TruyenFull.Me

{ quyển 2 } honkai star rail : ngôi sao rực cháy

Chapter 26 : phá bỏ xiềng xích

KTKHi3

* Ruỳnh ! *

Toma dồn sức vào đôi chân lao vào Gepard rồi vung nắm đấm, Gepard cũng không ngần ngại mà siết chặt nắm tay rồi vung tay.

* Ầm !! *

Cả hai người đối đầu trực với nhau, nắm đấm của cả hai va vào nhau gây ra một đợt sóng xung kích.

Gepard bị sóng xung kích thổi bay ra phía sau nhưng không hể hấn gì còn cậu thì dù không bị đẩy ra sau do sóng xung kích nhưng nó đã khiến cho lớp vỏ giáp của cậu nứt vở ra.

Những mảnh vỏ giáp silicon vỡ ra rồi rơi xuống cùng máu và thịt, cơn đau rát khiến cậu phải nhăn mặt nhưng cố kìm nén cơn đau để tiếp tục chiến đấu với Gepard.

Gepard sau khi bị đẩy lùi thì cũng nhanh chóng lấy lại được thăng bằng xong cũng lắc nhẹ cổ tay mình rồi nhìn về phía cậu đang được bao bọc bởi lôi điện.

* xẹt ! *

âm thanh của sấm sét vang lên cậu thình lình xuất hiện trước mặt của Gepard rồi ra một cú đá vòng hướng thẳng vào mặt của cậu ta.

* bốp *

Gepard đưa tay lên đỡ, rồi dùng chiếc vali vừa lớn vừa nặng của mình vạng thẳng vào đầu, ngay vị trí thái dương bên phải.

* CỐP ! *

_" ặc... ! "[ Toma ]

Cái vali của Gepard vô cùng nặng, kết hợp với lực vung của bản thân, lực li tâm cùng với sức nặng của chiếc vali đã làm vùng cho xương sọ bên phải của cậu bị nứt một mảng lớn.

Máu tóe ra từ vùng đầu, trào ra từ mũi, đầu óc của cậu bị chấn động mạnh làm cho cơ thể của cậu bị thả lỏng trong một khoảnh khắc.

Nhân lúc ý thức của cậu chưa ổn định, Gepard liền nắm lấy cái chân vừa đá mình rồi kéo cậu lên trên cao trong khi tay vẫn nắm chặt chân của cậu.

* RẦM !!!! *

Tiếp đến là một của quật mạnh làm cả cơ thể cậu đập mạnh xuống mặt đất, một vài cái xương của cậu cũng theo đó mà gãy nhưng đồng thời cậu cũng đã lấy lại được ý thức.

* vút *

* bốp ! *

_" ugh...! "[ Gepard ]

Cậu vùng ra, chống tay xuống rồi đạp một cú thật mạnh vào cằm của Gepard khiến cho cậu ta hơi choáng váng nhẹ.

* Thụp !! *

_" khục...! "[ Gepard ]

Thế vẫn chưa xong cậu bật đứng thẳng dậy rồi vung một cú đấm móc hướng thẳng vào bụng của cậu ta.

Cơ thể của Gepard bị lực đánh kéo lên không trung, chân cậu ta cách mặt đất khoảng vài cm.

* vút ! *

* Bốp !! *

Tiếp đến cậu nhảy lên xoay người rồi đạp một cú vào thẳng của Gepard làm cho cậu ta văng ra sau, Gepard bị đạp vào mặt, văng ra sau nhưng cậu ta nhanh chóng ổn định cơ thể rồi đáp đất bằng chân.

Tuy nhiên ba cú đánh trực diện vẫn làm cho khoé miệng của cậu ta rỉ máu rồi loạng choạng lùi về sau vài bước ngắn.

Gepard đưa tay lên lau máu rỉ ra từ khóe miệng của mình rồi đưa mắt nhìn cậu đánh giá.

_" không tệ chút nào "[ Gepard ]

còn cậu, cậu im lặng không nói gì.

Sau hai cú đánh vừa rồi mà Gepard dành cho cậu thì cậu đã gãy mất 4 cái xương, phần xương ở cổ chân bị rạn nứt do lực nắm cửa cậu ta và phần xương sọ bên phải cũng gần như muốn vỡ tung ra.

Nhưng nhờ khả năng tự phục hồi của mình mà đó không phải những thứ khiến cậu để tâm, tuy nhiên việc phần xương sọ bị nứt đã làm cho một vài mảnh xương đâm vào não của cậu.

Nó cắm vào khá sâu vào phần đại não làm cho đầu óc của cậu có chút không ổn.

