TruyenFull.Me

Thanh Nu Gia Xuyen Khong Hanh Trinh Bat Dac Di Tai Di Gioi

Thời gian đúng là một khái niệm buồn cười đối với những kẻ bất tử như tôi, có lẽ đây là cảm giác của Zeref chăng? Một trăm năm trong thư viện cổ kính Eldia trôi qua như một kỳ nghỉ để nghiên cứu và luyện tập. Và rồi, hai trăm năm tiếp theo lang thang khắp lục địa Ishgar này, dưới cái danh hiệu "Thánh nữ Ánh Sáng Elrise", cũng chỉ như một chuyến du lịch hơi dài ngày mà thôi. Đúng là cái "bệnh bất tử" mà người ta hay nói, khi bạn sống đủ lâu, một thế kỷ hay hai thế kỷ cũng chẳng khác biệt nhiều lắm so với một vài năm ngắn ngủi.

Trong suốt hai thế kỷ từ khoảng năm 487 đó, tôi đã đi khắp nơi và cứu giúp không biết bao nhiêu người. Vẫn dưới danh nghĩa Thánh nữ, tôi chu du khắp nơi, từ những bờ biển phía Nam đến rặng núi băng giá phía Bắc. Nơi nào có người gặp nạn cần sự giúp đỡ của tôi hay là không đi nữa, hoặc là có người gặp nạn thì tôi sẽ đến. Tôi diệt trừ ma thú cổ đại bằng kiến thức từ thư viện, hóa giải những lời nguyền hắc ám bằng ma thuật không gian được ngụy trang khéo léo, hay đơn giản là tạo ra nguồn nước sạch bằng cách đục một cái lỗ xuống mạch nước ngầm. Mọi thứ tội ác đều lộ rõ trước khả năng [Thấu Thị] của Đại Tiên Tri.

Những việc này khiến danh tiếng của tôi ngày càng vang dội, trở thành một biểu tượng của hy vọng và phép màu được người đời truyền tụng. Thậm chí cũng giống như Zeref, cũng có những hội dần được lập nên để thờ phụng tôi. Tôi cũng có vài lần tình cờ "thấy" hoặc cảm nhận được Zeref từ xa – vẫn cái bộ dạng u ám và luồng ma lực hắc ám đó, thường thì người ta sẽ tránh xa cậu ta nếu biết cậu ấy là ai, cơ mà với tôi thì khác vì....chúng tôi giờ đây đã giống nhau. Tôi muốn....chia sẻ với cậu ta.

*Hồi tưởng*

"Cậu là Zeref nhỉ?"

Chàng trai tóc đen giật mình quay lại khi cảm nhận thấy sự hiện diện của tôi.

"Cô là.... Thánh Nữ?"

"Ufufufu~ Cảm ơn cậu đã gọi như vậy, nhưng tôi chưa bao giờ tự nhận mình là thánh nữ cả, cũng không nghĩ mình xứng đáng. Chỉ là người đời gọi thế thôi."

Tôi cười hiền từ, nhưng nụ cười dường như không chạm tới được sự u ám đang bao phủ Zeref. Anh càng trầm mặt hơn.

"Dù sao đi nữa, tôi nghĩ cô nên tránh xa tôi ra thì hơn."

Anh ta rõ ràng đang ám chỉ Lời Nguyền Ankhseram.

"À, lời nguyền sẽ tước đi mạng sống của những người cậu yêu thương hoặc lại gần, phải không?"

Zeref sững sờ, đôi mắt mở to nhìn tôi.

"Nếu cô đã biết... làm ơn, hãy đi đi."

"Tôi từ chối."

"Tôi cầu xin cô! Cô là người tốt, tôi không muốn cô phải chết!"

Cảm xúc dâng trào, một luồng hắc khí chết chóc bộc phát dữ dội khi Zeref cố gắng lùi xa.

Anh kinh hoàng nhìn luồng khí lao về phía tôi, nhưng ngay khi nó chạm vào ranh giới vô hình quanh tôi, nó liền tan biến.

Sự kinh ngạc trên mặt Zeref càng rõ rệt hơn.

"Cậu không nhận ra sao, Zeref? Từ lúc nào đó không rõ, tôi cũng đã bị nguyền rủa bởi Ankhseram. Chúng ta đều mang gánh nặng của sự bất tử."

"Sao... sao có thể chứ....?"

Zeref lắp bắp, cú sốc khiến anh đứng không vững.

"Trớ trêu thật nhỉ?" Tôi khẽ thở dài.

