TruyenFull.Me

[One Piece] | EDIT | Ta hành trình là biển sao trời mênh mông | Phó Bản 2 |

Chương 16: Người mất trí nhớ

vanniee12

Liliya nhìn trang phục của đối phương, theo bản năng nhíu mày – quý tộc sao?

Tóc vàng, xét về trang phục thì đúng là vậy, động tác cũng ẩn chứa một cảm giác tương tự – bởi vì những tên hải tặc ở thế giới này hành động rất bộc trực, hoàn toàn không có những động tác nhỏ tỉ mỉ như vậy.

Điểm duy nhất không giống quý tộc lắm là ánh mắt đối phương quá mức trong trẻo và chính trực... Hơn nữa, ở khóe mắt trái đối phương có một vết sẹo bỏng rõ ràng, trong tay cầm một cây ống nước, trên mũ có gắn kính thông khí, thoạt nhìn cũng không giống diễn viên quý tộc chính thống.

Liliya không có ý định lộ diện.

Trong tình huống này, trừ khi có thể chắc chắn ra tay một đòn khiến đối phương mất mạng, nếu không cô sẽ chọn giảm thiểu xung đột.

Dù sao cô chỉ đến đây để "vớt vát" một chút, cô không thể lấy đi toàn bộ. 

Bất kể kẻ này là cấp dưới của Doflamingo hay một thế lực khác có cùng mục đích với cô, đều không ảnh hưởng đến việc cô đạt được mục tiêu... Trừ khi hắn có thể lấy đi tất cả trong một hơi.

Tuy nhiên, diễn biến tiếp theo nằm ngoài dự kiến của Liliya – đối phương cũng mở những chiếc rương đó, nhưng không lấy đi thứ gì, mà lại lấy ra một chiếc camera hướng vào những chiếc rương để chụp ảnh.

...Phóng viên? – Liliya cau mày, suy đoán.

Và rất nhanh, diễn biến tiếp theo đã khiến cô bác bỏ ý nghĩ này.

Bởi vì lại có một cô bé đội mũ đỏ và mặc váy liền thân đi tới, nhìn kính thông khí gắn trên mũ thì hẳn là cùng phe với thanh niên tóc vàng kia.

Không ngoài dự liệu, cô bé này chạy đến bên cạnh thanh niên tóc vàng, hỏi nhỏ: "Sabo, cậu chụp hết lại được chưa?"

"Ừm, chụp ảnh cũng tạm ổn rồi. Chỗ này quả nhiên có buôn lậu... Nhưng lô hàng này là hải lâu thạch và những tạp vật khác, hiện tại vẫn chưa phát hiện trái ác quỷ nhân tạo."

Liliya nghe xong liền sững sờ.

Cuộc đối đáp của hai người không có gì bất thường, nghe qua cũng có thể đoán được đại khái thân phận – phóng viên ở thế giới này dù có theo dõi đưa tin vụ này, khi nói những lời đó cũng sẽ không mang theo cảm xúc nặng nề như vậy. 

Như vậy, khả năng rất lớn hai người này chính là quân cách mạng bị Chính phủ Thế giới coi là cái gai trong mắt.

Nhưng cái tên cô bé kia gọi... Là trùng hợp sao?

Liliya không khỏi một lần nữa nhìn về phía thanh niên tóc vàng kia – tóc vàng mắt xanh, ẩn hiện nét quý tộc, vết sẹo lớn ở khóe mắt trái trông như đã từng bị thương nghiêm trọng, hơn nữa nhìn vết sẹo thì hẳn là từ nhiều năm trước... Mọi mặt đều phù hợp, mà trên thế giới này không tồn tại nhiều sự trùng hợp như vậy.

Liliya nghĩ nghĩ, liền bỏ đi trạng thái ẩn nấp, bước ra ngoài.

Lần này, hai người kia rất nhanh phát hiện, thần sắc đồng thời đều trở nên căng thẳng.