Cảm nhận rõ những mảnh xương trong bộ não của mình cậu đưa tay lên gõ gõ vào phần đầu bên trái làm mấy mảnh xương văng ra ngoài.

Rồi sau đó khả năng tự phục hồi của cậu đã nhanh chóng tự hồi phục cho phần não bị bị tồn thương.

Việc hồi phục nhiều vết thương nặng và nghiêm trọng đã tiêu hao một lượng lớn thể lực của cậu làm cậu yếu đi thấy rõ.

Những tia lôi điện bao bọc quanh cơ thể của cậu cũng đã biến mất và tốc độ hồi phục của cậu cũng chậm đi rất nhiều.

Cậu sau đó cũng liếc mắt nhìn Gepard rồi đánh giá.

Sau những cú thăm dò vừa nãy cả hai cũng đã nắm được kha khá thực lực của đối phương.

Cậu đánh giá Gepard là một tên vừa khỏe vừa trâu bò, còn cậu ta thì đánh giá Toma là một tên vừa mạnh của nguy hiểm.

Cả hai đã nắm rõ thực lực của đối phương và đã sẵn sàng để dùng toàn bộ sức mạnh của mình.

* Vút ! *

Mở màn vẫn là Toma, cậu bứt tốc lao thẳng về phía Gepard với nắm tay siết chặt.

Thấy cậu lao đến như vậy Gepard nhanh chóng lùi lại về sau, tập trung nguồn năng lượng băng giá vào lòng bàn tay rồi vung mạnh về phía trước.

* Ầm ! *

Lập tức một bức tường băng xuất hiện chắn trước đường lao đến cửa cậu.

Thế nhưng không vì thế mà cậu dừng lại, vẫn lao thẳng về phía trước cậu siết chặt hai nắm tay của mình rồi đấm mạnh vào bức tường băng do Gepard tạo ra.

* Ruỳnh ! *

* rắc... *

Cú đấm làm cho bức tường băng khổng lồ xuất hiện những vết nứt.

* ruỳnh, ruỳnh, ruỳnh, ruỳnh,... *

Cậu sau đó tung ra hàng loạt những cú đấm làm cho những vết nứt ngày càng lan rộng trên bức tường băng khiến nó từ từ sụp đổ.

Thấy bức tường do mình tạo ra dần sụp đổ, Gepard nhanh chóng lùi lại phía sau một đoạn khá xa để giữ khoảnh cách an toàn.

* Ruỳnh ! *

Ngay sau đó bức tường băng hoàn toàn sụp đổ.

* Vút ! *

Những mảnh băng bị cậu cầm rồi ném thẳng về phía của cậu ta.

Thấy vậy Gepard liền lấy chiếc vali của mình ra chặn đòn.

Những khối băng khi bị chiếc vali của Gepard chặn đứng thì nó liền vỡ tan khi va đập mạnh.

Gepard khi thấy cậu lao nhanh về phía mình thì liền liếc xuống dưới chân, cây thương của những thiết vệ trước đó bị cậu hạ gục đang nằm ngay dưới chân cậu ta.

Không chần chừ Gepard liền dùng chân hất vây thương lên rồi cầm lấy nó.

* Vút ! *

Nhắm thẳng vào cậu Gepard phóng cây thương, mũi thương sắc nhọn lao nhanh hướng thẳng vào cậu, người đang lao nhanh như tên bắn về phía của Gepard.

Tuy nhiên trước khi bị phòng chúng cậu đã nhanh tay bắt lấy cây thương rồi xoay người ném nó quay lại phía của Gepard.

Thấy mũi thương chuẩn bị đâm thẳng vào người mình Gepard liền vung tay đánh văng cây thương đi.

Trong lúc cây thương bị đánh bay đi Toma đã thành công tiếp cận Gepard với nắm tay phải siết chặt, thấy thế Gepard cũng siết chặt tay của mình rồi vung nắm đấm.

Cậu không chần chừ liền vung nắm đấm cùng lúc với Gepard.

* UỲNH !!!!! *

Nắm đấm của cả hai được tung ra vào cùng một khoảnh khắc, chúng va vào nhau, sóng xung kích khiến cho những vật thể xung quanh bị thổi bay còn mặt đất thì nứt vỡ rồi lún xuống.

ánh mắt của Toma với Gepard giao nhau, cả hai lúc này đang trong trạng thái sẵn sàng đón nhận mọi đòn đánh và trong đầu là hàng trăm cách đối phó để có thể hạ gục được đối phương.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- ở bên phía khác -

Cùng với trận chiến căng thẳng của Toma với Gepard ở phía bên kia, thì ở bên này, bronya hiện đang đối mặt trực tiếp với mẹ của mình là Cocolia.

