Sunki Quyet Dinh
Hai đôi chân mải miết chạy chưa đến điểm dừng. Sunoo bắt đầu thở dốc, dù tâm trí đan xen nhiều dữ kiện cùng một lúc với đám người đang đuổi theo ráo riết đằng sau, nhìn xuống đôi tay của mình vẫn đang nắm chặt tay người kia, anh thấy tấm lưng hắn vững chãi đến lạ. Chính vì thế dẫu đã chạy được một đoạn, anh vẫn mặc cho cái nắm tay có thể khiến cả hai bị giảm tốc độ đi. Sunoo tự thấy bản thân mình kì quặc. Điều anh nên để tâm đến là những kẻ mang theo hiềm khích với Jay, những kẻ chưa cần phân định sai đúng đã muốn động thủ, nhưng lúc này, Sunoo nhớ về khi mình đã khiến Riki tổn thương. Hẳn là hắn đã ghét anh lắm, vì cớ gì đến cuối cùng, hắn lại chọn nắm lấy tay anh, cuối cùng, hắn ta vẫn không bỏ mặc mình, thứ chỉ làm rối rắm hơn câu hỏi vì sao anh luôn được hắn giúp đỡ. Hắn là người vô cùng tốt, và anh nghĩ mình lần nữa bị cảm động.Cả hai vẫn tay trong tay đến một góc tối khác. Sunoo cố nheo mắt để nhìn rõ hơn hướng chạy. Là đường cụt. Cảm giác bất an rõ ràng lại dấy lên khi anh thấy Riki dẫn lối vào nơi này. Anh nói với theo, sợ rằng hắn có chút nhầm lẫn."Riki, hướng này không được-"Lời nói chưa kịp hoàn thành bởi Sunoo thấy hắn đột ngột quay lại rồi buông cái nắm tay ra. Vừa mới cảm nhận luồng không khí lạnh xen ngang vào giữa lòng bàn tay, anh sau đó liền bất ngờ khi bị hắn túm lấy đôi vai và dồn vào sâu trong ngõ ngách nào đó. Vai anh va chạm với hai bên tường chật hẹp, khuôn miệng vừa muốn bật ra vài tiếng rên nhỏ đã nhanh chóng im bặt khi ngón tay của hắn đặt trên môi mình. Riki đang ra hiệu cho anh giữ im lặng.Ngạc nhiên nối tiếp ngạc nhiên, Sunoo hoàn toàn bị động. Theo ngay sau hành động của Riki là tiếng dậm chân dồn dập và ngày một rõ hơn của những kẻ truy đuổi. Trong phút chốc, Sunoo thực sự quên mất mình mới là người có kinh nghiệm trong những cuộc đuổi bắt này. Sunoo nín thở, cố gắng không để bất kì một tiếng ồn nhỏ nào thoát ra ngoài, chỉ còn một trái tim vẫn đang đập thật nhanh vì quá nhiều sự xáo trộn diễn ra.Sunoo đánh mắt quan sát xung quanh. Bọn họ đang đứng trong một cái khe nhỏ giữa hai ngôi nhà, tối và hẹp đến mức hai cánh tay Sunoo phải co lại ở đằng trước, vừa vặn đặt lên ngực kẻ tinh mắt tìm ra cái xó này. Hắn nom cũng chẳng thoải mái gì sấc, một bàn tay chóng hẳn về phía sau ngay bên đầu Sunoo và một tay bận giữ lấy đôi môi nhỏ nọ. Hắn từ từ xoay đầu về hướng đám người đang rà soát qua lại sau lưng. Vài kẻ đã đi ngang qua chỗ bọn hắn, hoàn toàn không nhận ra nơi ẩn náu này. Hắn tiếp tục nghe thêm vài tiếng chửi thề vì những kẻ ấy dường như đã mất dấu họ.