"Một 'Thánh nữ' mang đến sự sống và hy vọng, nhưng bản thân lại là kẻ có thể tước đoạt sinh mạng bất cứ lúc nào."

Sai lầm trong quá khứ tại thư viện Eldia, khi tôi cố gắng thấu hiểu và dung hợp cả những kiến thức đen tối nhất... đã dẫn đến cái giá này.

"Vô lý! Nếu vậy tại sao cô lại kiểm soát được nó?!" Zeref gần như gào lên, sự bất công và tuyệt vọng dồn nén bao thế kỷ như muốn nổ tung.

"Tại sao cô vẫn có thể yêu thương sự sống mà không hủy diệt mọi thứ?!"

Cảm xúc của anh cộng hưởng với lời nguyền, cây cối xung quanh bắt đầu héo úa, nhưng sự chết chóc đó dừng lại ngay trước tôi.

Tôi hiểu nỗi đau của anh. Việc tôi dường như "ổn" trong khi mang lời nguyền giống anh chẳng khác nào chà đạp lên hàng thế kỷ thống khổ của Zeref.

"Kiểm soát ư? Tôi chưa từng nói mình kiểm soát được nó hoàn toàn." Tôi nhẹ nhàng đáp.

"Tôi chỉ đang học cách 'sống chung' với nó thôi."

"Hả?" Zeref ngây người.

"Nhờ một thể chất đặc biệt và sức mạnh [Path Of Ascend] có được sau khi hấp thụ Oneiros, tôi có thể phần nào đó điều hướng và chịu đựng được sức mạnh hủy diệt của lời nguyền."

"Nhưng..." Tôi nhìn xuống đôi bàn tay đeo găng của mình.

"...nếu có ai đó chạm trực tiếp vào tôi, họ vẫn sẽ chết. Đó là lý do tôi luôn giữ khoảng cách."

"Vậy sao......"

Giọng Zeref trầm hẳn xuống, chứa đầy mệt mỏi và một sự chấp nhận cay đắng.

Anh nhìn xuống đôi tay mình, rồi lại ngước lên tôi, ánh mắt đầy phức tạp.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói vẫn dịu dàng nhưng giờ đây pha lẫn một sự kiên định sắt đá.

"Zeref, nhìn tôi này."

Anh ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm tập trung vào tôi.

"Chúng ta đều là những kẻ bị thời gian và số phận nguyền rủa."

"Sống quá lâu, chứng kiến quá nhiều, mang trên mình gánh nặng mà không ai thấu hiểu nổi."

"Có thể nhờ may mắn và sức mạnh kỳ lạ này, tôi không đau khổ tột cùng như cậu."

"Nhưng tôi thấy được nỗi thống khổ trong đôi mắt ấy, tôi cảm nhận được khao khát cháy bỏng được yên nghỉ, được giải thoát khỏi vòng lặp bất tận này."

Đôi mắt Zeref khẽ dao động.

Lần đầu tiên sau hàng thế kỷ, có người không chỉ biết về lời nguyền, mà còn thực sự nhìn thấy và thấu hiểu nỗi đau đằng sau nó - một người cùng cảnh ngộ.

"Cô..." Anh định nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại. Tuyệt vọng đã ăn quá sâu rồi.

"Lời nguyền Ankhseram ràng buộc chúng ta với sự bất tử và đau đớn triền miên." Tôi tiếp tục, giọng trở nên mạnh mẽ hơn.

"Nhưng Zeref, chính sự bất tử này, dù tàn nhẫn, lại cho chúng ta thứ mà người thường không có: Thời gian. Thời gian để tìm kiếm, để mạnh hơn, và có lẽ... thời gian để tìm ra cách phá vỡ tận gốc rễ của lời nguyền."

"Phá vỡ...?" Zeref ngước nhìn, một tia sáng mong manh loé lên trong đáy mắt u tối.

"Phải." Giọng tôi đanh lại, chứa đựng một mục tiêu phi thường.

"Cách duy nhất để có được sự giải thoát thực sự, không chỉ cho cậu, cho tôi, mà cho tất cả những sinh mệnh bị lời nguyền này dày vò... là đối mặt với kẻ đã tạo ra nó."

Không gian như ngưng đọng.

"Tôi sẽ tìm cách kết liễu Ankhseram và chấm dứt lời nguyền này mãi mãi."

Zeref hoàn toàn chết lặng, rồi anh bật ra một tiếng cười chua chát, tuyệt vọng.

"Cô... cô biết mình đang nói gì không? Kết liễu một vị thần? Cô nghĩ mình làm được sao?"

