TruyenFull.Me

Textfic Ppw Bi Meow Du Roi

HCM 03022023

_

phuwintang

me n my darling 🧡

Người thích: dunknatachai, barcode.tin và những người khác

dunknatachai: tôi tin là em tôi bị ép đăng với cái cap này

↪️ barcode.tin: toi cũng đồng quan điểm với bạn

↪️ dunknatachai: ai bạn cưng :)

↪️ jeffsatur: sorri, nãy quên đổi điện thoại

gemini_nt: darling đồ đó 😌

↪️ barcode.tin: trái tim 🧡 đồ đó

↪️ phuwintang: 😤

↪️ gemini_nt: ồ, mèo giận dữ gòi à

↪️ phuwintang: khôm có biếc cái chì cạ 😤

↪️ ppnaravit: vậy có biết darling không

↪️ phuwintang: sao mà chọc quài dạ 😐

↪️ ppnaravit: vậy trả lời darling của em là ai đi gòi anh k trêu nữa

↪️ phuwintang: thì là anh màaaa 😤

↪️ gemini_nt: ròi mắc j phát cơm chó ở đây?

↪️ phuwintang: bài viết của t mà

↪️ gemini_nt: t block m, mai mốt tự đi học nha 😠

↪️ ppnaravit: chứ cậu còn được đưa đón nữa hả?

↪️ gemini_nt: ròi mai mốt anh tự giữ bồ nha, đừng có nhờ nữa

↪️ phuwintang: hửm? 🤨

↪️ ppnaravit: k giúp được j xin đừng có báo t :)

dunknatachai: à ra là đánh dấu chủ quyền

↪️ phuwintang: khôm có biếc thiệt màaaaa

↪️ dunknatachai: ôi tôi mất em bé rồi

↪️ chen_rcj: còn em bé Archen nèeee

↪️ ppnaravit: t thấy mà t muốn chê giùm á 😏

↪️ chen_rcj: nó ăn hiếp anh kìa @dunknatachai

↪️ dunknatachai: thật ra em cũng thấy hơi chê 😀

↪️ ppnaravit: 🥥 lắm

↪️ barcode.tin: @jeffsatur ở đây có dừa, anh lụm dề cho em i

↪️ jeffsatur: -_-

↪️ dunknatachai: toi có thể cảm nhận được sự bất lực phát ra từ Jeff :))) thật sự rất cảm ơn ông đã mang nó dề nuôi luôn chứ gia đình này nhức đầu lắm

↪️ barcode.tin: sao mà đuổi em 🥺 em định mai về nhà nèeee

↪️ jeffsatur: ? Sao anh kbiet vậy?

↪️ barcode.tin: 🤧

↪️ gemini_nt: tại cứ 2 ngày là ông đi một nước đó ông dà, thằng nhỏ nó buồn

.

Trên mạng xã hội xôn xao bao nhiêu thì trên xe của Pond thực tại trầm lặng bấy nhiêu.

Bây giờ đã là sau giờ làm. Cũng là lần cuối cùng Phuwin đến công ty của Pond làm, như đã hẹn trước đó thì hôm nay Pond sẽ đưa em đi ăn mừng vì đã kết thúc chuyến thực tập tốt đẹp.

Nhưng không khí trầm lặng ở đây xảy ra là vì Phuwin vừa nhận được điện thoại của mẹ em bảo rằng vừa đáp máy bay về đến Bangkok.

"Anh đưa em đi đón mẹ em luôn nhé?"

Phuwin lắc đầu, "Anh đưa em sang nhà Dunk đi, Dunk đưa em đi được rồi."

Phuwin chưa sẵn sàng giới thiệu Pond với mẹ em. Em biết chắc chắn mẹ em sẽ hỏi nếu như thấy Pond đi cùng em.

"..."

"Em xin lỗi, hôm nay lỡ hẹn với anh rồi." Phuwin nắm tay Pond đặt lên má mình khẽ dụi như một bé mèo thật sự muốn được vuốt ve ấy.