"Có người! Koala, cô cầm camera đi trước!"

"Được! Sabo, cẩn thận!"

Hai người nhanh chóng hoàn tất việc giao tiếp, Liliya cũng không ngắt lời, đợi cô bé kia chạy thoát rồi mới đối mặt với Sabo.

Hai người đang ở trong khoang chứa hàng của chiếc thuyền buôn lậu hẹp dài, xét về vị trí thì quả là một địa điểm chiến đấu không tồi – đủ sâu, như oan gia ngõ hẹp.

Liliya có thể nói là rất quen thuộc với môi trường tương tự này, cô rút con dao găm ở thắt lưng ra ứng phó, dùng 【Chu】 (Ko, bao bọc) bao phủ lưỡi dao, va chạm với năm ngón tay vươn ra của đối phương.

Là dùng Haki Vũ Trang bao bọc lấy tay sao... Thoạt nhìn là tăng cường thể thuật. Không phải năng lực giả trái ác quỷ. 

Liliya thầm phán đoán trong lòng.

Cả hai đều giao phong thăm dò, không dùng hết toàn lực.

Liliya cũng nhận ra điểm này, sau một hồi suy tư ngắn ngủi, cô quyết định thử một chút.

Trên mặt cô nở nụ cười, dùng giọng điệu hơi oán trách nói: "Thật quá đáng a, Sabo-kun. Rõ ràng còn sống, lại một chút tin tức cũng không cho, Ace-chan và Luffy-chan nhà ta đều rất đau lòng đó."

Tuy rằng cô căn bản không quen biết Luffy và chưa từng gặp mặt, nhưng Ace không phải đã nói đó là anh em khác cha khác mẹ của hắn sao! Một khi đã như vậy, Ace là con trai của Râu Trắng, thì xem như con trai của cô, tính tròn lên Luffy cũng có thể là người nhà cô!

Còn thanh niên tóc vàng kia thì sững sờ, trên mặt hiện lên một tia mờ mịt, động tác trên tay lập tức chậm lại, lực đạo thu về hơn phân nửa, ngữ khí mang theo sự ngập ngừng: "Ngươi... nhận ra ta sao?"

...Ừm? Cái dáng vẻ mờ mịt này... Chẳng lẽ là mất trí nhớ? Cũng phải, nhìn vết sẹo bỏng lớn ở khóe mắt trái đối phương, rất có thể khi còn nhỏ ra biển bị pháo kích đã bị thương vào đầu.

Dáng vẻ này thì có thể giải thích được, tại sao rõ ràng còn sống nhưng lại không trở về, thời gian dài như vậy đều không có bất kỳ liên hệ nào... Cô trước đây còn tưởng đối phương vẫn còn để bụng chuyện khi còn nhỏ đâu.

Khóe miệng Liliya nhếch lên, cô thu con dao găm trong tay lại, giơ tay vén chiếc mũ trùm đen của mình lên, để lộ khuôn mặt thật.

Thấy cô như vậy, Sabo cũng buông tay xuống... Sau đó liền bị một cái tay nắm chặt lấy cổ tay.

Hắn ngẩng đầu nhìn qua, người phụ nữ tóc trắng bạc xa lạ này cười với hắn, quay đầu kéo hắn đi, chỉ để lại một câu: "Đi theo tôi."

Sabo chần chừ một chút, hoàn toàn bỏ đi lực đạo, mặc cho đối phương kéo mình đi.

---------------------------

Liliya trước khi đi cũng sẽ không để mình tay không trở về – tuy rằng gặp phải chuyện ngoài ý muốn, nhưng mục đích của cô vĩnh viễn sẽ không quên!

Cô tiện tay cầm đi một rương hải lâu thạch, còn tiện thể nhờ Sabo giúp cô cầm thêm một rương.