Sự hoài nghi của anh không phải vì không muốn tin, mà vì hàng thế kỷ đau khổ đã dạy anh rằng hy vọng là thứ xa xỉ và không tưởng.

"Khó khăn? Chắc chắn. Không thể? Tôi không cho là vậy." Tôi đáp lại ánh mắt hoài nghi của anh.

"Nhìn tôi đây, Zeref. Lời nguyền của hắn đang tồn tại trong tôi, nhưng tôi vẫn đứng đây, vẫn phần nào đó kiểm soát được nó, vẫn lựa chọn không để nó hủy diệt mọi thứ."

"Điều đó chứng tỏ Ankhseram không toàn năng, hắn có điểm yếu, hắn có thể bị đánh bại."

Tôi tiến thêm một bước nhỏ, đủ gần để anh thấy sự chân thành trong mắt tôi, nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn.

"Tôi không hứa với cậu mọi chuyện sẽ dễ dàng, hay thành công ngay lập tức."

"Con đường đó sẽ rất dài và đầy chông gai."

"Nhưng tôi hứa với cậu, Zeref..." Tôi dừng lại, để từng lời khắc sâu vào tâm trí anh.

"...Tôi sẽ dành phần đời bất tử này để tìm ra cách. Và khi thời cơ đến, tôi sẽ đối mặt với hắn."

"Chỉ cần cậu giữ vững niềm tin rằng sự giải thoát là có thể, rằng lời nguyền này có thể kết thúc."

"Đó là lời hứa của tôi."

Không khí im lặng bao trùm.

Zeref đứng lặng người, đôi mắt mở to nhìn tôi chằm chằm, cố gắng xử lý lời hứa phi thường vừa nghe.

Một lời hứa không chỉ về cái chết anh khao khát, mà còn là sự hủy diệt nguồn gốc nỗi đau của anh, một sự giải thoát toàn diện.

Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má người pháp sư hắc ám mạnh nhất lịch sử.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, một tia sáng le lói, dù mong manh và xa vời, đã thực sự xuất hiện trong đêm tối tưởng chừng vĩnh cửu của cuộc đời anh.

***************

Đó cũng là một cách để tôi gián tiếp giảm bớt những thảm kịch mà Zeref có thể gây ra sau này. Quả thật, dính líu đến những nhân vật chủ chốt của dòng thời gian luôn phiền phức. Trong những năm tháng lang thang, tôi cũng đã gặp gỡ nhiều cá nhân mạnh mẽ khác – những pháp sư ẩn dật, thủ lĩnh các hội pháp sư non trẻ mới hình thành. Với họ, tôi luôn giữ thái độ trung lập, bí ẩn, chỉ trao đổi đôi chút để tạo dựng mối quan hệ rồi lại rời đi. Mục tiêu chính vẫn là giúp đỡ người dân vô tội, và giờ đây, thêm vào đó là nhiệm vụ đầy tham vọng: tìm cách đánh bại Ankhseram.

Rồi một ngày đẹp trời năm X686, bước chân (hay đúng hơn là đôi cánh ma thuật vô hình) đưa tôi đến thị trấn cảng Hargeon. Khung cảnh này... quen thuộc một cách kỳ lạ.

"Năm X686... Hargeon... Đây rồi, thời điểm và địa điểm khởi đầu cho rất nhiều chuyện." Tôi thầm nghĩ, một nụ cười thích thú bất giác nở trên môi. "Vậy, bây giờ mình nên làm gì đây?"

Để dễ dàng tiếp cận "những người sẽ thay đổi thế giới" mà không gây chú ý, tôi quyết định tạm gác lại danh tính "Thánh nữ Elrise" vốn quá nổi bật và dễ kéo theo rắc rối. Thay vào đó, tôi sẽ dùng một vỏ bọc đơn giản hơn: một pháp sư lang thang chuyên giúp đỡ người khác.

"À, phải rồi, có lẽ nên ghé qua quán rượu trong thị trấn xem sao..."

Nhưng rồi, định mệnh thật biết trêu ngươi, tôi lại đụng mặt một người quen ngay giữa đường.

"Ugh...." Một tiếng rên khẽ phát ra từ tôi.

"Ah, là cô......"

Trước mặt tôi là anh bạn Hắc Pháp Sư quen thuộc, Zeref.

"Lại gặp nhau rồi, sớm hơn tôi dự tính đấy," tôi nói, có chút ngạc nhiên.

