TruyenFull.Me

Record Of Ragnarok Chuyen Tinh Giua Poi Va Sa

× Tác giả:Tezin
×Anime/Manga:Record of Ragnarok
× Thể loại: Fanfic, Boylove, ngọt, ngược, Có chút kinh dị, 1 chút H văn?
×Warning: Có thể ooc, mọi thứ trong truyện đều do tác giả nghĩ ra hoàn toàn không có thật🙅‍♀️
× Couple:Poseidon x Sasaki [Pói(Top), Sá(Bot)]

Tương truyền lại rằng ở vùng nọ có 1 nghi thức gọi hồn thần linh hoặc người đã mất chỉ bằng cây nến nếu có thể gọi thì người đó sẽ được hồn ma đó đáp ứng mọi yêu cầu còn nếu không thì sẽ bị nguyền rủa những người làm đều ham muốn lợi ích cá nhân lên đã bị nguyền rủa và ch*t, số lượng người chết ngày 1 tăng lên họ đã cấm nghi thức này lại vì lỗi sợ nó khi truyền tai nhau rất man rợ lên không ai dám thử lại

Ngày đấy bên bờ biển có 2 đứa trẻ thân vs nhau 1 đứa có mái tóc dài đen 1 đứa có mái tóc ngắn màu vàng trên mặt chúng ngây thơ nở những nụ cười với nhau hình ảnh đó quá đỗi quen thuộc với người dân nơi đó...

"Cậu có đôi mắt đẹp thật đấy Poseidon giống như cả vùng biển trong mắt cậu vậy"

"Thật sao tớ thấy nó bình thường mà"

"Nhưng mà nó thật sự đẹp ở lớp ai cũng khen cậu vậy mà"

"Họ khen kệ họ tớ chỉ thích Sasaki khen tớ thôi vì tớ thích Sasaki mà"

"Hah vậy lớn lên cậu có lấy tớ không..."

Ngày **/*/**** đã tìm thấy xác của 1 cậu bé 10 tuổi với 1 mái tóc vàng Xác cậu bị chặt ra thành nhiều mảnh và bị quăng xuống biển...

"Poseidon cậu bỏ tớ?...."

"Này Sasaki hôm nay tao cần chút tiền"

"Hôm nay tôi không có mai tôi mang bù cho cậu"

"Tao không quan tâm hôm nay là hôm nay mai là mai hay mày lâu rồi chưa ăn đánh"

Từ ngày Poseidon mất cũng được 8 năm Sasaki không ngày nào không thể nhung nhớ người bạn của mình được, Poseidon được coi như là người bạn duy nhất mà cậu có từ ngày không có Poseidon, cậu luôn bị bắt nạt mọi lúc mọi nơi không bạn bè không người thân chỉ biết đi làm bưng bê kiếm tiền chả tiền học phí

"Xui thật hôm nay lại mệt mỏi rồi... "

Thường mọi lần đi làm xong là cậu sẽ về thẳng nhà nhưng hôm nay vô thức cậu bước ra ngoài biển nơi có hình bóng của người bạn cũ mặc dù hình bóng không rõ kí ức chỉ dừng cậu bạn đó có đôi mắt như biển khơi trong đó vậy...

"Nhớ lại kĩ thì cậu ý có đôi mắt đẹp thật..."

Dọc bờ biển bờ cát trắng,tối bờ cát ngả sang 1 màu khác đục hơn giữa bờ cát màu đục đó lấp ló 1 tờ giấy trong chai thủy tinh cậu vội đến nhặt trai thủy tinh rồi lấy tờ giấy đó ra

"Ngày **/**/**** Tôi đã thử nghi thức ngọn nến nhưng đã thất bại nhưng tôi đã nhìn thấy nghi thức này là thật

Ngày */**/**** tôi đã thử lại nghi thức 1 lần nữa tôi hiểu vì sao lại thất bại rồi vì phải giữ ánh sáng ngọn nến luôn bùng cháy tôi đã thực hiện được nguyện ước của mình nhưng cậu ý lại tan biến..."

"Nghi thức ngọn nến?"

