tên đó cả đời không bao giờ thoát được khỏi ngọc bội rồi nhìn thấy heo nhỏ. Dung hợp vào với ngao hồn, ba hồn bảy vía lẽ ra phải bị nuốt chửng, nhưng Ngân Nghê kẻ đã lấy đời đời kiếp kiếp làm nô thú cung phụng hắn đã định ra khế ước với hắn, cầu xin giữ lại một phách 'Phi độc'. Mặc dù bản thân Trát Tây Lãng Thố sẽ không bao giờ được đầu thai do mất đã mất đi ba hồn sáu phách, nhưng một phách 'Phi độc' ấy lại có thể đi theo ngao hồn mà luân hồi. Chỉ cần nô thú Ngân Nghê tùy tại bên người hắn, một phách kia liền có thể dõi theo heo nhỏ đời đời kiếp kiếp.

La Chu nhắm mắt lặng im hồi lâu, xoay người, dùng sức ôm lấy Ma Quỷ pháp vương, thấp giọng hừ ngâm:

"Pháp vương, ta mệt mỏi, muốn ngủ một lát."

"Ngủ đi."

Bạch Mã Đan Tăng nhẹ nhàng vỗ vào gáy nàng, cúi đầu hôn lên trán nàng đầy thương tiếc, bế nàng lên, đi về phía căn lều dựng trên đỉnh núi bên trái thung lũng.

Cổ Cách Liên Hoa Pháp vương cũng không phải kiếp đầu tiên của hắn, hắn đã đầu thai chuyển kiếp tổng cộng tám lần trong quá khứ, hiện tại và tương lai ở vũ trụ này, lúc này đây là kiếp thứ chín.Trái tim bình lặng không gợn sóng cuối cùng cũng dao động, nhận ra khát vọng tình yêu là như thế nào. Bất chợt nhìn lại, tám kiếp đó phảng phất giống như trống rỗng hư vô, hắn chợt nhận ra, trong tất cả hàng trăm hương vị nhân sinh mà hắn đã từng hếm trải, từ đầu đến cuối luôn thiếu mất một hương vị, chẳng trách đến tận kiếp thứ tám vẫn không mở được mắt Phật.

Kiếp này, có thể mở được mắt Phật, đại đạo có thể thành.

Kiếp này, được nếm trải dục vọng tình yêu, thấm vào tận xương tận tủy, nhưng hắn rốt cuộc không còn muốn mở ra mắt Phật mà bỏ rơi heo nhỏ của hắn nữa. Từ kiếp này, hắn sẽ đời đời kiếp kiếp mang linh hồn của heo nhỏ bồi hắn đầu thai chuyển kiếp

Lời của tác giả: Hắc hắc, bà con cơ bản đã đoán đúng rồi, Trát Tây Lãng Thố đúng là đã lựa chọn hợp nhất linh hồn của mình với Ngân Nghê.
-----------------
[1] "Ba hồn Bảy vía" hay "Tam hồn Thất phách" (三魂七魄). Đây là một quan niệm của Đạo Giáo có ảnh hưởng đến văn hóa Việt Nam.
Đạo Giáo coi cơ thể con người là một mô hình thu nhỏ, một cảnh quan vật chất là nơi sinh sống của các linh hồn khác nhau. Đạo Giáo tin rằng linh hồn con người được tạo thành từ nhiều linh hồn khác nhau. Khía cạnh Dương của linh hồn được tạo thành từ ba hồn (魂) và khía cạnh Âm của linh hồn được tạo thành từ bảy phách hay bảy vía (魄).

*)Ba hồn: Ba hồn tạo thành tâm hồn thiêng liêng của một người. Dương hồn chi phối các bộ phận phi vật thể của một người. Đó là tinh thần, ý thức và trí tuệ của họ. Ba hồn cư trú trong gan. Họ có hình dạng của ba quý ông. Khi trở thành vô thức, hồn có thể rời khỏi cơ thể người. Sau khi chết, hồn có thể lên thiên đường hoặc cõi âm. Ba hồn là:
1. U tinh (幽精): Phần linh hồn này quyết định sự hấp dẫn và xu hướng tình dục. Người Trung Quốc cổ đại tin rằng khi trái tim của một người tan vỡ và họ mất hứng thú với thế giới xung quanh, đó là do phần linh hồn này của họ đã bị thương. "U tinh" rời khỏi cơ thể thường xuyên, đến thăm những người, địa điểm hoặc những thứ mà nó bị thu hút. Nếu phần linh hồn này quá mạnh sẽ gây bất lợi cho các phương diện Dương khác của linh hồn, dẫn đến đờ đẫn và rối loạn.

2. Thai quang (胎光): Phần linh hồn này là sinh lực trong cơ thể, là tia sáng của sự sống.
3. Sảng linh (爽灵): Phần linh hồn này quyết định khả năng trí tuệ của một người. Phần linh hồn này được cho là sẽ rời khỏi cơ thể vào ban đêm, gây ra hiện tượng mơ. Nó thỉnh thoảng tan biến theo tuổi già.

*) Bảy vía: Bảy vía tạo thành linh hồn thể chất của một người. Đây là khía cạnh Âm của linh hồn. Bảy phách cai quản các bộ phận rắn của con người. Chúng là bản năng và khả năng sinh tồn tự nhiên của cơ thể. Chúng mang hình dạng của những con vật kỵ dị và quái vật. Chúng hoạt động vào ban đêm khi ý thức mờ đi. Phách gắn liền với cơ thể, và ở lại với xác chết sau khi chết, hòa tan với cơ thể. Bảy vía bao gồm:
1. Xú phế (臭肺): Điều hòa nhịp thở. Ngáy và ngưng thở khi ngủ là dấu hiệu cho thấy phần phách này của bạn không được khỏe mạnh.
2. Trừ uế (除秽): Phần vía này loại bỏ chất độc ra khỏi cơ thể qua nước tiểu và phân. Khi trẻ em làm ướt giường, hoặc khi người lớn thức dậy thường xuyên đi tiểu là do phần tâm hồn này còn yếu.
3. Phi độc (飞毒): Phi độc điều chỉnh nhiệt độ cơ thể bằng cách phân tán các vùng quá nhiệt và quá lạnh trên cơ thể. Nếu phần phách này bị thương, người ta sẽ cảm thấy ớn lạnh hoặc đổ mồ hôi ban đêm.
4. Thôn tặc (吞贼): Chống lại các mầm bệnh bên ngoài. Điều này tương tự như khái niệm hiện đại về chức năng miễn dịch.
5. Tước âm (雀阴): Khả năng tình dục. Sức khỏe của phần vía này quyết định một người đàn ông hoặc phụ nữ cần bao lâu để phục hồi khả năng tình dục ngay sau khi sinh hoạt tình dục. Tổn thương linh hồn này dẫn đến rối loạn chức năng tình dục.
6. Phục thỉ (伏矢): Phần vía này kiểm soát tiêu hóa trong khi bạn ngủ. Nếu bạn ăn trước khi ngủ và thức dậy đói, phục thỉ (mũi tên ẩn) của bạn có lợi cho sức khỏe. Nếu bạn thức dậy mà không có cảm giác thèm ăn hoặc hơi thở rất hôi, bạn có thể có vấn đề với phần tâm hồn này.
7. Thi cẩu (尸狗): Nếu phần phách này hoạt động quá mức, con người bồn chồn và thức dậy quá dễ dàng. Nếu nó không đủ hoạt động, bạn sẽ ngủ như một con chó chết, mù quáng trước mọi nguy hiểm trong môi trường sống.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me