Satzu Loi Hua Chang The Quen
Sau bao ngày chờ đợi thì cuối cùng cũng đến ngày Giáng sinh. Hôm nay tôi dậy sớm hơn mọi ngày một chút. Sau khi đánh răng xong, tôi bắt đầu chuẩn bị bữa sáng cho cả hai.Những món ăn tôi chuẩn bị đều vô cùng đơn giản. Chỉ có vài lát bánh mì nướng cùng bơ và trứng ốp la, kèm theo đó là hai ly sữa. Khi bữa sáng sẵn sàng, tôi cũng nhanh chóng lên phòng gọi Sana dậy."Sana của em, dậy thôi." Tôi ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng gọi."Không đâu." Chị ấy thậm chí còn không chịu mở mắt.Tôi cũng chợt nhận ra điều gì đó, khẽ mỉm cười rồi cúi xuống hôn vào trán chị."Chào buổi sáng, công chúa của em." "Ưm~" Lúc này Sana mới từ từ mở mắt, trìu mến nhìn tôi."Công chúa chúc em một ngày tốt lành." Chị ấy cầm lấy bàn tay tôi, nhẹ nhàng hôn lấy.Hai chúng tôi nhìn nhau một lúc lâu. Trong không khí tràn ngập sự hạnh phúc."Hôm nay được nghỉ nên chúng ta có nhiều việc phải làm cùng nhau đấy.""Vậy sao?"Sana ngồi dậy rồi rời khỏi giường. Đợi chị đánh răng xong, tôi dìu chị xuống phòng ăn.Bữa ăn diễn ra trong sự ấm áp và hạnh phúc. Đến khi ăn xong, dọn dẹp mọi thứ, tôi cùng chị đi mua đồ để làm bữa trưa.Đã lâu rồi chúng tôi mới có cơ hội đi mua sắm cùng nhau, vậy nên tôi cảm thấy rất vui khi có thể thực hiện điều này. Tôi tìm đồ để làm những món chính, còn chị thì đi tìm nguyên liệu làm hotteok. Có một điều khiến tôi cảm thấy bất ngờ là Sana thích làm bánh, và chị ấy biết làm rất nhiều loại bánh. Hồi còn nhỏ, nhiều lần Sana hay làm bánh với dì, nhưng lần nào cũng chỉ là phá hoại. Thế mà bây giờ món bánh nào chị ấy cũng làm được."Chị còn muốn ăn gì không?""Khoai lang nướng đi!" Sau khi mua xong nguyên liệu làm đồ ăn, chúng tôi cùng nhau trở về nhà. Tôi bắt tay vào việc ngay khi về đến nơi, cả chị cũng vậy.Mỗi người đều chăm chú làm món ăn của mình, thỉnh thoảng sẽ giúp đối phương. "Tzuyu, chị cho thêm chút muối nhé?" Sana quay sang hỏi sau khi nếm thử nồi súp trên bếp."Nhạt sao? Chị cứ cho thêm đi."Nghe tôi nói vậy, chị ấy cũng nhanh chóng bỏ thêm muối vào đó.Sau một lúc hì hục trong bếp, cuối cùng thì những món ăn cũng được dọn ra. Trên bàn có gà nướng phô mai, súp kim chi đậu phụ, khoai nướng và bánh hotteok. Tuy không có nhiều món nhưng nhìn món nào cũng vô cùng ngon miệng."Thơm quá!" Sana háo hức nói."Chúng ta ăn thôi."Cả hai chúng tôi cùng bắt đầu ăn. Vì đồ ăn quá ngon nên cả hai chúng tôi đều ăn một cách vội vã."Đồ ăn còn nóng, chị ăn từ từ thôi." Tôi nhắc nhở nhưng trên tay vẫn đang cầm miếng đùi gà."Này! Đừng ăn hết gà của chị.""