_" đừng có mà kháng cự nữa bronya. hãy chấp nhận ý chí đi "[ Cocolia ]

Bronya, cô cắn chặt răng, cố gắng chống lại ý chí của Stellaron đang cố xâm nhập vào cô.

_" không... đây... đây không phải là thứ con muốn...! "[ Bronya ]

Từ khối stellaron, những lời dụ dỗ, những cám dỗ cứ không ngừng vang lên, chồng chéo len lỏi trong suy nghĩ của cô làm đầu của bronya đau như búa bổ

Dù đau đớn, dù sự kháng cự của bronya vô cùng yếu ớt, thế nhưng ý chí kiên cường không cho phép cô khuất phục trước thứ mầm mống tai họa này.

_ " hãy nhìn tương lai mà họ đã hứa đi bronya. Một thế giới không có nghèo khổ, đau thương và giá lạnh. một thế giới mà chúng ta không cần phải cầu xin để được sống tiếp như những tên tội đồ nữa và một thế giới mà chúng ta có thể bảo vệ mãi mãi "[ Cocolia ]

Cocolia vừa nói vừa ngoảnh lại nhìn khối stellaron, bên trong ánh mắt của không thể nào giấu được sự sùng bái.

_" 700 năm nay, chúng ta đã không ngừng thử, không ngừng chiến đấu, cứ nghĩ ánh hào quang của con người sẽ dẫn lối chúng ta đến sự phục hưng. nhưng kết quả thì sao ? một sự thất bại ê chề ! "

_" tại sao khi chúng ta đối diện với sức mạnh tuyệt đối ấy, việc đầu tiên chúng ta nghĩ đến lại là sự kháng cự mà không phải là lắng nghe sự kêu gọi của nó chứ ! "[ Cocolia ]

Cocolia sau đó quay lại nhìn bronya nói tiếp.

_" đó chính là sự ngu muội và hèn nhát nằm sâu bên trong mỗi con người. Chỉ cần vứt bỏ nó đi, cởi bỏ gông cùm trói buộc con, stellaron sẽ dẫn dắt loài người đến bước tiến hóa, ngài sẽ--"[ Cocolia ]

_" ngừng ngay việc tẩy não lại rồi đấy, mụ phù thủy !! "[ Seele ]

Lời chưa dứt thì từ phía xa Seele cùng những người khác đã chạy được đến nơi, Seele hét lớn ánh mắt giận dữ chạy ra ngay sau bronya và đỡ lấy cô.

_" seele..."[ Bronya ]

Chạy theo ngay phía sau là nhóm nhóm những nhà khai phá, ngoại trừ Toma đang chiến đấu với Gepard, Welt Yang và Himeko đang ở trên tàu thì tất cả các thành viên đều đã có mặt đầy đủ.

Cocolia khoanh tay liếc nhìn những người vừa chạy đến.

_" đến rồi sao ? ta cứ nghĩ rằng bão tuyết sẽ chôn sống các ngươi luôn rồi đấy chứ..."[ Cocolia ]

Seele không kiêng dè một chút nào, cô một tay đỡ bronya một tay chống hông giọng điệu đầy tự tin đáp lễ lại.

_" còn khuya ! trước khi tiêu diệt được ngươi thì đừng hòng ! "[ Seele ]

Seele sau đó quay sang nói với bronya, từng lời nói của cô vô cùng đanh thép.

_" bronya !  tôi không rõ giữa cô và bà ta đã xảy ra những gì. dù bây giờ cô có giải thích thì tôi cũng không hiểu những thứ huyễn hoặc đó, nhưng có hai chuyện tôi hiểu rất rõ ràng..."

_" thứ nhất, những người phía sau tôi đã cực khổ trăm bề đến được đây để phong ấn cái thứ gọi là stellaron. thứ hai, còn nhớ những gì tôi đã nói chứ ? nếu như có chuyện gì nhất định tôi sẽ đến cứu cô "[ Seele ]

Nghe vậy Bronya mở to mắt, ánh nhìn của cô dành cho seele càng trở nên thiện cảm hơn.

_" cho nên cô hiểu rồi chứ ? dù cô có bị mụ phù thủy kia tẩy não thì tôi sẽ đánh ngất và đem cô về "[ Seele ]

Seele không hề nói đùa, bản thân cô là kiểu người nói là làm thế nên là chắc chắn nếu mà bronya bị Cocolia tẩy não thì chắc chắn Seele sẽ ngay lập tức đánh ngất rồi đem bronya tránh xa Cocolia ra.

