TruyenFull.Me

Oneshot Khai Nguyen Ma Doat Tinh

Đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, khung cảnh thành phố ngày nào cũng vậy, rộn rã, tấp nập, Vương Nguyên mỗi ngày đều đứng ở đây, từ căn hộ tầng 10 chung cư nhìn ngắm thế giới bên ngoài.

Được một lúc, cậu quay đi xuống nhà bếp làm bữa ăn, đệ đệ Vương Tuấn Khải sắp đi làm về rồi.

Không nhớ rõ là từ bao lâu, Vương Nguyên đã bắt đầu tiếp nhận mối quan hệ trái ngược luân lý này dù trong thâm tâm vẫn không tình nguyện, nhưng cậu không còn ý chí phản kháng, không còn chống cự, không còn muốn bỏ trốn nữa. Nhưng tâm cậu gần như cũng đã chết rồi...

Mỗi ngày trôi qua, cậu sống như một cái xác không hồn, làm mọi việc một cách máy móc, như được lập trình sẵn. Buổi sáng thức dậy làm bữa sáng, khi Tiểu Khải đi thì làm việc nhà, sau đó ngồi ngốc, chờ đến khi Tiểu Khải sắp về lại vào bếp làm thức ăn, rồi lại ngồi ngốc, đến tối thì lên giường cùng Tiểu Khải làm chuyện kia.

Cậu thực sự đã buông xuôi rồi...

– Nguyên Nguyên... em về rồi đây. – Giọng nói trầm ấm quyến rũ đầy từ tính vang lên từ phía sau cậu, vòng tay rắn chắc ôm lấy eo cậu, cằm tựa lên vai cậu thì thào – Thơm quá, anh đang nấu món gì vậy?

– Ragu... – Vương Nguyên có chút rùng mình khi hơi thở đệ đệ phả lên vành tai nhạy cảm của cậu, đầu lưỡi ướt hơi vươn nhẹ nhàng ra liếm lấy tai cậu, hơi duỗi ra luồn vào bên trong lỗ tai.

Vương Nguyên khẽ mím môi, tay cầm muôi khuấy nồi ragu run rẩy, Vương Tuấn Khải vùi mặt vào cần cổ trắng ngần của cậu hít hà.

– Thơm quá... – Hắn nói thơm nhưng dường như không phải là đang nói mùi hương của nồi ragu gà đang ngào ngạt khắp gian bếp, mà là nói đến mùi hương bạc hà rất nhẹ trên người anh trai bé bỏng của hắn, mùi hương phải kề sát da thịt cậu mới có thể ngửi thấy được, vì thế chỉ mình hắn mới được ngửi mùi hương đó, mùi hương luôn khiến hắn phát nghiện, khiến hắn dễ dàng mất lý trí, mất kiểm soát.

Hai tay Vương Tuấn Khải nhẹ nhàng luồn vào trong bên trong áo sơmi của Vương Nguyên, ngón tay thon dài tách từng nút áo tròn ra.

Vương Nguyên tắt bếp...

Vương Tuấn Khải xoay người cậu lại tham lam hôn lên bờ môi ngọt ngào mềm mại của cậu, đầu lưỡi nóng ướt thâm nhập thật sâu vào bên trong khoang miệng ấm áp từ từ khuấy đảo rồi trở nên cuồng nhiệt.

Hô hấp dồn dập, quần áo trở nên xộc xệch, áo bị cởi ra kéo trễ xuống một bên vai. Vương Nguyên nhắm mắt lại, vòng tay ôm lấy cổ Vương Tuấn Khải, hắn ôm cậu lên đặt cậu ngồi trên bàn ăn.

Vừa nãy khi bước vào gian bếp, đập vào mắt Vương Tuấn Khải là hình ảnh anh trai nhỏ mặc áo sơmi trắng rộng thùng thình của hắn chỉ che hết mông khiến người ta phải nảy sinh dục vọng muốn khám phá, lại lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn, còn mang tạp dề đơn giản bận rộn ở trong bếp làm thức ăn.