"Ahaha, tôi cũng không ngờ lại gặp cô Elrise ở đây," Zeref cười gượng, gãi đầu. Trông anh ta có vẻ khá hơn lần gặp trước. Sau lời hứa hôm đó, tôi đã tặng anh một tạo tác đặc biệt – chiếc vòng cổ ẩn chứa một phần nhỏ sức mạnh chúc phúc của tôi, giúp anh tạm thời kiểm soát dòng chảy ma lực hắc ám từ lời nguyền. Tất nhiên, nó sẽ vô dụng nếu cảm xúc của anh mất kiểm soát hoàn toàn, nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ khiến Zeref cảm kích rối rít. Từ đó, chúng tôi trở nên thân thiết hơn một chút, thỉnh thoảng vẫn liên lạc vài năm một lần.

"Cậu đến đây làm gì thế?" tôi hỏi. "Tìm chỗ trú chân? Hay lại tính tìm cách 'yên nghỉ'?"

"Tôi nghĩ là vế đầu," Zeref đáp, nụ cười vẫn còn gượng gạo nhưng đã bớt đi phần nào tuyệt vọng. "Dù sao tôi cũng đã hứa với cô là sẽ cố gắng sống tiếp mà. Còn cô Elrise?"

"Tôi đến đây để tìm kiếm những người có khả năng thay đổi thế giới này."

"Là năng lực [Thấu Thị] của cô mách bảo?"

"Có thể nói là vậy. Họ là những người sẽ đóng vai trò quan trọng trong tương lai, có thể giúp ích cho mục tiêu của chúng ta."

Zeref thoáng chút tiếc nuối. "Tôi vẫn chưa thể kiểm soát tốt lời nguyền. Đi cùng cô lúc này có lẽ sẽ nguy hiểm cho những người cô muốn tìm. Đành trông cậy vào cô vậy."

"Ừm, đừng lo. Tôi xử lý được."

Sau cuộc trao đổi ngắn gọn, chúng tôi lại tách ra. Dựa vào [Thấu Thị], tôi nhanh chóng xác định được vị trí của Mavis và nhóm của cô ấy. Họ đang... chạm trán với đám Blue Skull. Chà, tình hình có vẻ căng thẳng. Tiếp cận họ lúc này thế nào cho hợp lý đây?

Cuối cùng, vì không muốn gây thêm nghi ngờ trong lúc họ đang đối đầu với kẻ thù, tôi đành giữ khoảng cách an toàn và âm thầm bám theo họ một quãng đường rất dài, từ Hargeon cho đến tận sâu trong rừng. Việc này thật sự khá... nhàm chán và bế tắc.

Đêm đó, họ dừng lại đốt lửa trại. Tiếng cười nói vang lên, chủ yếu là Yuri đang kể những câu chuyện phiêu lưu (có lẽ là hơi nghịch ngợm) của mình cho Mavis nghe. Nhìn cô bé tóc vàng với đôi mắt sáng rực đầy tò mò, tôi biết mình phải tìm cách nhập bọn.

"Hmm... phải có lý do gì đó thật tự nhiên..." Tôi trầm ngâm suy nghĩ. "Lý do... A! Đúng rồi! Có cách rồi!"

Tôi tiếp tục theo dấu họ. Khi cả nhóm đã đến gần Magnolia ở một khoảng cách hợp lý, tôi quyết định hành động. Biến đổi trang phục một chút cho giống một pháp sư lữ hành phong trần, tôi từ từ tiến lại gần họ.

Ngay lập tức, cả nhóm trở nên cảnh giác. Yuri, Warrod và đặc biệt là Precht đứng chắn trước Mavis.

"Xin lỗi đã làm phiền," tôi mở lời với giọng thân thiện nhất có thể. "Có phải mọi người đang trên đường đến Magnolia không? Thị trấn đó hình như đang gặp chuyện không hay. Nếu tiện đường, có thể cho tôi đi cùng một đoạn được không?"

Precht, người có vẻ đa nghi nhất, tiến lên một bước, ánh mắt sắc lẹm. "Cô là ai? Tùy vào câu trả lời, chúng tôi sẽ quyết định cô là bạn hay thù."

Uwa, căng thẳng thật đấy... Nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn rồi.

"Tôi là Elara," tôi dùng một cái tên giả, "một thành viên cấp Rebellon của hội [White Knight]." Vừa nói, tôi vừa khéo léo để lộ Hội Ấn hình thanh kiếm đen trên mu bàn tay và chiếc mề đai nhỏ biểu thị cấp bậc đeo ở thắt lưng.