Stelle cũng đi đến, cùng seele đỡ bronya dậy.

_" bronya, chúng tôi cần cô..." [ Stelle ]

Nghe những lời từ tận đáy lòng, bronya cảm động không thôi.

_" đủ chưa ? ta đã cho các ngươi đủ thời gian để... vĩnh biệt nhau rồi đấy "[ Cocolia ]

Cocolia lên tiếng ngay sau đó, giọng điệu lạnh lùng cắt ngang cuộc đối thoại. Cocolia sau đó nhìn thẳng vào bronya, người đang được Seele đỡ rồi lên tiếng nói tiếp.

_" đến lúc phải nói một lý do khác để dẫn con đến đây rồi, bronya "

_" mẹ đã nói cho con tất cả sự thật, cuộc giao dịch và lời cầu nguyện giữa ta và stellaron, giữa mẹ và con... đã không còn bí mật gì để che giấu nữa "

_" nhiều năm trước, âm thanh của Stellaron cũng vang lên trong đầu mẹ, mẹ cũng giống như những người tiền nhiệm trước đây "

_" nhắm mắt bịt tai, đều cùng như con bây giờ, vất vả gìn giữ cái gọi là bảo hộ của đấng kiến tạo "

_" niềm tin của mẹ vô cùng kiên định...cho đến khi một biến lượng đột ngột ập đến và ném mọi thứ vào trong hỗn loạn. Sự lựa chọn khác đã xuất hiện trước mặt mẹ, mong muốn chôn vùi trật tự và nghênh đón thế giới mới "

_" nếu như so với sự bảo hộ mông lung và ngày càng xa vời kìa thì thứ đó thực tế hơn rất nhiều "[ Cocolia ]

_"...."[ Bronya ]

Cô im lặng lắng nghe từng lời từng chữ mẹ mình nói ra.

_" mẹ đã luôn đau đầu suy nghĩ, suy nghĩ xem làm sao để nói cho con tất cả. tương lai trong lời hứa hẹn đang đến rất gần, nhưng nếu như không có con ở bên cạnh mẹ, cùng nhau bảo vệ thế giới này..."

_" mẹ sẽ rất đau khổ đấy, Bronya. Một nỗi đau không thể xóa nhòa "

_" cũng phải cảm ơn các người phương xa các ngươi đã giúp ta đối mặt với điểm yếu của mình "[ Cocolia ]

Vừa nói Cocolia vừa liếc nhìn nhóm của Dan Heng, ngay sau đó thì liền quay sang Bronya.

_" bronya, từ nhỏ đến giờ mẹ chưa từng ép buộc con phải phục tùng ý chí của mẹ, dù thế nào thì con vẫn luôn có sự lựa chọn của mình. Trước đây là vậy, bây giờ vẫn thế "

_" bây giờ, bronya...con hãy đưa ra sự lựa chọn đi "[ Cocolia ]

_" .... "[ Bronya ]

bronya im lặng nhìn người mẹ của mình cùng khối Stellaron, xong cô lại ngoảnh lại nhìn Seele cùng với nhóm những nhà khai phá.

Không mất quá nhiều thời gian suy nghĩ, cô quay lại nhìn thẳng vào Cocolia bằng một ánh mắt kiên định.

_" đại nhân Cocolia... rất cảm ơn mẹ đã nuôi dưỡng và cho con quyền lựa chọn "

_" nhưng mà lần này con không thể đứng về phía của mẹ được ! "[ Bronya ]

_"...."[ Cocolia ]

Cocolia im lặng lắnh nghe từng lời từng chữ của con gái mình.

_" mẹ nói nằm sâu trong mỗi con người chính là sự ngu xuẩn và nỗi sợ, điều này không sai, dẫu sao thì khi đi đến đường cùng sẽ luôn phản chiếu ra mặt u ám nhất của con người mình "

_" nhưng mà, mẹ đã từng bỏ qua những người đang cố gắng chiến đấu và sinh tồn trong tuyệt cảnh. con đã thấy ánh hào quang trên người họ từ tiền tuyến cấm địa thiết vệ cho đến thành phố ngầm, đó là những nơi mà mẹ đã bỏ lỡ "