Từ lúc đấy, đầu óc hắn đã bắt đầu cảm thấy choáng váng rồi, ở phía sau tấm lưng gầy của cậu, ôm lấy eo cậu, ngửi thấy hương thơm nhẹ nhàng nhưng lại khiến người ta như bị thôi miên tựa như mê dược trên người cậu, thật không thể kiềm nén nổi ham muốn ngay lập tức xâm chiếm lấy con người xinh đẹp yếu đuối mà lại làm cho hắn say nghiện như thuốc phiện kia.

Cho dù đó có là người anh trai trong người chảy cùng dòng máu với hắn. Cho dù điều này là trái với luân lý thường tình. Cho dù có bị cả thế gian phỉ báng. Hắn vẫn sẽ làm.

Vương Tuấn Khải vùi đầu vào giữa hai chân Vương Nguyên, hôn lên đùi trong của cậu, miệng há mở, đầu lưỡi đưa ra ngậm lấy non nớt ngọt ngào của cậu.

– Ah... – Vương Nguyên đưa một tay lên bịt chặt lại miệng, vành mắt có chút hoe đỏ. Hai chân gác lên trên vai Vương Tuấn Khải, một tay phải chống lên bàn để không bị ngã ngửa ra phía sau.

Ngón tay từ từ thâm nhập vào tư huyệt non mềm, cơ thể này ngày càng nhạy cảm, chẳng mấy chốc phía dưới đã trở nên ướt át.

– Em vào được chứ? – Vương Tuấn Khải thở dốc ngước lên nhìn Vương Nguyên.

Cậu cắn mu bàn tay, khẽ gật đầu.

Khóa quần kéo xuống, chỉ cần nâng chân người kia lên một chút là có thể dễ dàng đi vào bên trong nơi nóng ấm gắt gao siết chặt lấy thứ thô lớn nóng rực của hắn.

Vương Tuấn Khải để hai chân Vương Nguyên quấn lấy thắt lưng hắn, từ từ đẩy động, dần trở nên mãnh liệt. Điểm hồng trước ngực cậu bị hắn ngậm lấy mút vào, cậu chỉ còn biết tận lực khống chế tiếng rên đáng thẹn bất kỳ lúc nào cũng muốn thoát ra khỏi cổ họng.

– Ahh... – Chợt Vương Tuấn Khải cắn nhẹ lên ngực cậu khiến cậu giật nảy mình phải kêu lên một tiếng.

– Nguyên Nguyên... đừng đè nén tiếng rên...

Luật động phía dưới càng trở nên điên cuồng khiến chiếc bàn rung mạnh, đĩa trái cây bị rung động dịch chuyển đến gần sát mép bàn, cho đến lúc nó rơi xuống sàn nhà gây ra một tiếng động mạnh, từng quả táo lăn lông lốc tứ phía, nhưng dường như không ai để ý.

– Ah... ư... – Vương Nguyên có chút nức nở, lại bị người kia kề môi đến nuốt đi tiếng kêu khóc của cậu, bốn môi dán vào nhau, tự động hai đầu lưỡi cũng tìm đến quấn lấy nhau, giao triền kịch liệt.

– Em yêu anh... Nguyên Nguyên... ở bên cạnh em... vĩnh viễn có được không? – Vương Tuấn Khải vừa mạnh mẽ xâm nhập ra vào bên trong anh trai nhỏ của mình, vừa ghì chặt lấy cậu mà hôn, lời nói say mê đứt quãng thoát ra giữa những cái hôn siết cuồng nhiệt, đều là những lời nói xuất phát từ nội tâm của hắn, đều là những điều hắn hằng khao khát, càng ngày càng không thể buông tay.

Nhưng Vương Nguyên vẫn luôn im lặng... bất luận là ca ca bé nhỏ đã chịu thuận theo hắn, bất kể là cậu đã không còn kháng cự hắn, hay bất luận là cậu chấp nhận chuyện để cho hắn ôm, hôn thậm chí là làm tình, nhưng khi hắn hỏi những câu nói mang tính khẳng định một chút, như "Anh có yêu em không?" "Ở bên cạnh em mãi mãi được không?" Cậu vẫn sẽ giữ im lặng, không trả lời.