Để xem ai ăn nhanh hơn?"Bữa ăn diễn ra vô cùng vui vẻ. Đến khi trên bàn không còn đồ ăn thì chúng tôi cũng đã no căng bụng rồi."Haizz no quá!" Tôi ngồi dài ra ghế."Chị cũng vậy."Thực sự đồ ăn hôm nay rất ngon, ngon hơn mọi ngày rất nhiều. Có lẽ là do lâu rồi tôi và chị mới có cơ hội bên nhau cả ngày, hoặc cũng do không khí Giáng sinh ảnh hưởng. Đột nhiên tôi lại tưởng tượng ra khung cảnh tối nay, trên miệng cũng bất giác nở một nụ cười."Em cười gì?"Tôi giật mình ngồi dậy. "Em thấy hạnh phúc thôi.""Chị cũng rất hạnh phúc!"Tôi vô cùng bất ngờ trước câu nói của chị, rồi cũng mỉm cười. "Chúng ta nghỉ ngơi một chút, chiều em dẫn chị đi chơi."Sau bữa trưa, căn phòng lặng đi trong hơi ấm dịu dàng. Bên ngoài, gió lạnh khẽ rung rèm cửa, ánh nắng mùa đông yếu ớt hắt lên tường một màu vàng nhạt. Không khí còn thoang thoảng mùi thức ăn, xen lẫn mùi chăn mền vừa được kéo lên để giữ ấm.Sana cuộn mình trên giường, kéo tấm chăn trùm kín đến tận cằm, hơi thở nhè nhẹ dần đều. Tôi ôm lấy chị, cũng từ từ chìm vào giấc ngủ. Trong căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít khe khẽ ngoài cửa sổ.Khi tỉnh dậy thì cũng đã 2 giờ chiều. Tôi nhẹ nhàng rút tay mình lại rồi ngồi dậy, vươn vai một cái.Trước khi gọi Sana dậy, tôi lấy sẵn áo cho cả hai. Chúng đều là do tôi đặc biệt mua cho ngày hôm nay. Chỉ đơn giản là hai chiếc áo khoác phao màu trắng, một cái cho chị, cái còn lại cho tôi.Chuẩn bị xong đồ, tôi quay người lại thì đã thấy Sana thức dậy. Gương mặt còn chưa tỉnh ngủ, trông đáng yêu vô cùng. Thấy đằng sau tôi có hai chiếc áo đang được treo, chị tò mò hỏi."Cái gì đằng sau em thế?""Này sao?" Tôi đứng ra bên phải cho chị nhìn thấy. "Em mua cho hai chúng ta đấy. Lát bọn mình mặc đi chơi nhé?""Thật sao?" Mắt chị sáng rực lên, rồi chị lấy chiếc nạng, lạch cạch đến chỗ tôi."Đẹp quá."Thấy chị vui vẻ mà tôi cũng vui lây. Tôi tiến lại ôm lấy eo chị, đặt lên trán chị một nụ hôn. Sana không hề phản kháng, ngược lại còn nhún chân lên, hôn vào môi tôi.Khi đã chuẩn bị xong xuôi, tôi cùng chị bắt taxi. Địa điểm đầu tiên tôi muốn dẫn chị đến là làng cổ Bukchon Hanok. Nghe nói mỗi lần đến dịp Giáng sinh thì nơi này được trang trí rất đẹp, đặc biệt là buổi tối, nhưng vì tối tôi còn có việc khác nên không thể đến đây được.Ngồi trên xe khoảng 20 phút thì cũng đến nơi. Ở đây đông hơn tôi tưởng tượng rất nhiều, có cả người già lẫn người trẻ. Họ đều đi cùng những người thân của mình.Tôi nhanh chóng dìu Sana lên xe lăn, trả tiền xe cho tài xế rồi bắt đầu tham quan.Nơi đây quả thực rất đẹp, mang đậm nét văn hoá Hàn Quốc. Những chiếc đèn treo hai bên đường bị gió thổi lắc lư qua lại. Thấy Sana im lặng, tôi thấy có chút lo lắng. Không lẽ chị không thích nơi này sao?Định hỏi chị thì đột nhiên chị quay lại, rồi "tách!"."Định dìm em mà sao em vẫn đẹp thế này?" Sana bĩu môi, tỏ ra vẻ như tôi vừa bắt nạt chị vậy.Tôi có chút bất ngờ rồi nhẹ nhàng xoa đầu chị như để an ủi."Chị lấy cái máy ảnh đó ở đâu thế?" Tôi chỉ vào chiếc máy ảnh màu hồng trên tay chị."Mua chứ còn sao nữa? Đi chơi thì phải chụp ảnh chứ. Em cúi xuống cho chị chụp một tấm."Tôi nghe lời, hạ thấp người mình xuống. Tôi giơ tay hình chữ V, hơi nghiêng đầu về chị. Khi đã xong, tôi tiếp tục đưa chị đi ngắm cảnh.Khi đã khám phá hết nơi này, tôi đưa chị đến một quán cà phê. Quán khá gần nên tôi không bắt taxi mà đi bộ đến đó."Sao em không bắt taxi, đi nãy giờ chắc em mỏi chân lắm.""Không có."