Vì tò mò về nghi thức này sáng hôm sau cậu đã đến thư viện trường tìm thông tin về các nghi thức kiếm mãi không thấy khiến cậu mất kiên nhất quay ra ngoảnh vào cậu nhìn thấy 1 quyển sách đen nằm trên bàn và đang được mở ra gió luồn từ khe cửa sổ lật trang sách cậu nhìn thử vào thấy cuốn sách ghi nghi thức ngọn nến theo bản năng cậu vội cầm lên đọc

"Khi thực hiện nghi thức này bạn chỉ cần thắp sáng ngọn nến và đâm kim vào đầu ngón áp út nhỏ 3 giọt máu vào cây nến làm sao để cho cây nến không bị tắt bạn chỉ cần gọi 1 người mà bạn muốn gặp là họ sẽ hiện lên gặp bạn và cho bạn điều ước nếu ngọn nến bị tắt giữa trừng hãy cắm ngay cây nến xuống đất nếu không bạn sẽ bị nguyền còn nếu mà bạn đã thành công thì hãy hứa với người mà bạn gọi nếu làm trái lời hứa thì bạn sẽ bị nguyền"

"Gì vậy? Tin được không đây?"

Dù miệng nói thế nhưng cậu đã mượn quyển sách này từ thư viện để xem những ghi chép về nghi thức này và có vô số cách gặp khác nhau, trong đầu cậu lúc này nảy ra 1 ý tưởng là muốn gặp lại Poseidon người bạn của cậu lên cậu đã quyết định mua nến và quay lại biển vào ban đêm

"Nếu gọi được thì làm sao nhỉ? "

Đêm đó cậu 1 mình đến bờ biển gió thổi to cậu thắc mắc là liệu có thắp được nến nên không, cậu cắm ngọn nến xuống cát bắt đầu châm lửa bằng 1 cách nào đó lửa cây nến không tắt mặc dù gió thổi rất to cậu cảm thấy ớn lạnh vớ lấy cây kim đâm vào tay mình và nhỏ xuống đúng 3 giọt máu vào cây nến cậu vội lật trang sách đọc câu chú rồi gọi 3 lần Poseidon bỗng từ biển rạch ra con đường 1 cậu thiếu niên trẻ với mái tóc vàng đôi mắt xanh biếc đứng giữa con đường đó nhìn cậu

"Con người thấp hèn ngươi gọi ta lên đây làm gì cơ chứ?"

"Poseidon?"

"Không ai dậy ngươi ăn nói phải dùng kính ngữ à? Sao ngươi dám tự tiện gọi tên ta như vậy? "

"Tôi gọi tên của 1 người bạn thôi xin lỗi vì đắc tội với ngài, ngài có tên giống bạn tôi thật... "

"Ta mà phải giống tên với những kẻ thấp hèn như con người các ngươi sao? "

"Chắc có gì nhầm lẫn rồi chắc người lên quay về đi"

"Ngươi đang gọi hồn người bạn của ngươi ư?"

"..."

"Trên biển chỉ có mình ta tên như vậy"

"Chẳng nhẽ..."

"Kojiro là cậu sao..?"

"..."

Kojiro đã đứng bất động ngay tại chỗ trước lời nói của người trước mặt

"Poseidon tôi..."

"Kojiro xin lỗi vì năm ý..."

Chưa kịp nói hết cậu người con trai đã chạy tới ôm vị thần kia

"Tại sao cậu bảo tặng món quà lớn cho tôi mà cậu lại làm vậy với tôi hả huhu..."

"Kojiro xin lỗi cậu..."

"Nếu giờ tớ nói điều gì thì cậu cũng thực hiện được đúng chứ?"

"Uk"

"Nếu tớ ước cậu trở lại làm người thì có được không"

"Điều đó xa vời quá tớ không làm được điều cấm kị rồi..."

"Thôi thì chúng ta cứ ở với nhau như vậy đi"

Sasaki thổi ngón nến đã cháy gần hết hôm nay là ngày mà cậu gặp lại người con trai cậu thương mặc dù không can tâm rời xa nhưng cuối cùng thì cậu vẫn phải rời đi vì nến đã cháy hết

Từ khi gặp được Poseidon hằng ngày cậu đều đến tìm anh kể lại những tháng ngày đơn độc cô lập và đánh đập nghe cậu kể người con trai ấy thương xót mà ngậm ngùi vì không thể bảo vệ được cậu khi gặp lại anh trên khuôn mặt Sasaki luôn nở một nụ cười nhưng đâu phải cứ vui mãi vậy được bọn bắt nạt đã thấy được sự bất thường của cậu mà đi theo cậu ra bờ biển và đã gãy ngọn nến đó khi Sasaki phản ứng lại thì sóng biển bắt đầu cao hơn nhấn chìm lũ bắt nạt ấy và cả Sasaki trong thời khắc nghĩ rằng nến gãy thì mình dính lời nguyền hoặc Poseidon sẽ tan biến thì bàn tay vội bế cậu

"Poseidon?!"

