Orv Toan Tri Doc Gia Vung Xam
Một sinh vật mình đầy lông lá trôi nổi giữa không trung. Nó có một chiếc sừng, khoác lên mình bộ đồ dị hợm như chính bản thân nó và nói một điều gì đó.[Dịch vụ miễn phí của hệ thống hành tinh 8612 đã hết hạn.][Kịch bản chính bắt đầu.]Thật kỳ lạ.Dường như tôi đã từng nghe hoặc đọc được những lời ấy từ đâu đó.Hwang Hyeon đứng bên cạnh nhíu mày, bàn tay đã thả lỏng. Tôi chớp cơ hội giật mạnh tay thoát khỏi sự khống chế của anh ta và nhanh chóng giữ khoảng cách.Hwang Hyeon nhìn tôi với vẻ không hài lòng, nhưng sau đó anh ta không còn tâm trí chú ý đến tôi nữa.Sinh vật lông lá lơ lửng giữa sảnh công ty, nó cười với mọi người và cất tiếng.[Xin chào, xin chào. Có nghe rõ lời ta nói không?]"Cái quái gì vậy chứ?" Đó là lời Hwang Hyeon nói.Anh ta lấy điện thoại và gọi cho ai đó. Tuy nhiên, có vẻ như không thể liên lạc dù đã gọi cả chục lần khiến tâm trạng anh ta dần tồi tệ. Hwang Hyeon buột miệng chửi thề."Chết tiệt!"Chà, tôi cũng muốn nói điều đó. Vì tôi biết sinh vật kia là gì rồi. Thật không thể tưởng tượng nổi tại sao nó lại xuất hiện trong thực tế. Nếu thứ này là thật, tôi vô cùng lo lắng, không biết liệu Kim Dokja có sao không?"Gì vậy? Mày là thứ gì thế?""Cái quái gì đang diễn ra vậy?""Sao cửa lại không mở thế này?""Mọi người biết chuyện gì đang xảy ra không?""Ai đó đến giúp tôi phá cửa với!"Liên tục có tiếng người vang lên, nhốn nháo và rối loạn.Dokkaebi - sinh vật lông lá ấy, nhăn mặt. Đôi mắt nó dần đỏ lên, một thứ sức mạnh khủng khiếp dần tích tụ quanh nó và... Bùm!Cái đầu của một đồng nghiệp nam xấu số của tôi nổ tung, máu hoà lẫn cùng vụn thịt vương vãi khắp nơi. Một số người đứng gần người đồng nghiệp đó khi vụ nổ xảy ra, bị máu thịt văng lên người và mặt. Những đồng nghiệp bị thứ hỗn hợp màu đỏ đó bắn vào cơ thể, lập tức không nhịn được gào thét sợ hãi.Mỗi một người hét lên, con dokkaebi đó sẽ búng tay giết chết một người. Cứ như vậy, cho đến khi tất cả im lặng nó mới mỉm cười, nói.[Thật là, ngoan ngoãn ngay từ đầu có phải tốt hơn không?][Nghe đây. Sự miễn phí mà các ngươi hưởng thụ suốt thời gian qua đã hết. Bây giờ, đã đến lúc các ngươi phải trả phí rồi.]Chiếc sừng trên đầu dokkaebi nhô ra.[Kênh #BI- 267 đang mở.][Các tinh tọa đã tiến vào.]Ngay sau đó, một cửa sổ hiện lên trước mắt tôi.[Kịch bản chính đã bắt đầu!][Kịch bản chính #1 – Minh chứng của Giá trịThể loại: ChínhĐộ khó: FĐiều kiện: Giết một hoặc nhiều sinh vật sống.Giới hạn thời gian: 30 phútPhần thưởng: 300 xuThất bại: Chết][Chúc may mắn nhé.] Dokkaebi đã nói thế trước khi nó hoàn toàn tan biến vào hư không.A, khốn thay. Mọi thứ lại là sự thật.Từ con dokkaebi đến kịch bản, đây đều là những thứ xuất hiện trong cuốn tiểu thuyết 'Ba Cách Để Sống Sót Trong Một Thế Giới Đổ Nát', cuốn tiểu thuyết mà Kim Dokja yêu thích nhất."Điên rồ." Tôi lẩm bẩm. Rồi ngước mắt quan sát xung quanh.Khung cảnh tang tóc, tràn ngập cảm giác ngột ngạt. Mọi người dè chừng nhìn nhau, vài người bắt đầu có động tác và trong số ấy có Hwang Hyeon.Anh ta là người đầu tiên đứng lên cố gắng trấn an mọi người. Vào lúc anh ta đang thao thao bất tuyệt và mọi người đang không chú ý, tôi lén lẩn đi.Tôi không muốn ở lại, nó sẽ rất phiền nếu họ thắc mắc những gì tôi làm. Hơn hết, ở đó chẳng có gì có thể giúp tôi hoàn thành kịch bản cả, lát nữa thôi, họ sẽ quay sang giết hại lẫn nhau. Tôi không có thể lực tốt, cố chấp không đi sẽ chỉ khiến tôi chết nhanh hơn. Tôi chưa thể chết vào lúc này, tôi phải đến tìm Kim Dokja, tôi phải chắc chắn rằng cậu không sao và hoàn toàn có thể tự mình sinh tồn tại cái thế giới hỗn loạn này. Đến khi có thể xác nhận điều này, tôi tuyệt đối không được phép chết!Phòng làm việc của tổng giám đốc có một bể cá nuôi ba con cá koi. Tổng giám đốc rất thích chúng, bình thường không cho bất cứ ai chạm vào bể cá, nhưng giờ phút này, ai quan tâm cái điều nhảm nhí đó chứ.Tôi mau chóng chạy tới phòng. Phòng của tổng giám đốc nằm ở tầng cao nhất, do nguồn điện đã bị ngắt, tôi phải leo lên bằng cầu thang bộ. Thật sự tốn kha khá thời gian và thể lực.May thay, khi đến nơi, cửa không khoá, tôi dễ dàng đẩy cửa bước vào.Vào phòng, tôi ngay lập tức để ý tới những con cá đang bơi lội trong bể. Chẳng cần nghĩ ngợi, tôi lao đến ném từng con xuống đất và dùng cao gót dẫm lên chúng đầy thô bạo. Nhìn chúng giãy vài cái trước khi chết hẳn, tôi không có cảm giác gì. Chúng chẳng phải điều làm tôi bận tâm, ai khác cũng vậy, chỉ có Kim Dokja thôi.Âm thanh thông báo vang bên tai tôi.[Bạn đã giết một sinh vật sống.Phần thưởng nhận được: 100 xu.]Nó vang lên 3 lần liên tục, tương ứng cho 3 sinh mạng đã bị tôi tước đoạt.Vậy là tốt rồi. Tôi không chết.Tôi nhìn thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại.7: 24 p.mCó lẽ mọi chuyện sắp kết thúc. Tôi cũng sắp rời khỏi đây được rồi."Cô làm cái quái gì thế? Han Bo Eun, cô bị điên à?!" Tiếng quát của tổng giám đốc khiến tôi quay đầu nhìn ông ta.À, quên mất. Ban nãy, do mải chú tâm vào mấy con cá và kịch bản nên tôi quên rằng trong phòng này ngoài tôi ra, còn có Tổng Giám đốc.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me