Khi đã mang được đồ lên thuyền của mình, cô mới buông tay Sabo ra, cởi chiếc áo khoác đen của mình tùy tiện ném sang một bên, đi pha cho mình một ly rượu trái cây, không có ý định chuẩn bị cho khách nhân, trực tiếp ngồi xuống, hỏi: "Cậu đây là mất đi ký ức tuổi thơ sao?"

Sabo đầu tiên là theo bản năng nhìn thoáng qua lá cờ đen tung bay bên ngoài – là người của băng hải tặc Râu Trắng a...

Hắn thu ánh mắt lại, bỏ chiếc mũ phớt cao xuống cầm trong tay, nhìn về phía người trước mặt, nở một nụ cười lịch sự, không hề giấu giếm: "Ừm, tôi vì khi còn nhỏ bị thương, nên không có ký ức về quá khứ."

"Hưm..." Liliya trầm ngâm gật gật đầu, uống một ngụm rượu trái cây rồi đặt ly xuống, "Vậy thì tám chín phần mười rồi... Cậu còn có ấn tượng gì về hai cái tên Ace và Luffy không?"

Sabo nhíu mày, nụ cười trên mặt vẫn không đổi: "Cảm giác có chút quen thuộc... Nhưng chỉ vậy thôi."

Cũng vì cái cảm giác quen thuộc này, làm hắn tin lời đối phương mà đi theo.

"Ừm, tôi nghĩ cũng vậy." Liliya gật đầu.

Dù sao, tiểu quỷ Luffy thì không nói làm gì, còn lý lịch của Ace, khả năng làm việc hạng nhất, tiền truy nã cứ tăng vùn vụt, cũng từng lên báo vài lần. 

Nếu Sabo thật sự là quân cách mạng, thì chắc chắn sẽ càng chú ý tin tức khắp nơi, nhất định sẽ thấy tin tức, thậm chí hẳn là đã thấy cả ảnh của Ace. 

Nếu dễ dàng như vậy mà có thể khôi phục ký ức, thì chắc chắn đã sớm khôi phục rồi.

Nhìn hắn như vậy, nếu không phải Ace và Luffy tự mình đến, hoặc là chịu một cú sốc lớn hơn gây ra kích thích mạnh mẽ, e rằng những phương thức khác đều sẽ không có tác dụng.

Liliya khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, trầm ngâm một lát, rồi quyết định không lãng phí thời gian – dù sao không thể kéo Ace qua đây, còn về thằng em út của họ, vẫn chỉ có số tiền truy nã đáng thương 30 triệu ở Biển Đông mà thôi. 

Hiện tại còn chưa đến Đại Hải Trình, huống chi là Tân Thế Giới.

Cô đã quyết định trong lòng, trên mặt cũng nở nụ cười: "Tôi chỉ là nghe Ace-chan nói đến, vì cậu mọi mặt đều phù hợp với mô tả của hắn, hơn nữa tên cũng trùng khớp, cho nên đến hỏi một chút, bởi vì hắn vẫn luôn cho rằng cậu đã ch·ết và vẫn canh cánh trong lòng đó..."

Liliya vừa nói, vừa đứng dậy, từ chồng lệnh truy nã mà mình cất giấu tìm ra hai tờ đưa cho hắn.

Sabo nhận lấy và nhìn – Portgas D. Ace, cùng với Monkey D. Luffy.

Trên lệnh truy nã, cả hai đều cười thật tươi, nhìn vào đó cảm giác quen thuộc càng mạnh mẽ...

"...Hai người họ, bây giờ có khỏe không?" Sabo gần như theo bản năng hỏi ra câu này, nói xong chính mình cũng sững sờ một chút.

"Hửm... Ace-chan nhà ta thì vẫn khỏe, tung tăng nhảy nhót như một con khỉ ngốc nghếch một đường gân vậy." Liliya thở dài, giọng điệu thân mật buông lời nói dối của mình, trên mặt cũng mang theo vài phần phiền muộn, "Nhưng Luffy hắn... Đứa trẻ đó cũng giống anh trai nó, như một con khỉ ngu ngốc, chỉ là khi ra biển gặp chút chuyện ngoài ý muốn... Mất đi huynh đệ đối với Ace mà nói cũng là một đả kích rất lớn. Nếu cậu còn sống, đối với hắn mà nói là an ủi lớn nhất."

