TruyenFull.Me

Park Heesoon Reader Chu Va Em


Sau một mùa hè đầy kỷ niệm — từ những buổi concert, lần em bệnh đến cả những trận say xỉn phá chú không ngừng — cuối cùng, em cũng chính thức bước vào năm học cuối cùng của đời sinh viên.

Sáng đầu tuần, trời nắng nhẹ, gió thu thổi nhè nhẹ qua sân trường. Em khoác balo, tay cầm ly latte nóng, bước qua cổng trường với tâm trạng vừa hồi hộp vừa buồn ngủ. Ai ngờ đâu, sự bất ngờ đầu tiên trong năm học lại đến nhanh thế.

Em ngồi xuống bàn đầu tiên của giảng đường, còn chưa kịp lướt Instagram thì sinh viên xung quanh bắt đầu xì xào:

– “Nghe nói giáo sư năm nay  rất khó tính, khó tính còn hơn năm ngoái cơ.”
– “Không biết giáo sư có đẹp trai hơn không ta…”
– “Nghe bảo… là giáo sư Park Hee-soon, vừa chuyển khoa ấy…”

Em suýt nữa phun luôn ngụm cà phê.

Chú?!

Ngay sau đó, cánh cửa giảng đường bật mở. Tiếng giày da trầm vang giữa sự im lặng. Và đúng như linh cảm, giáo sư Park Hee-soon trong áo sơ mi trắng gài khuy kín cổ, cà vạt xám nhạt và ánh mắt lạnh như băng bước vào.

– “Tôi là Park Hee-soon.  Từng là giáo sư khoa kinh tế nhưng từ giờ tôi sẽ là người sẽ chịu trách nhiệm lớp Quản trị học nâng cao. Hy vọng các em đủ năng lực để theo được lớp tôi.”

Giọng chú nghiêm, từng từ như dao cắt qua không khí. Không một nụ cười. Không một ánh mắt nhìn em lâu hơn mức cần thiết.

Còn em thì chết đứng tại chỗ.

Tối hôm qua người này còn vừa xoa đầu em, vừa dỗ dành vì em ho suốt đêm.

Sáng hôm nay… lại thành người "không quen biết", giảng như thể em chỉ là một trong hàng trăm sinh viên bình thường.

---

Sau giờ học.

Em rón rén bước vào phòng làm việc của giáo sư Park. Vừa định mở miệng, chú đã ngẩng đầu, giọng không khác gì lúc giảng bài:

– “Không có chuyện ưu tiên cá nhân ở đây, sinh viên Y/n. Gặp giáo sư phải gõ cửa, không phải phòng riêng ở nhà đâu.”

– “Chú… khó tính quá vậy?” – Em phụng phịu.
– “Ở trường chú là giáo sư.”
– “Vậy về nhà thì là gì?” – Em hỏi nhỏ.
Chú ngước mắt nhìn em, môi cong lên rất khẽ:
– “Là người mà em sẽ không dám phá sau khi bị trừ điểm chuyên cần.”

---

Vài ngày sau.

Chú không nhắn tin “ngủ ngon” nữa. Chú cũng không gọi em là “vợ nhỏ” khi ở trường. Mỗi lần đi ngang nhau ở hành lang, em chỉ dám cúi đầu chào và nghe chú gọi:
– “Sinh viên Y/n, giữ khoảng cách.”

Nhưng tối đến, vừa bước vào nhà…
– “Sao hôm nay mặc váy ngắn như vậy tới lớp?” – Chú nhíu mày.
– “Thì… đẹp mà.”
– “Từ mai mặc dài hơn. Giáo sư Park không thích sinh viên ăn mặc thiếu nghiêm túc.”

– “Nhưng chú là giáo sư Park mà!”
– “Ừ, mà chú cũng là người sẽ không để em đi học nếu còn cố chọc tức như thế nữa.”

---

Sự nghiêm khắc của chú trên trường khiến em vừa sợ vừa buồn cười. Nhưng trong lòng lại có chút… kích thích lạ lùng. Mỗi lần được chú gọi tên giữa lớp, tim em lại đập mạnh. Mỗi lần bị chú lạnh lùng nhìn, em lại muốn… phá chú nhiều hơn khi về nhà.

Năm học cuối cùng… có lẽ sẽ là năm đáng nhớ nhất.

@isold

🚫 DON'T COPPY MY IDEAS 🚫

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me