Vương Tuấn Khải càng siết chặt lấy thân hình gầy yếu của cậu trong tay, điên cuồng thúc mạnh vào bên trong cậu, điên cuồng hôn cậu, mặc dù hiện tại hắn đã có được cậu, hắn đã giữ được cậu bên cạnh mình suốt bao năm qua, nhưng từ sâu trong đáy lòng hắn vẫn vô cùng sợ hãi, sợ rằng bất kể lúc nào cậu cũng sẽ biến mất khỏi vòng tay hắn, sợ rằng cậu sẽ rời xa hắn mãi mãi.

Hắn biết bản thân độc tài chuyên chế với cậu, cắt đứt tất cả các mối quan hệ của cậu, cách ly cậu khỏi thế giới bên ngoài, không cho phép cậu nhìn ai ngoài hắn, những việc làm đó chỉ khiến cậu càng căm ghét hắn, dù cậu không còn thể hiện ra bên ngoài như ngày trước, nhưng hắn biết, cậu vẫn luôn không tình nguyện, bởi vì...

Cậu căn bản không yêu hắn. Cậu vẫn mãi mãi chỉ có thể xem hắn như một đứa em trai.

Vương Tuấn Khải nghiến răng đâm sâu đến tận cùng bên trong Vương Nguyên. Đến đỉnh điểm bắn ra luồng trắng xóa nóng bỏng.

– Ahhhhh

Ôm lấy cơ thể hư nhuyễn xuống của anh trai vào lòng bế lên, Vương Tuấn Khải hôn lên trán cậu, nhẹ nhàng hỏi.

– Anh ổn chứ?

– Ừm. – Vương Nguyên khẽ gật đầu. – Để anh xuống đi...

– Xin lỗi... em không kiềm được đã bắn vào bên trong anh, để em bế anh đi rửa.

– Không cần, anh tự đi – Cậu trượt xuống khỏi người hắn, xoay lưng bước đi, đôi chân có chút run rẩy, nhưng rất kiên định.

Một khắc cậu đưa lưng về phía hắn mà bước đi. Vương Tuấn Khải trong lòng dâng lên một loại ảo giác mất mát. Tựa như... đến một lúc nào đó, cậu cũng sẽ giống như vậy, xoay lưng về phía hắn và rời bỏ hắn...
...........

Có lẽ mọi thứ sẽ cứ như vậy, tiếp tục tiếp diễn. Cho đến một ngày...

Một ngày đang ở nhà làm công việc nhà, chợt điện thoại bàn reo lên. Nhìn số điện thoại hiện lên là số điện thoại của má Vương.

Thời gian đầu ba má Vương có lên thăm hai con trai, nhưng về sau già yếu, cũng không cảm thấy nhất thiết phải lên nữa vì thỉnh thoảng Vương Tuấn Khải sẽ cùng Vương Nguyên về thăm ba mẹ. Hai vị song thân hoàn toàn không hề nghi ngờ gì về mối quan hệ sai trái của hai người con, má Vương lâu lâu lại nhắc đến chuyện kết hôn của Vương Nguyên, nhưng Vương Tuấn Khải sẽ nhanh chóng lái chuyện sang hướng khác và bảo ca ca hiện tại còn phải lo cho sự nghiệp. Lời nói của Vương Tuấn Khải luôn rất có trọng lượng, bất kể là hắn nói gì, ba má Vương cũng đều nghe theo.

Hiện tại cậu đã 30 tuổi, má Vương càng lúc càng thúc giục chuyện hôn nhân của cậu nhiều hơn, Vương Nguyên nhấn nút nhận điện, đoán rằng mẹ mình sẽ tiếp tục nói về chuyện này, hay là gọi cậu về và mai mối giới thiệu một cô gái tốt nào đó cho cậu.

Nhưng rồi đầu dây bên kia truyền đến một thanh âm xa lạ.

– Chào cậu, xin hỏi cậu có phải là con trai ông Vương Bình?

– Phải, tôi là con trai cả của ông ấy. – Vương Nguyên trong lòng dâng lên một dự cảm không lành.

– Tôi gọi cho cậu từ bệnh viện X, cha mẹ cậu vừa gặp một tai nạn nghiêm trọng, hiện tại đang trong cơn nguy kịch, có thể sẽ không thể qua khỏi.

– Anh...anh vừa nói gì? 

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me