Sen Tran Noi Minh Gioi
Hồ Liên Đài sau cơn bão máu dần lắng xuống. Nước đen ngòm cuộn xoáy, váng đỏ như huyết tương loang khắp mặt hồ. Những bông sen trắng đã tan biến sạch, chỉ còn lại một bông sen đỏ, nở chói lọi giữa vòng nước xoáy, cánh hoa run rẩy như chứa đựng cả thiên thu oán niệm.
Hoàng Minh quỳ xuống bờ hồ, vạt áo nhuộm máu, hơi thở rách vụn. Vết rạch ngang lòng bàn tay còn đang rỉ máu, từng giọt thấm xuống đất, hòa vào vòng pháp trận đã gần đổ vỡ. Đêm Nguyệt Liên Tế chưa kết thúc, nhưng cán cân đã lệch.Một giọng thì thầm vang lên từ trong đầu hắn, vừa từ bi vừa lạnh lẽo:– "Ngươi đã đọc truyện thứ mười ba... Vậy ngươi sẽ thay ta viết hồi kết sao?"Hoàng Minh ngẩng lên, nhìn bông sen đỏ. Trong thoáng chốc, hắn thấy bóng một vị Bồ Tát ngồi đài sen, ánh mắt hiền từ nhưng ẩn chứa tia bi thương vô hạn. Trên trán, một vết nứt loang ra, từ trong đó trào ra bóng tối – chính là mảnh tâm ác đã bị phong ấn từ xưa.– "Người... bị phản bội. Từ bi hóa thành oán hận. Hồ Liên Đài là nơi giam giữ chính phần tâm đó..." – Hoàng Minh lẩm bẩm, như vừa thấu hiểu tận cùng sự thật.Trên không trung, pháp khí tan rã. Chuông nứt, trống vỡ, phướn cháy, bùa chú xoắn lại rồi rụng như tro tàn. Luân hồi đồ trên bầu trời rạn vỡ, để lộ vầng trăng đỏ lịm như máu, soi xuống mặt hồ.Minh Hoa Quỷ rít lên từ trong thân sen:– "Ngươi tưởng thay máu mình thì thoát khỏi định mệnh sao? Không! Ngươi chỉ thay thế cho ta. Từ nay, ngươi chính là mảnh tâm ác mới!"Hoàng Minh gục xuống, thân thể run bần bật. Oán khí từ hồ tràn vào người hắn, vết thương trên tay đỏ rực như than hồng. Nhưng hắn cười khan, giọng khản đặc:– "Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục. Chỉ cần trấn này bình yên, chỉ cần vòng tế kết thúc, ngươi sẽ không bao giờ trở lại nữa."Ngay khoảnh khắc ấy, sen đỏ nổ tung. Cánh hoa vỡ thành nghìn mảnh sáng đỏ, như máu bắn tung tóe khắp bầu trời. Một luồng lực khủng khiếp quét qua, toàn bộ vong hồn gào thét rồi bị kéo xuống lòng hồ, như có một cánh cửa Minh Giới vừa khép lại.---Khi trăng nhạt dần, hồ Liên Đài trở lại tĩnh lặng. Không còn sen trắng, không còn sen đỏ, mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương, phản chiếu bầu trời xám tro sau bão tố.Dân trấn sau này nói rằng họ tìm thấy Hoàng Minh nằm bên bờ hồ, thân xác hôn mê, mái tóc đã điểm vài sợi bạc. Khi hắn mở mắt, không ai biết trong đôi mắt ấy còn là hắnkhông hay đã có thứ gì khác.Nghe nói hồ Liên Đài từ đó chỉ còn một bông sen duy nhất – một đóa sen đỏ rực rỡ, chỉ mọc và nở vào đêm rằm, ánh sáng vừa ma mị vừa bi thương. Người ta truyền nhau: nếu ai ngồi bên hồ vào rằm tháng tám, sẽ nghe một giọng học sĩ kể lại câu chuyện cổ xưa... nhưng bao giờ cũng thiếu chương cuối.Và không ai biết: chương cuối ấy đã nằm trong máu của Hoàng Minh, hay trong những cánh hoa đỏ vẫn run rẩy trên mặt nước.