_" tổ tiên đã từng dùng đôi bàn tay để xây dựng lên thành phố này, lập nên nền văn minh từ trong bão tố. dù cho thế giới này phải chịu số mệnh hủy diệt, thì con đường để đi đến đó cũng nên do con người nắm bắt... "[ Bronya ]

sau đó Bronya chỉ thẳng tay vào khối Stellaron phía sau Cocolia

_" chứ không phải rau vận mệnh của mình cho thứ này mầm họa ghê tởm này nắm giữ ! "[ Bronya ]

_"...."[ Cocolia ]

_" chúng ta là đấm bảo vệ do những người bình thường chọn ra, thưa mẹ ! trách nhiệm của chúng ta là bảo vệ thế giới mà con người xây dựng nên ! chúng ta không phải thần linh, không thể phán quyết "

_" nếu mẹ muốn đạp đổ nhân tính của mình để đóng vai thần linh đi phán quyết số phận... thì con tuyệt đối không đồng ý ! "[ Bronya ]

Nghe con gái mình nói như vậy, Cocolia khẽ mỉm cười lên tiếng, giọng nói của cô mang theo một chút gì đấy sự tự hào.

_" vậy à, sự lựa chọn của con là... như vậy à ? mẹ hiểu rồi, bronya "[ Cocolia ]

Xong đột nhiên sắc mặt của Cocolia liền thay đổi, trở nên u ám và nặng nề đồng thời giọng điệu cũng trở nên lạnh lẽo hơn.

_" nhưng đáng tiếc, rằng con không thể nhìn thấy thế giới tươi đẹp rồi. con không phá bỏ được xiềng xích trong suy nghĩ...con biết không ? con đáng lẽ nên là... người mẹ của thế giới mới này "[ Cocolia ]

* ầm ! *

lời của Cocolia vừa dứt thì lập tức xuất hiện một cơn địa chấn làm cho tất cả phải chao đảo đứng không vững.

_" mặt...mặt đất đang rung chuyển ? có chuyện gì vậy ?! "[ March 7th ]

_" không ổn..."[ Seele ]

_" số phận của thành phố này... Belobog đã được định sẵn và tương lai của nó sẽ mở ra trong tay chúng ta "

_" còn các người... sẽ là những tảng đá đầu tiên để xây dựng nên thế giới mới này ! "[ Cocolia ]

Cả người của Cocolia được nhấc bổng lên không trung, đưa tay ra phía trước, nguồn năng lượng băng giá từ từ tập trung lại rồi từ trong tay của Cocolia, một cây thương băng xuất hiện.

_" cái cũ không đi, cái mới sẽ không đến "

_" ta với thân phận là đấng bảo vệ tối cao, lệnh cho ngươi hãy thức tỉnh... "

_" Gốc rễ của tạo vật ! "[ Cocolia ]

* Ầm ! *

Cocolia dơ cao cây thương trong tay mình lên, từ dưới lớp tuyết, một cánh tay cơ khí trồi lên.

_" là cỗ máy của đấng kiến tạo ! mọi người cẩn thận ! "[ Bronya ]

Theo lời của Bronya tất cả nhanh chóng chạy ra xa, rồi dần dần cỗ máy xuất hiện với hình dáng đầy đủ.

Một con robot với kích thước khổng lồ đứng ngay sau Cocolia.

.

.

.

.

.

- quay lại bên phía của Toma -

Trở lại bên phía trận chiến của Toma với Gepard vài phút trước khi cỗ máy của đấng kiến tạo được đánh thức.

trận chiến của cả hai vẫn đang diễn ra vô cùng căng thẳng và khốc liệt, dưới sự tác động của cuộc chiến, cảnh vật và những công trình xung quanh đã trở nên hoang tàn và đổ nát, khói bụi bay mịt mù khắp nơi.

* Ầm !! *

Một chấn động vang lên, từ trong làn khói bụi mịt mù, Gepard lùi nhanh lại phía sau, đuổi theo anh ta là Toma với tình trạng mệt mỏi.

Gepard trông cũng chả khá khẩm hơn là bao, trông cậu ta tàn tạ vô cùng.

Toma tuy có khả năng tự phục hồi phi thường, tuy nhiên việc liên tục hồi phục những vết thương đã làm cậu trở nên mệt mỏi.

Gepard thì bị thương không ít, Toma thì mệt mỏi do phải liên tục hồi phục vết thương.

Cả hai lúc này giờ đây có thể nói là đã không còn ở trạng thái sung sức nhất nữa, tuy là vậy nhưng nhờ vào sự trâu bò và một tinh thần sắt thép mà Toma với Gepard vẫn có thể đánh với nhau một trận thư hùng.

_"( cái tên này...)"[ Gepard ]

Tuy nhiên do có lợi thế nhờ khả năng tự phục hồi nên phần thắng dần nghiêng về phía của Toma.