Đến khi Riki quay đầu lại, cũng là lúc Sunoo đưa đôi ngươi đã xong quan sát về, hai ánh mắt trùng hợp nhìn thẳng vào nhau. Sunoo không thể ngó về phía sau hắn, hình dáng to hơn một cái đầu đã che khuất, mà anh cũng chẳng cần nhìn làm gì khi đôi mắt hắn sắc lẹm, trong bóng đêm lại rõ hơn bao giờ hết. Sunoo chợt ngờ ngợ, như con người đứng trước mặt anh đây chính là kẻ tội đồ mang vẻ mãnh liệt doạ người trong buồng giam. Chỉ khác là, người con trai ở thế giới này có cảm giác ấm áp hơn, ấm đến mức Sunoo hiện tại bỗng nhiên lại khó thở. Mọi giác quan của anh như đang được tăng tốc hoạt động, cảm nhận rõ hơn hết cái chạm nhẹ của hắn, gương mặt ưa nhìn kia của hắn, từng đợt hơi thở mà hắn phà xuống đầu mũi mình, mang theo mùi tuyết tùng như lần hắn ôm anh. Không ổn rồi, Sunoo sẽ phát sốt mất.Hai đôi mắt vẫn giữ lấy nhau một lúc. Riki không biết hắn đang giao tiếp với Sunoo bằng cửa sổ tâm hồn, hay là hắn chỉ đang ngắm nhìn nét cáo vốn tinh ranh lại mở to bối rối, như đang phụ thuộc, dựa dẫm vào mọi hành động của hắn. Riki nghĩ rằng hắn thoả mãn vì kẻ ngạo mạn cho là hắn phiền phức đang bị trả đũa, song hắn cũng không có ý định dời ngón tay khỏi đôi môi kia, dù cho Sunoo đã thừa hiểu việc giữa im lặng là cần thiết. Hắn thích thế, và đôi môi của Sunoo vô cùng mềm mại.Cũng chẳng biết có phải hắn đang trên cơ anh hay không, nhưng bản thân hắn cũng bắt đầu xao nhãng khi nhận thấy được mùi hương dễ chịu phát ra từ đối diện. Nếu nói là ngửi thì quá biến thái, hắn chỉ vô tình cảm nhận được nhè nhẹ hương hoa violet vương lại trên mớ quần áo mà hắn cho người kia dùng. Để giờ đây khi một lần nữa thật gần nhau, hắn để quên tâm trí mình ở mùi hương của nhành hoa tím trước mặt. Tuy nhẹ nhàng, lại có chút quyến rũ.Cả hai đến một lúc thì không còn nghe thấy tiếng ồn ào nào ở ngoài. Sunoo đã đến giới hạn, anh cố đẩy một tay lên và gạt ra thứ còn đặt lên môi mình từ nãy đến giờ, thành công làm cho anh và hắn thoát khỏi hình ảnh tĩnh. Thật may mắn, ánh sáng quá mờ để có thể thật sự nhìn thấy khuôn mặt đỏ lựng của Sunoo. Anh không nhìn hắn nữa mà mau chóng thúc giục hắn tiến ra ngoài. Bị khước từ, Riki cũng thoát ra khỏi dòng suy nghĩa của bản thân, hắn nhận ra tình hình ngoài kia đã khả quan, không còn lí do nán lại giữa hai bức tường chật cứng này.Hắn dần lùi người, nhưng chợt khựng lại bởi giọng nói của Sunoo."Tôi xin lỗi.""Hm?"Trong tình huống oái oăm này, hắn không hi vọng nghe được lời xin lỗi ngẫu nhiên như thế. Hắn nhướng mày, Sunoo lại tiếp tục câu nói."Tôi không tìm thấy cơ hội nói điều này cả ngày nay nên... xin lỗi."Ngoài mớ suy nghĩ ngổn ngang lúc nãy, Sunoo vẫn không quên thái độ lạnh lùng mà hắn dành cho mình. Nhận ra hình dáng kia muốn đi xa, anh theo bản năng mà cứu chữa mối quan hệ không dự tính.Sunoo nhìn thấy đôi mắt hắn nhỏ lại như đang suy tính điều gì, sau đó lại mở to hơn cùng với chất giọng tinh quái."Không muốn nghe."Sunoo chớp chớp đôi mắt trước lời bác bỏ nọ, anh bỗng nhiên lo lắng hơn, không tự chủ liền nhỏ giọng giải bày."Tôi không có ý bảo cậu phiền hay gì cả, chỉ là lúc đó tâm trạng không tốt, tôi chỉ... vô tình giận cá chém thớt thôi."Riki trông Sunoo tiu ngỉu. Bộ dạng nhượng bộ không dễ thấy kia thú vị vô cùng."Cậu... tuyệt đối không