Hoàng Minh quỳ xuống bờ hồ, vạt áo nhuộm máu, hơi thở rách vụn. Vết rạch ngang lòng bàn tay còn đang rỉ máu, từng giọt thấm xuống đất, hòa vào vòng pháp trận đã gần đổ vỡ. Đêm Nguyệt Liên Tế chưa kết thúc, nhưng cán cân đã lệch.Một giọng thì thầm vang lên từ trong đầu hắn, vừa từ bi vừa lạnh lẽo:– "Ngươi đã đọc truyện thứ mười ba... Vậy ngươi sẽ thay ta viết hồi kết sao?"Hoàng Minh ngẩng lên, nhìn bông sen đỏ. Trong thoáng chốc, hắn thấy bóng một vị Bồ Tát ngồi đài sen, ánh mắt hiền từ nhưng ẩn chứa tia bi thương vô hạn. Trên trán, một vết nứt loang ra, từ trong đó trào ra bóng tối – chính là mảnh tâm ác đã bị phong ấn từ xưa.– "Người... bị phản bội. Từ bi hóa thành oán hận. Hồ Liên Đài là nơi giam giữ chính phần tâm đó..." – Hoàng Minh lẩm bẩm, như vừa thấu hiểu tận cùng sự thật.Trên không trung, pháp khí tan rã. Chuông nứt, trống vỡ, phướn cháy, bùa chú xoắn lại rồi rụng như tro tàn. Luân hồi đồ trên bầu trời rạn vỡ, để lộ vầng trăng đỏ lịm như máu, soi xuống mặt hồ.Minh Hoa Quỷ rít lên từ trong thân sen:– "Ngươi tưởng thay máu mình thì thoát khỏi định mệnh sao? Không! Ngươi chỉ thay thế cho ta. Từ nay, ngươi chính là mảnh tâm ác mới!"Hoàng Minh gục xuống, thân thể run bần bật. Oán khí từ hồ tràn vào người hắn, vết thương trên tay đỏ rực như than hồng. Nhưng hắn cười khan, giọng khản đặc:– "Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục. Chỉ cần trấn này bình yên, chỉ cần vòng tế kết thúc, ngươi sẽ không bao giờ trở lại nữa."Ngay khoảnh khắc ấy, sen đỏ nổ tung. Cánh hoa vỡ thành nghìn mảnh sáng đỏ, như máu bắn tung tóe khắp bầu trời. Một luồng lực khủng khiếp quét qua, toàn bộ vong hồn gào thét rồi bị kéo xuống lòng hồ, như có một cánh cửa Minh Giới vừa khép lại.---Khi trăng nhạt dần, hồ Liên Đài trở lại tĩnh lặng. Không còn sen trắng, không còn sen đỏ, mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương, phản chiếu bầu trời xám tro sau bão tố.Dân trấn sau này nói rằng họ tìm thấy Hoàng Minh nằm bên bờ hồ, thân xác hôn mê, mái tóc đã điểm vài sợi bạc. Khi hắn mở mắt, không ai biết trong đôi mắt ấy còn là hắnkhông hay đã có thứ gì khác.Nghe nói hồ Liên Đài từ đó chỉ còn một bông sen duy nhất – một đóa sen đỏ rực rỡ, chỉ mọc và nở vào đêm rằm, ánh sáng vừa ma mị vừa bi thương. Người ta truyền nhau: nếu ai ngồi bên hồ vào rằm tháng tám, sẽ nghe một giọng học sĩ kể lại câu chuyện cổ xưa... nhưng bao giờ cũng thiếu chương cuối.Và không ai biết: chương cuối ấy đã nằm trong máu của Hoàng Minh, hay trong những cánh hoa đỏ vẫn run rẩy trên mặt nước.
–HẾT–
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me