(Đến giờ tôi vẫn thấy hơi buồn cười khi nghĩ về [White Knight]. Họ thực chất là một hội những người hâm mộ tôi, tự thành lập lúc nào không rõ. Mục tiêu duy nhất của họ là noi gương tôi, đi khắp nơi rèn luyện, giúp đỡ người khác và... ờm... truyền bá danh tiếng của Thánh nữ Elrise. Nghe thì giống một đám chiến binh truyền giáo cuồng tín, nhưng họ làm việc tốt nên tôi cũng mặc kệ. Điều đặc biệt là hệ thống cấp bậc khá phức tạp và luật lệ cực kỳ nghiêm khắc. Nhiệm vụ tối cao là giúp đỡ người yếu thế, lan truyền đức tin (về tôi), và tuyệt đối không được lợi dụng danh nghĩa của hội hay Thánh nữ để trục lợi cá nhân. Bất cứ hành vi nào làm ô uế hình ảnh đó đều bị coi là dị giáo và bị trừng phạt nặng nề - đôi khi là tử hình. Họ chào đón mọi chủng tộc, mọi giai cấp, miễn là trung thành. Nhờ những hành động nghĩa hiệp và quy củ, uy tín của [White Knight] cực cao, có thể nói là sánh ngang với các giáo hội lớn. Danh tiếng của họ trở thành một tấm vé thông hành đáng tin cậy... và cũng là một bức tường an toàn để tôi tiện lợi dụng khi cần.)

(Cấp Rebellon là một cấp bậc khá cao, tương đương pháp sư hạng A hoặc B, đủ mạnh để giải quyết rắc rối nhưng không quá nổi bật như cấp Astates (ngang S-class). Còn về Hội Ấn và mề đai ư? Đương nhiên là tôi tự dùng ma thuật tạo ra sau khi phân tích kỹ hàng thật rồi. Mượn đồ của fanclub thì hơi kỳ cục.)

Dù tôi đã đưa ra bằng chứng rõ ràng, nhóm của Mavis vẫn đầy cảnh giác. Cũng dễ hiểu, họ là thợ săn kho báu, cách nhìn người khác hẳn với pháp sư thông thường.

Ngay lúc bầu không khí đang căng như dây đàn, Mavis đột nhiên lên tiếng với giọng nói trong trẻo, ngây thơ:

"Hội [White Knight] là gì vậy ạ?"

Câu hỏi bất ngờ làm mọi người khựng lại. Đúng là một cô bé chưa từng ra khỏi đảo ha...

"Đó là một hội pháp sư lớn và rất có uy tín, Mavis. Họ chuyên đi giúp đỡ người khác," Yuri giải thích nhanh cho cô bé.

Mavis nghiêng đầu nhìn tôi một lúc, đôi mắt tinh anh ánh lên vẻ suy tư. Rồi đột nhiên, cô bé cười tươi, quay sang nói với nhóm:

"Hmm, em nghĩ chúng ta có thể tin chị ấy đó!"

"Em chắc chứ, Mavis?" Yuri nhíu mày. "Nhìn cô ta... vẫn hơi khả nghi thế nào ấy..." (Tôi khả nghi chỗ nào chứ!?)

"Mắt nhìn người của em không sai đâu!" Mavis khẳng định chắc nịch.

Yuri thở dài, quay sang những người còn lại. "Nếu Mavis đã nói vậy... Mọi người thấy sao?"

"Dù vẫn chưa tin tưởng hoàn toàn," Warrod lên tiếng trước, "nhưng nếu Mavis đã quyết thì đành vậy."

"Nếu cô có bất cứ hành động đáng ngờ nào," Precht lạnh lùng cảnh báo, "thì đừng trách chúng tôi không khách sáo."

"Cảm ơn mọi người đã tin tưởng." Tôi mỉm cười nhẹ nhõm. "Mong rằng chuyến đi của chúng ta sẽ thuận lợi."

Vậy là, bước đầu tiên đã thành công! Tôi đã chính thức gia nhập nhóm của Mavis. Đại thành công!

Sau khi tôi gia nhập, cả nhóm tiếp tục hành trình về Magnolia. Là người mới, tôi chủ động tương tác, giúp đỡ mọi người trong những việc lặt vặt để nhanh chóng rút ngắn khoảng cách. May mắn thay, Mavis - trái tim của cả nhóm - rất dễ gần và hòa đồng. Khi thấy cô bé tỏ ra thân thiết với tôi, những người còn lại cũng dần cởi mở hơn.