phiền gì cả, tôi... xin lỗi."Riki im lặng một hồi. Đúng là hắn rất giận, hắn chưa bao giờ giúp đỡ không công, đống bài tập hôm nào hắn giải giúp người khác cũng làm ra tiền, càng chưa chủ động lo lắng đến vậy cho một người, dĩ nhiên những cảm xúc dễ dàng bị đụng chạm. Hắn khi nghe Sunoo nói tiếng xin lỗi đã chẳng còn để bụng, chỉ không ngờ anh đã để tâm nhiều hơn hắn dự tính, rồi kích động nói ra những điều rất chân thành. Riki lòng bỗng nhẹ đi, chính hắn cũng phát mệt với trò hờn dỗi của bản thân. Hắn nhếch môi đắc ý, không muốn nghe, vì hắn thích Sunoo nói điều ngược lại."Xin lỗi tức là tao bị thiệt, tao chỉ thích được mang ơn thôi."Hắn nói xong liền ra vẻ. Sunoo ấy vậy lại không thấy hắn xấu tính, chỉ biết điệu cười kia tức là hắn không còn giận dỗi. Bên ngoài cũng chỉ còn tiếng xe cộ ngang qua, không còn bộ dạng thất vọng ban nãy, anh lần này cao giọng hơn."Ừ... cảm ơn cậu."Hắn thích Sunoo nói, và hắn được nghe rồi."Ngửi thấy gì không?"Hắn ngẫu nhiên hỏi một câu, mặc cho gương mặt ánh lên vẻ khó hiểu và động thái cố hít vào đối diện."Mùi gì?""Hình như có nhà trồng hoa."Hắn nói xong, bàn tay theo sau đó đưa lên, bằng động tác trêu chọc yêu thích, hắn nhéo nhẹ sóng mũi của Sunoo kèm theo tiếng cười nhỏ. hắn hài lòng xoay người, dần tiến ra khỏi cái khe nhỏ không hề đem lại khó chịu như dự tính. Lòng hắn cũng đang có một đoá hoa nở rộ.Sunoo đưa tay sờ vào nơi hắn vừa chạm đến, giờ đây lại có chút tận hưởng trò đùa ngẫu hứng của kẻ đối diện. Anh không hiểu rõ lời lẽ hắn nói ra, nhưng không quan trọng lắm, bên trái anh đập liên hồi cùng cơ thể nóng ran bởi những điều khiển của hắn. Dù chỉ là trong phút chốc, Sunoo thấy anh và hắn thật gần, có cái gì đó đang chạm vào sâu bên trong anh, một cảm xúc anh chưa từng nghĩ đến.Không mất quá nhiều thời gian, Sunoo cùng hắn bắt nhịp lại với tình huống nguy hiểm vừa qua. Trước khi bước hẳn chân ra bên ngoài, Riki lần nữa ngó nghiêng, đảm bảo rằng chỉ có hai người hắn. Cả hai bước ra cùng với nhịp thở nặng nhọc. Giữa hai bức tường kia đúng là không dễ chịu gì. Sunoo lắc người, khởi động từng khớp cơ thể để linh hoạt trở lại. "Có vẻ chúng ta an toàn rồi."Riki nói, sau khi đã thực hiện không đúng vài động tác giãn cơ, hắn giờ đây đau nhức cả người và chỉ muốn trở về nhà nằm nghỉ. Nhưng hắn vẫn có việc chưa làm xong."Mày về nhà trước đi, tao đi kiểm tra Jay và Sunghoon-""RIKI ĐẰNG SAU."Riki trông thấy Sunoo mở to mắt cùng giọng nói như hét lên, hắn lập tức xoay người, thu về một cây gậy gỗ đang gần kề trước mặt. Ra vậy. Một tên có vẻ đã nấp đâu đấy xung quanh chờ thời cơ, còn anh và hắn đã bị mắc bẫy. Hắn nghĩ bản thân nếu may mắn sẽ ngất xỉu, không thì ở mức tồi tệ nhất là đối diện với cái chết, vì hắn không còn đủ thời gian để tránh đi cú đánh kia nữa. Ấy vậy mà sau đó, người hắn đổ rạp qua một bên, để rồi trừng mắt nhìn cây gậy kia giáng xuống vùng đầu của Sunoo.Sunoo đã đỡ cho hắn.