Do đó mà Gepard đã rơi vào thế bị động mà liên tục phải dữ khoảng cách và phòng thủ chờ cơ hội để phản công.

* ầm ! *

Một lần nữa tập trung năng lượng băng giá vào tay của mình, Gepard tạo ra thêm một bức tường băng nữa để phòng thủ.

Gepard không rõ đây là lần thứ mấy bản thân sử dụng khả năng này rồi, sức lực sau mỗi lần như vậy đều bị rút đi rất nhiều, do đó mà những bức tường băng tạo ra sau đó đều không còn được kiên cố như trước.

* vút *

* Xoảng !! *

Và đúng là như vậy thật, chỉ với một cú đấm đơn giản, Toma đã dễ dàng phá tan bức tường băng mà Gepard tạo ra.

* crack...*

_" ugh..."[ Toma ]

Tuy nhiên lớp vỏ giáp trên tay cậu cũng đã bị tổn thương rất nhiều, cơ thể mệt mỏi đã khiến cho tốc độ phục hồi của cậu chậm đi cộng với sự căng thẳng và dồn dập của cuộc chiến làm cho khả năng phục hồi giờ đã không theo kịp những tổn thương mà bản thân cậu chịu.

_" hộc... hộc..."[ Gepard ]

Nhưng Gepard giờ đây cũng chẳng khá khẩm hơn cậu, những vết thương dù không phải vết thương chí mạng cũng đã làm cho cậu ta phải cảm thấy đau đớn, mọi thứ trước mắt của Gepard dần trở nên quay cuồng và không còn rõ quá rõ ràng nữa.

Và chỉ trong một khoảnh khắc, Gepard đã để lộ sơ hở của mình.

_"( ngay lúc này ! )"[ Toma ]

Canh chuẩn cơ hội đó, Toma dồn hết sức lực lao thẳng về phía Gepard với nắm tay siết chặt.

Cậu dự định là sẽ dùng một đòn để hạ gục cậu ta rồi nhanh chóng tập hợp lại với những người khác.

Thế nhưng...

* Ầm ! *

_" ?! "[ Toma ]

Một cơn địa chấn đột nhiên xuất hiện, ngay khi cơn địa chấn vừa xuất hiện cậu cảm thấy có thứ gì đó không ổn ở bản thân mình.

Mắt trái của cậu không hiểu sao trở nên nóng rát, huyết lệ không rõ vì sao chảy ra từ con mắt phía bên trái của cậu.

Rồi ở trong đồng tử sắc vàng đó, một giấu ấn màu trắng lờ mờ xuất hiện, giấu ấn của vận mệnh tuyệt diệt.

_" ( vừa rồi...)"[ Toma ]

Một khung cảnh của tương lai thoáng hiện ra ngay trước mắt làm cậu dừng hết hành động của bản thân lại.

Thế rồi...

/ bắt lấy /

Gepard mặc dù không hiểu gì nhưng cậu ta đã nắm bắt thời cơ đưa tay ra bắt lấy tay của cậu còn tay còn lại tập trung toàn bộ năng lượng.

* Vút !!! *

* THỤP !!!! *

một cú đấm toàn lực nhắm trực diện vào bụng của cậu, bị Gepard dữ chặt khiến cậu không thể bị lực thổi bay ra đằng sau nên toàn bộ uy lực của cú dứt điểm của Gepard cậu lãnh đủ toàn bộ.

_" khục ! "[ Toma ]

Xương bị gãy, nội tạng gần như dập nát hoàn toàn, cậu hộc ra một ngụm máu lớn.

* bịch *

Cơ thể chạm đến giới hạn, hai chân của cậu mất hết sức lực rồi quỳ sụp xuống, cả cơ thể vô lực theo đó mà ngồi quỳ trên nền tuyết lạnh lẽo, ánh mắt trống rỗng còn đầu óc thì đã không thể suy nghĩ được gì nữa.

Gepard đứng đó nhìn cậu vẫn còn hơi thở nhưng chẳng thể làm được gì nữa thì thầm thở phào nhẹ nhõm.

_"( may thật đấy... cậu ta gục ngã rồi...)"[ Gepard ]

Bản thân Gepard cảm thấy may mắn khi thấy cậu không phản kháng gì nữa, cậu ta biết nếu tiếp tục chiến đấu thêm thì người chiến thắng chắc chắn là Toma.

Gepard cũng đã gần như chạm đến giới hạn của mình rồi.

Thấy bản thân đã hạ gục được cậu Gepard xoay người toan rời đi.