"Không sao tớ sẽ giúp cậu thở ở dưới nước"

Nói rồi cậu thiếu niên tóc vàng đặt nhẹ nụ hôn lên môi người con trai đang trong vòng tay mình, mặt người trong lòng đỏ bừng lên vội lấy tay che lại

"Poseidon cậ..u cậu làm g..ì gì vậy?!"

"Từ giờ cậu sẽ trở thành *người* của tớ tớ sẽ xử lý những kẻ mà đã tổn thương cậu"

Đâu ai biết quyển sách đang vứt trên bờ cát được gió lật sang trang cuối

"Chú thích nếu làm gãy nến họ sẽ kéo bạn là *người* của họ"

Trước mặt cậu là cả cung điện nguy nga tráng lệ cậu vẫn nằm trong vòng tay ai đó mà đỏ bừng mặt nhìn thấy cung điện mà cậu kinh ngạc

"Đây là nhà cậu sao? "

"Đúng rồi và giờ là cả của em nữa"

"Cậu..."

"Thế mà năm ấy có ai hỏi cưới anh cơ nhưng năm đó anh chưa có đáp lại giờ anh muốn hỏi lại người ý là có muốn cưới anh không?"

"Đồ ngốc có vậy thôi cũng hỏi tôi ư..."

"Kể cả cậu không đồng ý tôi vẫn sẽ bắt cậu làm của riêng tôi thôi"

Từ ngày Sasaki ở trong tòa lâu đài này thi Poseidon dịu dàng hẳn không còn trưng vẻ mặt khó coi khiến kẻ hầu người hạ sợ chết khiếp nữa

"Cậu rúc vào ngực tôi từ nãy chưa chán hay sao..."

"Không chán" Vẫn là khi Sasaki về đây thì ngàu nào cũng được hình ảnh Poseidon úp mặt vào ngực Sasaki khiến người trong lâu đời rất ngỡ ngàng

"Cậu không thấy người hầu đang nhìn à ngại chết tôi"

"Vậy thì..." Nói xong anh bỗng đứng dậy bế cậu đi

"Nè cậu bế tui đi đâu vậyy"

"Đi làm chuyện vợ chồng"

Sasaki chưa kịp loading chuyện gì thì đã bị quăng lên giường (à thật ra không phải quăng nhưng mà nói quăng mới hấp dẫn👽)

"Không được đâu tớ chưa đủ 18 conmecau"

"Ủa cứ phải đủ 18 mới được chit cậu à 17 đẹp rồi tính tuổi mụ không 18 à"Vừa nói Poseidon liền giật tay đang giữ áo của cậu mà buộc lại

"Cậu ngang ngược vừa..."Sasaki vừa giãy giụa vừa khóc thàm và ra tín hiệu cầu cứu SOS

"Tớ hứa sẽ nhẹ nhàng với cậu mà"

Không để miệng cậu nói gì nữa anh khóa miệng cậu lại,Sasaki bất lực khi chiếc lưỡi đảo trong miệng mình khi hết dưỡng khí cậu mới ư ứ trong cổ họng ra hiệu cho người kia như hiểu ý cậu mà rời đôi môi đó ra, đôi tay nhanh thoăn thoắt tháo đc gần hết quần áo của người ở dưới ra

Poseidon đã rất đang kiềm chế mình không làm đau Sasaki nhưng nhìn người đó anh không kiềm chế được=)


















Các cậu nghĩ sẽ có H ư?
Không ai rảnh má👽

Sáng hôm sau cả người Sasaki ê ẩm đau hết eo

"Cậu nhẹ nhàng đến lỗi tôi muốn thăng thiên rồi..."

"Nhưng mà hôm qua cậu đáng yêu lắm mà còn bảo cái gì mà *tôi muốn cậu vào sâu tôi nữa cơ mà*"

Nói dứt câu ông hoàng biển cả bị đạp bay ra khỏi giường cậu che mặt nghẹn ứ cổ không biết nói gì

"Có vẻ cậu vẫn sung sức sau buổi mây mưa hôm qua ha lên vẫn được nhỉ"Nói xong anh vội leo lên giường đè người kia xuống không cho cọ quậy

"Khoan đã tôi xin lỗi mà đừng..."

"Trễ rồi"

Cảm ơn các bạn đã đọc có gì thì mong mn giúp đỡ còn về H sang chap khác mình viết sau lần đầu viết ngại quá=)))))

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me