~o0o~
Trong căn phòng trắng tinh yên ắng, Sunoo choàng mở mắt, thở dốc khi vừa trải qua một cú sốc chấn thương. Anh bật người dậy, hổn hển với đôi ngươi mở lớn. Là anh đã thấy một tên len lén tiến về đằng sau Riki, nguy hiểm hơn nữa khi chứng kiến kẻ ấy muốn hành hung hắn, tay chân lúc đó của anh không còn tự chủ mà chỉ trực tiếp xông vào để cứu người, cứu kẻ mà anh đang dành một tình cảm không rõ ràng cho.Không cần đưa tay lên cảm nhận, cơ thể Sunoo phản ứng với phía bên trái đập không kiểm soát cùng khí quản hô hấp thật khó khăn. Sunoo ngửi thấy mùi thuốc. Quái lạ. Anh quay đầu qua phải, rồi qua trái, trên dưới một cách hoang mang, để rồi cảm thấy không gian như đã thấy qua rồi. Sunoo quay phắt qua khi một cô gái khá trẻ bước vào trong khi đang choàng trên người chiếc áo blouse trắng, bên trong vẫn là bộ cảnh phục quen thuộc. Vô cùng quen thuộc."Minji?"Đôi mắt Sunoo rung lên, anh buộc miệng kêu tên cô gái. Vì đó không phải là người xa lạ nào.Cô ấy quản lý phòng y tế của sở cảnh sát mà anh làm việc.Vậy điều này có nghĩa, anh đã trở lại với thế giới của mình sao?"Đội trưởng đã tỉnh rồi."Trước đôi mắt ngơ ngác, hay có thể nói là bàng hoàng của Sunoo, cô gái nhẹ giọng giải thích."Quản ngục tìm thấy anh ngất trước phòng giam của Ni-ki, nhưng sức khỏe anh không chuyển biến xấu nên được ở đây nghỉ ngơi, tôi sẽ báo cho trưởng phòng Jake-""Ni-ki đâu?"Sunoo xen ngang, tâm trí hỗn loạn nhưng chỉ có thể nghĩ về một nguyên do duy nhất. Cô gái vừa lấy ra máy đo huyết áp, vừa nhẹ giọng như tán gẫu."Anh đừng nóng giận, hắn đang được trưởng phòng Sunghoon chăm sóc rồi. Thật là, đến đội trưởng cũng dám hành hung, tên này đúng là chẳng biết sợ đâu.""Tôi đã ở đây bao lâu rồi?"Sunoo tiếp tục câu hỏi, đã trải qua một thời gian khá lâu để có thể trở lại, anh không chắc chuyện gì còn đang diễn ra ở đây."Một ngày."Cô gái đã không biết rằng, lời đáp của cô đã khiến cơ thể Sunoo bất động vài giây. Sau chuỗi ngày anh từ đi học, đến đi làm, chúng chỉ bằng một ngày ở thực tại sao? Vậy ra đó là lí do họ nói rằng sức khỏe của anh ổn. Vậy ra, đây thực sự chỉ là một giấc mơ?Sunoo không nói gì, anh vung mền, chạy thật nhanh đến cửa mặc cho cô gái giật mình và gọi với theo. Đôi ngươi rà soát theo từng biển phòng ban, anh cần phải tìm gặp Riki- à không, là Ni-ki ngay lập tức. Không thể, đây không thể là một giấc mơ được.Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me