Nhưng mà lúc này, sâu trong tâm trí của cậu, mọi thứ thì lại không như thế.

Cậu cảm thấy mọi thứ xung quanh chỉ là một màu đen tối, cơ thể cậu mất hết sức lực mà quỳ trên đất.

_"( vậy là... mình đã bị đánh bại rồi...)"[ Toma ]

Trong suy nghĩ của bản thân Toma đã biết mình đã bị Gepard đánh bại, nhưng lại có một thứ khác, thứ đang ngủ sâu trong cậu.

Thứ đó thì lại không nghĩ như vậy.

" Grrrr...."

Một tiếng gầm gừ vang lên trong tâm trí của cậu.

Cậu ngước lên nhìn, phía trước mặt cậu là một lớp màng mỏng trông như kính, ở phía bên kia của tấm kính, một đôi màu xang lam sáng rực đang nhìn chằm chằm vào cậu.

ở phía bên kia lớp kính, một sinh vật to lớn, đồ sộ hơn cả những ngọn núi, một sinh vật to lớn không rõ hình dáng đang nhìn chằm chằm vào cậu.

Cơ thể đồ sộ của nó bị xích lại bởi những sợi dây xích to lớn trồi lên từ dưới mặt đất, nó ở đó nhìn chằm chằm vào cậu.

ánh mắt của cậu và nó chạm nhau rồi ngay lập tức cơ thể của cậu liền hoàn toàn khôi phục lại sức sống.

Cảm giác mệt mỏi đã biến mất, toàn bộ thương tích ngay lập tức lành lại chỉ trong vài giây ngắn ngủi

* Vút... *

_" ! "[ Gepard ]

Cậu đứng bật dậy, lao thẳng về phía Gepard với sự bất ngờ của cậu ta.

* RUỲNHHH !!!!!!! *

Chỉ với một cú đấm duy nhất, Gepard đã bị đánh bại hoàn toàn.

Cậu ta dựa vào tường, cơ thể đầy thương tích ánh mắt mơ hồ nhìn cậu đang đứng đó.

Lúc này đây hình dạng của Toma đã có sự thay đổi khá nhiều.

Mái tóc trắng của cậu trở nên dài hơn, một chiếc sừng oni màu trắng mọc ra từ phía bên phải, những mảng màu đen bên dưới lớp vỏ trắng lan rộng ra kéo lên gương mặt của cậu.

_"( ra là vậy... cậu đúng là... một con quái vật...)"[ Gepard ]

Gepard sau đó liền ngất đi.

cậu đứng đó nhìn Gepard, bản thân cậu lúc này đang cảm thấy vô cùng hoang mang trước những gì vừa diễn ra.

Khung cảnh của tương lai, tình trạng của cơ thể, và cả...

Cơn khát máu lúc này, bản năng nguyên thủy trong cơ thể của cậu lúc này làm cho máu cậu sôi sục, cảm giác cuồng loạn đang dần chiếm hữu lấy tâm trí của cậu.

Cậu nhìn về phía Gepard đang bất tỉnh rồi chậm rãi bước đến.

Từng bước từng bước một, đôi mắt của cậu lúc này đang dần phản ánh nhân tính của cậu đang dần bị cơn cuồng loạn của thứ đang ngủ say bên trong cậu lấn át.

_" hà...hà...hà..."[ Toma ]

Cậu bước từng bước về phải Gepard, cơn khát máu dần chiếm dứ hoàn toàn lý trí của cậu.

_" Khoan đã ! "[ Serval ]

_" ! "[ Toma ]

đột nhiên Serval chạy đến hét lớn ngăn cậu lại, nhờ đó mà cậu mới bừng tỉnh trở lại.

_" mình...mình vừa..."[ Toma ]

Cậu hoang mang cực độ trước những suy nghĩ và cảm giác cuồng loạn vừa rồi.

_" Gepard ! "[ Serval ]

Serval nhanh chóng chạy đến kiểm tra tình trạng của em trai mình.

Nhìn cô lo lắng cho em trai mình như vậy cậu cảm thấy tội lỗi vô cùng.

_" Serval...tôi..."[ Toma ]

Serval sau khi kiểm tra em trai mình xong cô thở một hơi đầy nhẹ nhõm khi thấy cậu ta chỉ bất tỉnh, cô sau đó quay sang nhìn cậu người vẫn đứng đó.

Cô nhìn cậu thở dài nói.

