Shinran Cau Chuyen Tinh Yeu Dinh Menh
Phòng 117
Ran - mình đã có một giấc mơ rất đẹp nhưng giấc mơ đều phải kết thúc .- và hôm nay cơn ác mộng ấy đã thành sự thật .Phòng kazuha
Kazuha - hôm nay 30/2 là ngày cuối cùng mình học ở đây . Tiết học cuối cùng . Sáng ngày mai là ngày kết thúc 4 tháng huấn luyện ở đây . - Tạm biệt tất cả . Căn phòng thân quen . Ở tiết học văn , sonoko, kazuha , ran đều học rất chăm chỉ và cả shinichi , heiji .Nhà bếp nhóm sonoko đang đợi ran .
Ran - Xin lỗi mình đến trễ .
Sonoko - không sao Kazuha - cậu đã nói cảm xúc thật với shinichi chưa !?Câu nói làm ran đỏ mặt tía tai .
Sonoko - chắc là chưa Kazuha - đây là cơ hội cuối cùng của cậu nếu không shinichi sẽ đi đến New York vào Ngày maiRan - sao
Sonoko - cậu không biết bắt thông tin à ? Cả trường này đều biết shinichi sẽ đến New York vì cha mẹ cậu ấy ở đó .Kazuha - nghe nói kudou sẽ ở đó khá lâu đấy . Ran - đây không thể là su thật . Mình phải hỏi shinichi .Tại sân bóng đá
- shinichi ! Mình có chuyện muốn nói với cậu Shinichi - không lẽ ...cậu đã biết tin rồi sao ?
Ran - cậu phải đến New York đúng không ?Shinichi -... Vì cha mẹ lo lắng cho tớ nên kêu tớ về và giúp họ vài việc .Ran - vậy đó là sự thật đúng không ?
Shinichi - nếu cậu nghĩ nó là giả thì đó là đồ giả , cậu nghĩ nó là thật sẽ là sự thật . Ran - tớ hiểu rồi !
Shinichi - à quên , tối nay cậu ăn cơm chiều cùng tớ nhé ? Coi như nó buổi chia tay . Ran - ukm- shinichi ! Nhanh lên .
Shinichi - tớ đi đây Ran -* tại sao mày lại khóc ! Shinichi đến đó sẽ đoàn tụ với gia đình . Mày phải vui mới đúng*Nhà hàng dưới đại dương . Là nơi lúc nào cũng chìm dưới nước . Ban ngày nổi trên mặt nước còn đêm xuống thì ở dưới nước . Khách ăn có thể xem những đàn cá bơi lội như mình đang sống ở đại dương . Ở đây công nghệ rất tiên tiến nhất . Ran bước đến trong bộ đồ màu xanh dương đậm .
Ran -tớ đến rồiShinichi - cuối cùng cậu đã đến
Ran - khi nào cậu sẽ trở lại Tokyo nàyShinichi - tớ không chắc Ran - nhưng dù thế nào đi nữa tớ vẫn đợi cậu
Cô vừa nói vừa rơi lệ trên má Shinichi - tớ hứa sẽ trở về mà
Ran vẫn khóc .Shinichi đưa tay ra tặng cô một hội nhạc làm bằng gỗ Sáng hôm sau , con tàu đã đến đón về đất liền .
Sonoko - và hai cậu nữa Shinichi - Tạm biệt hattori
Hattori - một ngày nào đó tớ sẽ đến tokyo và thi đấu với cậu lần nữa Shinichi - ukm- Tạm biệt hai cậuĐó là những phút giây chia ly trong nụ cười nhưng trong lòng ai đều vui lẫn buồn . Hai con tàu rời bến cảng đến điểm kết thúc trở thành điểm khởi đầu cho một câu chuyện mới
Ran - mình đã có một giấc mơ rất đẹp nhưng giấc mơ đều phải kết thúc .- và hôm nay cơn ác mộng ấy đã thành sự thật .Phòng kazuha
Kazuha - hôm nay 30/2 là ngày cuối cùng mình học ở đây . Tiết học cuối cùng . Sáng ngày mai là ngày kết thúc 4 tháng huấn luyện ở đây . - Tạm biệt tất cả . Căn phòng thân quen . Ở tiết học văn , sonoko, kazuha , ran đều học rất chăm chỉ và cả shinichi , heiji .Nhà bếp nhóm sonoko đang đợi ran .
Ran - Xin lỗi mình đến trễ .
Sonoko - không sao Kazuha - cậu đã nói cảm xúc thật với shinichi chưa !?Câu nói làm ran đỏ mặt tía tai .
Sonoko - chắc là chưa Kazuha - đây là cơ hội cuối cùng của cậu nếu không shinichi sẽ đi đến New York vào Ngày maiRan - sao
Sonoko - cậu không biết bắt thông tin à ? Cả trường này đều biết shinichi sẽ đến New York vì cha mẹ cậu ấy ở đó .Kazuha - nghe nói kudou sẽ ở đó khá lâu đấy . Ran - đây không thể là su thật . Mình phải hỏi shinichi .Tại sân bóng đá
- shinichi ! Mình có chuyện muốn nói với cậu Shinichi - không lẽ ...cậu đã biết tin rồi sao ?
Ran - cậu phải đến New York đúng không ?Shinichi -... Vì cha mẹ lo lắng cho tớ nên kêu tớ về và giúp họ vài việc .Ran - vậy đó là sự thật đúng không ?
Shinichi - nếu cậu nghĩ nó là giả thì đó là đồ giả , cậu nghĩ nó là thật sẽ là sự thật . Ran - tớ hiểu rồi !
Shinichi - à quên , tối nay cậu ăn cơm chiều cùng tớ nhé ? Coi như nó buổi chia tay . Ran - ukm- shinichi ! Nhanh lên .
Shinichi - tớ đi đây Ran -* tại sao mày lại khóc ! Shinichi đến đó sẽ đoàn tụ với gia đình . Mày phải vui mới đúng*Nhà hàng dưới đại dương . Là nơi lúc nào cũng chìm dưới nước . Ban ngày nổi trên mặt nước còn đêm xuống thì ở dưới nước . Khách ăn có thể xem những đàn cá bơi lội như mình đang sống ở đại dương . Ở đây công nghệ rất tiên tiến nhất . Ran bước đến trong bộ đồ màu xanh dương đậm .
Ran -tớ đến rồiShinichi - cuối cùng cậu đã đến
Ran - khi nào cậu sẽ trở lại Tokyo nàyShinichi - tớ không chắc Ran - nhưng dù thế nào đi nữa tớ vẫn đợi cậu
Cô vừa nói vừa rơi lệ trên má Shinichi - tớ hứa sẽ trở về mà
Ran vẫn khóc .Shinichi đưa tay ra tặng cô một hội nhạc làm bằng gỗ Sáng hôm sau , con tàu đã đến đón về đất liền .
Sonoko - và hai cậu nữa Shinichi - Tạm biệt hattori
Hattori - một ngày nào đó tớ sẽ đến tokyo và thi đấu với cậu lần nữa Shinichi - ukm- Tạm biệt hai cậuĐó là những phút giây chia ly trong nụ cười nhưng trong lòng ai đều vui lẫn buồn . Hai con tàu rời bến cảng đến điểm kết thúc trở thành điểm khởi đầu cho một câu chuyện mới
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me