Đêm đó, bên đống lửa trại, Yuri tò mò hỏi:

"Vậy cô nói ở Magnolia đang có thảm họa. Cụ thể là chuyện gì vậy, Elara?"

"Theo thông tin tôi nhận được, hội Blue Skull đã chiếm đóng thị trấn, chúng đang lộng hành, ức hiếp người dân ở đó. Tôi đến đây chính là để giải quyết chuyện này."

Nghe đến Blue Skull, sắc mặt cả nhóm lập tức trở nên căng thẳng. Magnolia rõ ràng là mục tiêu quan trọng của họ.

"Một mình cô mà định đối đầu với cả một hội pháp sư?" Warrod hỏi với vẻ nghi ngại.

"Không thể nói là chắc chắn," tôi thành thật đáp. "Nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức mình."

"Cô tính lao vào một trận chiến mà chính cô còn không nắm chắc phần thắng ư?" Precht nhíu mày, vẻ khó hiểu.

"Đúng đó! Cô không thấy sợ sao?" Yuri cũng phụ họa.

Tôi chỉ mỉm cười nhẹ. "Chà... có lẽ với mọi người, điều đó nghe thật liều lĩnh. Nhưng với những thành viên của [White Knight] chúng tôi, được bước theo con đường chính nghĩa của Thánh nữ Elrise là vinh hạnh lớn nhất. Vì thế, dù phải đối mặt với hiểm nguy, thậm chí là cái chết, miễn là có thể giúp đỡ được người khác, chúng tôi cũng không chùn bước." (Tự dùng danh nghĩa của mình thế này nghe hơi ngượng, nhưng để tạo dựng lòng tin thì đành chịu vậy.)

Tôi nhìn thẳng vào họ, giọng quả quyết: "Dù sao đi nữa, hiện tại chúng ta là đồng đội. Hãy cứ yên tâm tập trung vào mục tiêu của mọi người, phần nguy hiểm nhất cứ giao cho tôi."

Nhưng Mavis lập tức lắc đầu phản đối. "Không được! Dù chỉ mới gặp, nhưng chị Elara đã là đồng đội của bọn em! Chúng ta phải cùng nhau đối mặt, đồng cam cộng khổ chứ!"

"Mavis nói đúng đó! Để một cô gái đứng ra bảo vệ thì còn gì là đàn ông nữa!" Yuri hùng hồn tuyên bố.

"Hừ, nhìn vậy thôi chứ tôi khỏe lắm đấy," Warrod gật gù.

"Có thể không mạnh bằng pháp sư chính hiệu, nhưng tôi cũng là [Vũ Kiếm Sư]. Mấy tên gà mờ chưa chắc đụng được vào tôi đâu," Precht cũng bất ngờ thể hiện sự đoàn kết.

Nhìn sự nhiệt tình và tin tưởng của họ, tôi không khỏi cảm động. "Mọi người... Được rồi! Dù thế nào đi nữa, chúng ta sẽ không bỏ cuộc!"

""""Uwooo!!!"""" Cả nhóm cùng hô vang, khí thế bừng bừng.

*******************

Dù mất nhiều thời gian hơn dự kiến một chút, cuối cùng chúng tôi cũng đã đến được vùng ngoại ô Magnolia. Ngay từ rìa thị trấn, bầu không khí nặng nề, u ám đã khiến cả nhóm phải nhíu mày.

Tôi đưa mắt nhìn vào bên trong, sử dụng [Thấu Thị] để quan sát kỹ hơn. Một cảm giác hưng phấn kỳ lạ len lỏi trong tôi khi nhận ra đây chính là Magnolia – nơi khởi nguồn của biết bao câu chuyện sau này. Nhưng niềm vui thoáng qua nhanh chóng bị dập tắt bởi thực tại phũ phàng. Magnolia của năm X686 khác xa so với tương lai tươi sáng mà tôi biết. Dưới sự chiếm đóng của Blue Skull, thị trấn trở nên tiêu điều, xám xịt. Người dân di chuyển trên đường với dáng vẻ sợ sệt, cúi đầu né tránh. Tâm điểm của sự u ám này là tòa nhà trung tâm – [Tòa Thánh Kardia] hùng vĩ ngày nào giờ bị biến thành căn cứ của Blue Skull, còn bị trang trí thêm bằng bộ xương rồng khổng lồ trông đầy ghê rợn.

Tất nhiên, đó là những gì tôi thấy qua [Thấu Thị]. Trên thực tế, chúng tôi vẫn đang ẩn nấp bên ngoài tường thành vài trăm mét.

