O Noi Giac Mong Pondphuwin
Ngã quỵ nơi quán ăn quen thuộc trong sắc nắng râm ran. Không một dấu hiệu báo trước cũng không một cảm giác đau đớn quá rõ ràng, chỉ đơn giản là cơ thể vốn đã quá quen với sự mỏi mệt này cần được nghỉ ngơi.
⊹
Phuwin khẽ hờ, ánh đèn trắng chói lóa rọi vào tròng mắt còn mơ hồ chưa tỉnh. Một giọng nói không rõ từ đâu vội vã gọi tên cậu, mơ hồ vọng qua bức tường dày đặc. Mùi vị đắng chát từ hơi thuốc sát trùng phát ra nơi máy móc và chăn gối chưa bao giờ là hết khó chịu khiến cậu không thể không nhăn mặt.Lần nữa, Phuwin lại trở lại nơi bệnh viện cùng những giấc mộng cõi vô thực đến mơ hồ. Và lại như một trò đùa của tạo hóa, kết quả xét nghiệm lần này không còn là u lành tính như trước. Cũng không còn là những câu nói an ủi hay những cái gật đầu chấn an từ các y, bác sĩ. Tất cả những gì Phuwin nghe thấy trong vô thức bấy giờ chỉ còn "ung thư "; " tái phát "; " giai đoạn cuối ".Những câu nói dứt khoát phát ra nơi miệng người tựa như lưỡi dao ứa máu đâm vào thứ lòng tin vốn đã chẳng còn.Mọi thứ cứ thế lặp lại như chưa từng có sự kết thúc.Lại là mùi sát trùng đắng đến ám ảnh.Lại là ánh sáng trắng xuyên qua mí mắt khép hờ đến nhức nhối.Và lại là những giấc mộng cõi nơi mộng ảo, mơ hồ đến đáng sợ.⋆
Thiếp đi giữa những ký ức mơ hồ không rõ tên gọi, lại rơi vào một thứ giấc mộng đen ngòm nơi hành lang dài tưởng như vô tận mà bản thân đã gặp qua cả trăm lần.
Và rồi...Người con trai ấy trở lại.
Không còn như một chiếc bóng mờ nhạt lặng thinh nơi những giấc mộng đêm đầu tiên. Không còn là một hình bóng rối rắm của trí nhớ mơ hồ còn đọng lại.Lần này là một người thực sự, với đôi mắt đen láy nhìn lấy nơi sâu thẳm trong tâm trí cậu, dáng người cao lớn đứng lặng nơi bóng tối của dãy hành lang.Pond Naravit.
Âm thanh vang vọng nơi hư vô tựa như một mảnh tạp âm quen thuộc từ quá khứ mơ hồ. Phuwin chẳng thể nhớ nổi mình đã từng nghe thấy cái tên ấy ở đâu.Có thể là giấc mơ đầu tiên? Hay một giấc mơ nào ấy cậu từng trải qua? Phuwin không biết, chỉ nhớ đây là cái tên của người, một người rằng người cậu không thể quên.Bước đi vô định giữa giấc mơ nơi sắc tối đen kịt bao trùm, đôi chân không lực nhưng vẫn lẳng lặng bước đến gần. Không lời nói nào được phát ra, nhưng một thứ cảm giác thân quen đến xa lạ khiến lòng ngực cậu dội lên một nỗi nghẹn ngào đến khó chịu. Anh không mở lời, cũng không chạm vào cậu. Chỉ đứng đó, im lặng và nhìn lấy cậu. Nhưng lần này, trong đôi mắt ấy có cả những thứ xúc cảm chẳng thể gọi tên. Có thể là sự tiếc nuối, yêu chiều, buồn bã hay có một chút...sự hối hận?Cậu đưa tay ra, bàn tay thon dài khẽ chạm lên bờ má người. Một thứ cảm giác lạnh đến thấu xương ập đến khiến cậu rùng mình." Là anh...? " Phuwin cất lời, âm lượng nhỏ khe khẽ phát ra nơi cuống họng không chắc đang hỏi chính mình hay cho người kia nghe.Pond gật đầu, hành động thay cho một lời nói đáp thừa nhận. Chỉ một cái chuyển động nhẹ, nhỏ đến mức tưởng như chưa từng xảy ra. Nhưng chỉ vậy là đủ để cõi lòng sâu trong nội tâm Phuwin run lên loạn nhịp.₊
Ánh sáng cuối dãy hành lang nơi giấc mộng dần bị sắc tối bao trùm. Tiếng máy móc y tế âm ỉ vang lên từ hư vô.Thời gian đã gần hết.
" Đừng đi ", Phuwin gần nhue phát hoảng như muốn hét lên. Nhưng âm vọng cứ thế như bị nhấn chìm trong làn sóng âm đen đặc.Pond khẽ nghiêng đầu, vẫn không mở lời. Nhưng trong ánh mắt ấy lại chứa đựng một lời tạm biệt mang đầy xúc cảm của sự tiếc nuối rõ hơn bất kỳ câu nói nào có thể cất thành lời.Phuwin nhào đến, ghì chặt ôm lấy cơ thể lạnh lẽo của người. Đôi môi khẽ hờ theo ước tính chạm lên người. Một nụ hôn không sâu, không vị, nhưng lại khiến những xúc cảm còn đọng lại trong cậu như sụp đổ thành vụn sương.⋆
Phuwin mở mắt.
Căn phòng vẫn vậy, trắng ngắt đến nhạt nhẽo.Mơ hồ, trong vô thức đưa tay nhẹ chạm lên môi mình. Một cảm giác lạnh khẽ chạy qua, dường như có điều gì đó đã từng ở đây. Một điều từng khiến trái tim cậu loạn nhịp, nhưng giờ chỉ còn lại thứ cảm giác thiếu hụt đến nghẹt thở. Lồng ngực cậu thắt lại, không vì đau, cũng không vì cơn bệnh dày vò.Mà vì thiếu.
Một sự thiếu hụt đầy rẫy mơ hồ, tựa như thể linh hồn vừa đánh rơi một ai đó giữa những giấc mộng vô danh☆
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me