_" tôi sẽ không trách cậu đâu, thằng bé không sao, chỉ bị bất tỉnh thôi "[ Serval ]

_" nhưng... nhưng mà tôi lúc đó... tôi đã định-- "[ Toma ]

_" Toma ! "[ Serval ]

_" !? "[ Toma ]

Cô đột nhiên hét lớn làm cậu giật mình.

_" tôi biết cậu đang nghĩ gì, nhưng bây giờ không phải là lúc, tôi đã nói rồi, Gepard không sao, chỉ bị ngất đi thôi "

_" cậu đã làm đúng những gì mình đã nói, tuy ra tay nặng nhưng cậu cũng chỉ khiến nó ngất đi thôi "[ Serval ]

Serval sau đó hít một hơi rồi nói tiếp

_" tôi sẽ ở lại đây lo cho Gepard, sau khi nó tỉnh lại tôi sẽ giải thích mọi chuyện "

_" còn cậu... cậu không phải vẫn còn chuyện quan trọng cần làm sao ? "[ Serval ]

_" ! "

_"( phải rồi... Stelle ! )"[ Toma ]

Nhờ Serval nhắc cậu mới sực nhớ ra khung cảnh tương lai mà mình vừa thoáng thấy qua.

_" hiểu rồi đúng không, nếu hiểu rồi thì cậu mau đi đi "

_" họ đang chờ cậu đấy "[ Serval ]

_"....."[ Toma ]

Cậu im lặng nhìn Serval rồi lên tiếng.

_" tôi xin lỗi "[ Toma ]

* Vút ! *

Nói rồi cậu liền phóng ngay đi, bóng hình của cậu lập tức biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt của Serval.

.

.

.

* vút ! *

Trong cơn bão tuyết, cậu lao nhanh vút đi.

Lần theo mùi hương còn đọng lại trong không khí cậu nhanh chóng xác định được vị trí của những người kia.

_"( khung cảnh lúc đó...)"[ Toma ]

Thế nhưng lúc này cậu vẫn không ngừng suy nghĩ về khung cảnh tương lai mà mình đã thấy trước đó.

Hình ảnh dù lờ mờ và thoáng qua nhưng cậu vẫn thấy rõ được.

Hình ảnh stelle ở trên không trung, bị một cây thương đâm xuyên qua người.

Nhớ lại những gì mình đã thấy, một cảm giác lo lắng tột cùng dâng lên trong lòng cậu.

_"( phải nhanh lên mới được ! )"[ Toma ]

Cậu lao đi càng nhanh hơn, trong lòng cậu chỉ mong là những gì mình đã thấy sẽ không sảy ra hoặc không phải là thật. mà cho dù nó là thật thì cậu cũng muốn đến thật nhanh để ngăn chặn điều đó sảy ra.

Cậu lao đi rất nhanh, cảnh vật xung quanh cứ như những vệt sáng lướt qua tầm nhìn của cậu.

Chẳng mấy chốc cậu đã đến được nơi trận chiến của Seele, Bronya cùng nhóm của Dan Heng với Cocolia.

Chỉ có điều, điều làm cậu lo lắng và không mong muốn nhất đã thất sự xảy ra.

Một cây thương băng đâm xuyên qua người của Stelle và cơ thể cô rơi xuống từ con robot khổng lồ.

Cậu mới chỉ quen Stelle trong khoảng thời gian ngắn, khoảng thời gian vẫn chưa quá lâu để gọi là gắn bó.

Thế nhưng khi ở bên cạnh cô gái ấy cậu luôn cảm thấy có một sự thanh thản trong tâm hồn, một sự thoải mái, cảm giác thân thuộc như thể một thành viên trong gia đình.

_" ah...ah..."[ Toma ]

Nhìn thấy cảnh tượng đó cậu đứng chôn chân tại chỗ, đau khổ, tuyệt vọng phẫn nộ và thù hận.

Tất cả những cảm xúc đó dâng trào lên trong trái tim của cậu.

Chúng dâng trào một cách mất kiểm soát rồi hoàn toàn bùng nổ.

_" AHHHHHHHHHH !!!!! "[ Toma ]

* choang ! *

Phản ứng lại với những cảm xúc tiêu cực đó, những sợi dây xích giam giữ thứ đang nằm sâu bên trong cậu vỡ vụn, giải phóng con quái vật đang nằm sâu bên trong cậu.

Nó là một con cự long không lồ, dang rộng đôi cánh của mình rồi gầm lên một tiếng.

" GRAOOOOOOOOOOO !!!! "

Âm thanh báo hiệu, một sinh vật cuồng loạn manh theo sự hủy diệt vừa phá bỏ xiềng xích đã giam cầm nó.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me