"Tình hình thế nào, Elara?" Precht đứng cạnh, hạ giọng hỏi.

"Khá tệ," tôi đáp, mắt vẫn dõi theo hình ảnh trong tâm trí. "Tòa Thánh Kardia đã hoàn toàn thành hang ổ của chúng rồi."

Precht cau mày. Dù mục tiêu chính của họ là Ngọc Bích Tenrou nằm trong đó, tình hình này rõ ràng là cực kỳ nguy hiểm. Nhưng đã đến đây rồi, không thể bỏ cuộc.

"Chúng ta sẽ lẻn vào?" Warrod đề nghị.

"Đó là lựa chọn khả thi nhất lúc này," tôi đồng ý.

Thống nhất kế hoạch, cả nhóm bắt đầu di chuyển cẩn trọng vào bên trong. May mắn thay – hoặc nên gọi là trớ trêu – việc Magnolia bị chiếm đóng và kiểm soát lỏng lẻo khiến các bức tường thành gần như không được canh gác. Chúng tôi dễ dàng vượt qua.

Không khí bên trong còn tệ hơn cả tưởng tượng. Sự tiêu điều và cảm giác chết chóc bao trùm lấy thị trấn vốn từng rất sầm uất. Đang di chuyển, chúng tôi bắt gặp một người đàn ông trung niên với vẻ mặt khắc khổ.

"Các cô cậu làm gì ở đây?" Ông ta hốt hoảng nói. "Nơi này không còn an toàn nữa đâu! Mau rời khỏi đây đi!"

"Nhưng... mục tiêu của chúng tôi ở đây..." Yuri lúng túng đáp.

"Thị trấn này tiêu rồi! Nó đã chết rồi!"

"Chết? Ý ông là sao?" Mavis hỏi.

"Nó vốn đã chế-!"

Nguy hiểm! Giác quan của tôi réo lên báo động.

"Cẩn thận!!!" Tôi hét lên, đồng thời lao vụt qua người đàn ông. Một luồng ma thuật bắn tới từ mái nhà gần đó, nhắm thẳng vào bụng ông ta. Tôi vung tay, một lá chắn ma thuật bạc trắng hiện ra, dễ dàng hóa giải đòn tấn công ngay trước mắt mọi người.

Từ trên cao, tiếng cười cợt nhả vang lên. Ba tên pháp sư của Blue Skull xuất hiện.

"Thằng ngu, mày bắn hụt rồi kìa!"

"Câm mẹ mồm! Tại con nhỏ khốn kiếp kia lao ra phá đám chứ!"

"Để con nhóc đó cho tao! Lâu rồi chưa 'chơi' với mấy đứa con gái..."

Ba tên đó vừa cười nói tục tĩu vừa chuẩn bị nhảy xuống. Nhưng chúng không có cơ hội đó.

Xoẹt!

Một đường cắt vô thanh lia qua không khí. Đầu của tên đầu tiên lìa khỏi cổ, rơi xuống làm vỡ nát mấy thùng gỗ bên dưới.

"Cái quái gì-?"

Tên thứ hai chưa kịp định thần, lưỡi kiếm bạc trong tay tôi đã lóe lên.

"Precht!! Che mắt Mavis và Zeira lại!!" Tôi hét lên. (Zeira, người bạn đồng hành nhỏ bé của Mavis, dù không thấy nhưng tôi vẫn cảm nhận được qua cảm nhận ma lực.)

Precht lập tức hiểu ý, nhanh chóng kéo Mavis lại và dùng tay che mắt cô bé, mặc cho Mavis phản đối. Cùng lúc đó, nửa thân trên của tên pháp sư thứ hai, kèm theo nội tạng, bay vụt lên không trung sau đường kiếm chém ngang eo của tôi.

Tên cuối cùng đứng chết trân vì sợ hãi. Tôi không cho hắn thêm thời gian. Một đường chém chéo gọn ghẽ, cơ thể hắn tách làm đôi. Ba giây, ba mạng. Nhanh gọn, không đau đớn, và chắc chắn không có chút nhân từ nào.

Giết người không phải là hành động của một Thánh Nữ. Nhưng với những kẻ coi mạng sống người khác như trò đùa, những quy tắc đó trở nên vô nghĩa.

Tôi nhanh chóng dùng hỏa thuật thiêu rụi ba cái xác, đồng thời dùng ma thuật thanh lọc không khí để mùi máu tanh và tử khí không còn vương vấn.