Đi bộ tầm năm phút thì cũng đến nơi. Trước khi bước vào quán, tôi vô tình nhìn thấy phía đối diện có bán những ổ khoá tình yêu. Nghĩ đi nghĩ lại, dù gì tối tôi cũng sẽ dẫn chị đến tháp Namsan, vậy nên mua nó bây giờ cũng được."Em sang kia mua ít đồ nhé? Chị ở đây đợi em."Mua xong hai ổ khoá, tôi cũng nhanh chóng quay lại. Nhìn Sana đang ở đó một mình, lòng tôi có chút gấp gáp. Đợi đến khi đường vắng xe một chút, tôi liền chạy sang.Đi gần đến giữa đường, tôi nghe thấy tiếng xe mô tô phóng tới. Theo phản xạ tôi nhìn sang hướng phát ra âm thanh, có một chiếc xe đang phóng tới chỗ tôi. "Có lẽ không sao đâu," Tôi tự trấn an, tiếp tục chạy. Mà không, nó đang phóng thẳng tới đây mà không hề giảm tốc độ!Tim tôi đập liên hồi, mồ hôi tay bắt đầu đổ ra. Phải làm sao đây? Dừng lại thì cũng không kịp nữa rồi. Tôi thấy Sana đang trở nên hoảng loạn, đẩy xe lăn về hướng tôi. "Lùi lại!" Tôi dùng hết sức hét lên với Sana.Đúng lúc đó, cả người tôi cũng chịu tác động bởi một lực vô cùng mạnh mẽ. Tôi bị hất văng ra khỏi vị trí ban đầu một đoạn rất xa, cũng không rõ là bao nhiêu nữa.Đầu óc tôi choáng váng, đôi mắt nặng trĩu không thể mở ra được. Cả người tôi bất động trên nền đất lạnh. Không ổn rồi, tôi không thể dậy được. Xung quanh cũng bắt đầu trở nên ồn ào, họ hò hét gọi xe cứu thương.Không, tôi không thể dễ dàng từ bỏ, chị vẫn đang đứng đợi tôi cơ mà. Tôi cố hết sức mở đôi mắt nặng trĩu. Kia rồi, là chị. Nhưng sao chị lại khóc nữa rồi? Nhìn xuống mặt đường, chính tôi cũng bị doạ sợ. Xung quanh tôi chỉ có máu, những vũng máu đỏ thẫm đang dần bao quanh lấy tôi. Chiếc áo trắng tôi đặc biệt mua cho ngày hôm nay cũng bị nhuộm một màu đỏ tươi, trông thật kinh khủng.Sana trông vô cùng hoảng loạn. Chị đẩy xe lăn, không ngừng khóc. Khi đến gần chỗ tôi, chị cố gắng đứng dậy nhưng lại ngã xuống người tôi. Chị ơi đừng khóc nữa, cũng đừng ôm em chặt vậy chứ, sẽ bẩn áo chị mất...? Bao nhiêu lời muốn nói mà tôi không thể nói ra."Tzuyu, em cố gắng lên. Xe cấp cứu đến ngay thôi. Chị ở đây rồi, em đừng bỏ chị chứ?" Sana oà khóc, nắm chặt tay tôi.Những giọt nước mắt trên khuôn mặt kia rơi xuống, hoà vào dòng máu đỏ tươi. Bàn tay chị cũng bị máu trên tay tôi nhuộm đỏ, từng giọt rơi xuống mặt đất.Khó chịu thật đấy, tôi không cử động được, cũng chẳng cảm thấy gì. Tôi chỉ muốn ngủ, tôi mệt lắm rồi...Mắt tôi nhoè dần, chỉ còn nhìn thấy bóng dáng gầy gò của chị cúi xuống, ôm lấy cơ thể tôi."Chou Tzuyu, em sẽ bên cạnh chị mà... Đúng chứ? Chị yêu em, Tzuyu..."Ngủ trong vòng tay chị cũng tốt mà, phải không?
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me