TruyenFull.Me

Park Heesoon Reader Chu Va Em

Căn nhà chìm trong tĩnh lặng sau một trận cãi nhau nho nhỏ vào rạng sáng. Em ngồi bó gối trong phòng, lưng tựa vào tủ quần áo, mắt sưng sưng vì vừa bị mắng một trận tơi tả.

Chú không đánh em. Cũng không gào lên. Nhưng cái cách chú nhìn - ánh mắt nghiêm lạnh, gằn giọng từng câu "Bé hư lắm đấy" - còn đau hơn cả roi vọt.

Mới hôm trước thôi, chú còn cười dịu dàng bảo em ngoan, dặn dò kỹ càng trước khi đi công tác, nào là ăn uống đúng giờ, ngủ sớm, không ăn vặt, không thức khuya xem phim linh tinh. Vậy mà em chẳng làm gì đúng cả. Ngay đêm chú về, 1 giờ sáng vì lịch trình được thay đổi nên chú được về sớm hơn dự định, chú mở cửa thì thấy phòng em đèn vẫn sáng, em ngồi khoanh chân trên giường, tay ôm gói snack, miệng nhồm nhoàm mì ly, trên màn hình là một nam thần Hàn Quốc đang tỏ tình với nữ chính. Sàn nhà lổn nhổn rác snack, chai nước, và vỏ bánh ngọt .

Chú đứng sững, không tin vào mắt mình. Gương mặt chú lạnh tanh, như thể ai vừa đổ nước đá lên ngọn lửa.

Em rút tai nghe ra, lắp bắp:

- Ơ... chú... chú về rồi ạ?

Chú không trả lời. Chỉ cúi xuống nhặt vỏ snack dưới chân em, giọng đều đều nhưng rõ ràng đang kiềm chế:

- 1 giờ sáng. Vẫn chưa ngủ. Ăn mì. Vứt đồ bừa bộn. Được đấy.

Em rụt cổ, miệng nhỏ như hạt đậu:

- Em... em đợi chú về mà...

Chú ngẩng đầu, nhìn em một lúc lâu. Rồi lạnh nhạt:

- Bé hư. Hết sức hư.

Nói rồi chú quay lưng, đóng cửa cái cạch.

Em thẫn thờ, run run như chiếc lá. Không phải vì sợ bị mắng, mà vì lần đầu tiên chú gọi em là "bé hư" bằng cái giọng ấy - thất vọng, lạnh, và xa cách.

Sáng sớm , em không dám ra khỏi phòng. Chú cũng không gõ cửa, không gọi em ăn sáng như mọi hôm. Tiếng bước chân chú trong bếp đều đều, nhưng không có tiếng nói. Không có tiếng cười. Cả căn nhà im như cái chùa cổ.

Em thấy tim mình thắt lại. Nhớ nụ cười của chú. Nhớ ánh mắt dịu dàng mỗi lần chú gọi "bé con". Giờ đổi thành "bé hư", mà giọng lạnh đến rợn người.

Không chịu nổi nữa, em bèn nhắn tin.

[Em]: Chú ơi...

Không ai trả lời.

[Em]: Em xin lỗi. Em biết sai rồi mà...

Vẫn không có gì.

Em bặm môi, cầm điện thoại chạy xuống bếp. Chú đang đứng lưng quay, rửa bát.

Em vòng tay ôm ngang eo chú, mặt dụi vào lưng áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm của anh.

- Chú ơiii... đừng giận bé mà...

Chú vẫn không nói gì. Em kiễng chân, áp má vào lưng chú, giọng nũng nịu:

- Em biết sai rồi... Em hư, em rất hư luôn. Nhưng mà hôm qua... em đợi chú về thiệt mà... chứ không phải cố ý...

Chú đặt cái bát xuống, quay người lại.

Em ngước lên, đôi mắt long lanh như con mèo bị mắng.

Chú nhìn em một lúc rồi nhíu mày:

- Sao mắt đỏ thế? Khóc à?

Em gật đầu, nước mắt lại muốn trào ra.

- Tại chú không nói chuyện với em...

Chú thở dài, lau tay rồi cúi xuống chạm vào má em.

- Ai bảo bé hư?

Em ngậm ngùi:

- Em xin lỗi... Chú tha lỗi cho em được không?

Chú gật nhẹ, nhưng vẫn lạnh giọng:

- Lúc vàở phòng chú suýt không tin vào mắt mình đấy. Phòng thì bừa, em thì ăn mì gói lúc 1 giờ sáng. Mà còn xem phim trai Hàn nữa chứ.

Em vội lắc đầu:

- Không có thích họ thiệt đâu! Chỉ là lướt thấy nên xem thử thôi... Em chỉ thích chú à...

Chú khựng lại, đôi mắt hơi dao động. Em chớp thời cơ, ôm cổ chú:

- Chú ơiiii... tha lỗi cho bé điiii...

Chú cau mày, nhéo nhẹ mũi em:

- Cấm gọi là "bé" mỗi khi làm sai rồi xin xỏ nhé. Không hiệu nghiệm đâu.

Em gật đầu như gà mổ thóc:

- Dạaaa. Lần sau em không dám nữa...

Chú thở dài, nhẹ xoa đầu em:

- Ăn mì gói vào ban đêm, biết nguy hiểm cỡ nào không? Vừa nóng, vừa nhiều muối, hại dạ dày, tăng huyết áp. Nhìn thân thể con gái của em xem, nhỏ xíu vậy mà cứ phá sức hoài.

- Nhưng mà chú không về... em buồn...

- Buồn thì đi ngủ. Không thì đọc sách. Không được hư.

- Em nhớ chú quá nên không ngủ được...

Câu này nói xong, em cũng hơi ngượng. Nhưng vẫn ngước lên nhìn chú với ánh mắt long lanh. Chú đỏ tai, quay mặt sang chỗ khác, giọng nhỏ lại:

- Thôi. Vào phòng dọn dẹp đi , rồi vệ sinh cá nhân rồi ra ăn sáng . Chú làm xong rồi

Em hí hửng ôm chầm chú từ sau lưng:

- Chú là số một!

- Bé hư.

- Nhưng bé hư chỉ hư với mỗi chú thôi~

Chú lườm em, nhưng khóe môi đã cong lên. Dù chưa cười, nhưng em biết - giận dỗi đã qua.

Buổi trưa hôm đó, chú nấu canh rong biển, trứng cuộn và một ít thịt bò xào. Em cứ ngồi chống cằm nhìn chú đảo chảo, lòng thầm nghĩ: "Thật may vì người này thuộc về em."

Khi hai người ngồi ăn, chú gắp thịt vào chén em, rồi nghiêm giọng:

- Nhớ lời hôm nay nói đấy. Không được hư nữa.

Em ngoan ngoãn gật đầu, vừa ăn vừa ngước nhìn chú cười toe:

- Em sẽ là bé ngoan của chú.

Chú nhìn em, ánh mắt dịu xuống.

- Ừ. Bé ngoan thì mới được chú thương.

@isold

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me