"Không sao. Về nhà rồi thì gọi ngay cho anh là được rồi." Pond vẫn luôn thích chiếc má mềm của em, chạm vào luôn cho anh cảm xúc rất khó tả, cứ râm ran trong người, chỉ muốn hun hun chụt chụt cho đỏ ửng lên thôi.

"Dạ."

"Em gọi Dunk xem nó đang ở đâu rồi anh đưa em đến đó." Pond chắc chắn luôn là Dunk không có ở nhà mình.

"Anh đang ở nhà P'Joong ạ? Dạ em sang ngay á. Đúng rồi ạ, đi đón mẹ."

Đấy, Pond nghĩ có sai đâu.

Trên đường đưa em đến nhà Joong, Pond thỉnh thoảng sẽ quan sát Phuwin qua kính chiếu hậu.

Em rất im lặng.

Em chỉ nhìn mãi dòng xe cộ ngoài kia.

Em ngồi yên chẳng nhúc nhích gì nhiều.

Nhưng hai bàn tay cứ xoắn xúyt vào nhau.

Trông em vừa tĩnh lặng như mặt nước.

Vừa long lanh như sao trời.

Mấy tia nắng chiều không ngại len vào phủ lên nước da trắng như em bé của em, làm em trở nên rực rỡ như thiên thần vậy.

Nhưng từ trên người em lại âm thầm toả ra một chút cô đơn vô hình.

Pond nhận ra, Phuwin đang chìm vào thế giới của riêng em.

Em đang khoá chặt nó.

Cả Pond cũng không thể bước vào.

Mỗi một cái chớp mắt của em là mỗi một lần lòng Pond nhói lên.

Em lại khóc.

Em chỉ yên lặng rơi nước mắt, không phát ra thêm bất cứ âm thanh gì.

Mà dường như chính Phuwin cũng không biết là em đang khóc.

Cảm giác trái tim của Pond bây giờ đang muốn vỡ ra vậy. Anh suýt thì không thể tập trung lái xe, anh suýt thì đã lách ngay xe vào trong lề để ôm lấy em rồi.

Nhưng làm sao có thể, không tập trung lái xe lỡ như có tai nạn, anh khó mà bảo vệ được Phuwin khỏi cơn hoảng sợ.

Anh lo em lại nhớ đến những ám ảnh cũ.

Rồi nếu mà trì hoãn thời gian đón mẹ em, chỉ lo là em sẽ khó giải thích được.

Chẳng thể nghĩ thêm được cách nào cho toàn vẹn. Pond đành vươn tay gỡ đi sự xoắn xúyt của hai bàn tay em, anh nhẹ nhàng đan năm ngón tay mình vào.

Phuwin quay sang nhìn anh, chỉ thấy mắt anh nhìn thẳng lái xe.

Em chợt bừng tỉnh.

Mình vừa làm sao thế này.

Phuwin không biết Pond có nhận ra sự bất thường của em hay không.

Bàn tay này nắm vào ấm lắm.

Phuwin không muốn buông ra, mãi mãi cũng không muốn.

Em cần bàn tay này sưởi ấm em mỗi khi trái tim em tan vỡ.

Em cũng đòi hỏi nhiều lắm.

Em cũng muốn cả chủ nhân của bàn tay này sẽ luôn ôm em mỗi khi em khóc ấy.

"Anh ơi."

"Anh nghe."

"Đón mẹ xong, anh sang nhà đón em được không?"

"Hửm?" Pond quay sang nhìn em vì biết em vẫn chưa nói hết câu.

"Em không muốn ở nhà. Anh đón em qua nhà anh được không?" Hoặc là đi đâu cũng được.

"Được." Em muốn gì cũng được. Pond không hỏi lý do, anh dứt khoát trả lời luôn.

"Anh không hỏi lý do ạ?"

"Vì em muốn ở cạnh anh đúng không? Xời, sợ em bé ngại nói nên anh không hỏi đó."

"Không phải. Là vì em không muốn ở với mẹ. Em không thích, em muốn ra khỏi nhà nếu có mẹ ở đó."

_
🤧

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me