Muốn đối phương chịu đả kích lớn, chỉ có hai cách – tình cảm và vật lý. 

Vật lý thì có chút phiền phức, một khi đánh ngất người thì vấn đề còn lớn hơn. 

Cho nên trực tiếp dùng chiêu tình cảm. 

Mà không gì trực tiếp hơn sinh tử – đó là lằn ranh mà dù ngươi có nỗ lực bao nhiêu cũng không thể vượt qua.

Liliya đương nhiên sẽ không nói xấu Ace, dù sao đó cũng là con mình, hơn nữa hành tung của Ace rất dễ tra. 

Ngược lại, Luffy, kẻ mới ra biển, vừa có lệnh truy nã, là một hải tặc tân binh không có nhiều thông tin, cũng rất khó xác nhận lời cô nói là thật hay giả. 

Sabo dù có nghi ngờ đi tìm cô cũng không sợ bị lộ tẩy.

Nhưng kỳ thật Liliya căn bản không cần nghĩ nhiều như vậy – bởi vì Sabo nghe xong, đồng tử co rút, thần sắc hoảng hốt, lệnh truy nã trong tay rơi xuống đất, hắn giơ tay ôm đầu, nhíu mày, trông đầu đau như muốn nứt ra, cố gắng đứng dậy, thân thể lại loạng choạng hai cái, phát ra vài tiếng rên rỉ đau đớn rồi ngã vật xuống đất.

Liliya: "..." Không phải... Hiệu quả tốt đến vậy sao? Không phải giả vờ đó chứ?

Liliya vẻ mặt hồ nghi đi tới, kiểm tra một chút phát hiện Sabo thật sự ngất xỉu.

Cô không khỏi trầm mặc – các ngươi đều không nghi ngờ một chút sao??? 

Người lạ nói gì cũng tin? 

Quân cách mạng đều đơn thuần như vậy thì phải làm sao đây!

Nhìn đối phương ngất đi không giống như diễn, hơn nữa trông có vẻ sẽ không tỉnh lại trong thời gian ngắn, Liliya không khỏi lộ ra vẻ đau đầu – cô vừa mới lấy trộm đồ trên thuyền buôn lậu, bây giờ hẳn là phải nhanh chóng tẩu thoát để tránh người khác phát hiện a.

Nếu người này là người lạ, hoặc đổi lại là cô trước đây, cô sẽ trực tiếp vứt bỏ người đó rồi tự mình đi trước. 

Dù sao không có gì liên quan đến mình, mang theo chỉ có phiền phức chứ không có lợi ích. 

Huống chi hắn cũng có đồng đội ở đây, dù có vứt bỏ người đó, đồng đội hẳn cũng sẽ lập tức đến tiếp ứng hắn, không liên quan đến chuyện của cô.

Nhưng bây giờ thì sao... Haiz, thôi, xét thấy chuyện này cũng do mình gây ra.

"Thật là... Ta chưa bao giờ tốt bụng như vậy, quay đầu lại ta phải đòi một món tiền chuộc lớn từ huynh đệ ngươi mới được." Liliya ngồi xổm bên cạnh nói với vẻ bất mãn, tiếp đó ngang nhiên bế bổng thanh niên tóc vàng đang nằm trên đất, ném người lên giường của mình.

Sau đó, cô đi đến khoang điều khiển, nhổ neo cất cánh – không đi nhanh thì sợ kẻ địch sẽ đuổi kịp.

---------------------------------------

Liliya: Nghi ngờ hắn ăn vạ.

Sabo có lời, Liliya có lần thứ hai công chúa ôm đàn ông (lần đầu là Chrollo [đầu chó]).

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me