"Chị Elara... chị vừa làm gì vậy?" Mavis lắp bắp hỏi khi Precht vừa bỏ tay ra.

Chưa kịp trả lời Mavis, tiếng ồn ào từ xa vọng lại. Đông đảo thành viên Blue Skull đang kéo đến vì tiếng động. Chúng... đông đến kinh ngạc.

Khốn kiếp! Số lượng này phải gấp năm lần trong nguyên tác! Bọn chúng lấy đâu ra lắm quân thế? Tôi nhíu mày phân tích. Chẳng lẽ... là do [White Knight]? Hoạt động quá mạnh mẽ của họ đã vô tình đẩy các hắc hội vào đường cùng, khiến Liên minh Balam thành lập sớm hơn, chặt chẽ hơn?

Không đúng... Dù liên minh có hình thành sớm, cũng không lý nào chúng lại tập trung nhiều quân lực đến thế tại một nơi như Magnolia... Chắc chắn còn lý do khác. Nhưng dù là gì, trước mắt phải ngăn chặn chúng lại!

"Để em!!" Mavis hét lên, không chút do dự sử dụng sức mạnh của mình. "[Hiện lên đi, Sirius!!]"

Hàng trăm ảo ảnh chiến binh khổng lồ xuất hiện, khí thế hùng hổ, dù chỉ là ảo ảnh nhưng cũng đủ khiến đám Blue Skull đang lao tới phải dè chừng, khựng lại.

"Ta yêu cầu được nói chuyện với hội trưởng của các ngươi!!" Mavis lấy hết can đảm, cất cao giọng nói.

Đám đông xì xào, có vẻ sợ hãi trước đội quân ảo ảnh. Một lúc sau, một kẻ trông có vẻ là chỉ huy bước ra từ đám đông. Vóc dáng cao lớn, ma lực tỏa ra mạnh mẽ một cách bất thường. Cái gì... Geoffrey? Hắn mạnh hơn nhiều so với những gì mình hình dung về một hội trưởng hắc hội hạng hai!

"Có chuyện gì mà tụi bây nhặng xị lên vậy?" Geoffrey cất giọng khàn khàn, đầy vẻ khó chịu.

Cả nhóm chúng tôi lập tức căng thẳng trước sự xuất hiện của hắn. Mavis, dù hơi run, vẫn cố gắng đàm phán.

"Bảy năm trước, các ngươi đã tấn công đảo Tenrou và cướp đi báu vật của hội chúng ta – Ngọc Bích Tenrou! Bây giờ, ta yêu cầu ngươi trả lại nó!"

Geoffrey nhìn Mavis từ trên xuống dưới, rồi phá lên cười khinh bỉ. "Heh? Chỉ bằng mấy lời đó mà đòi ta trả lại à?"

"Nếu không, đội quân của ta sẽ lập tức tấn công-!"

"Ý ngươi là cái đám hàng mã này sao?" Geoffrey nhếch mép, rồi chỉ cần một cái phẩy tay nhẹ nhàng, một luồng ma lực quét qua. Toàn bộ đội quân ảo ảnh Sirius tan biến vào không khí trước sự kinh ngạc tột độ của Mavis.

Đúng như mình nghĩ, dùng ảo ảnh để chiến đấu trực diện không bao giờ là lựa chọn tốt nếu đối thủ đủ mạnh để nhìn thấu.

Bị lừa một vố, lại thấy thủ lĩnh dễ dàng phá giải ma thuật, đám thành viên Blue Skull trở nên tức giận và bắt đầu gầm rú, chuẩn bị lao lên.

"Mọi người mau chạy đi!!" Tôi hét lên, rút thanh kiếm bạc của mình ra. "Tôi sẽ cản chúng lại!"

"Nhưng còn cô thì sao!? Một mình cô quá nguy hiểm!!" Precht lo lắng nói.

"Không sao đâu... Mọi chuyện sẽ ổn thôi." Tôi mỉm cười trấn an, rồi quay người, một mình bước về phía đám đông kẻ địch đang hừng hực sát khí.

"Chị Elara!!" Mavis kêu lên, muốn chạy theo nhưng Precht đã nhanh hơn, vác Mavis lên vai và ra lệnh cho những người khác. "Rút lui mau!!"

"Liệu cô ấy có ổn không!?" Yuri vừa chạy vừa ngoái đầu lại nhìn, giọng đầy lo lắng.

"Tin tưởng Elara đi!" Precht nghiến răng nói, không hề quay đầu. "Dù muốn hay không, đó là cách duy nhất để chúng ta thoát khỏi đây bây giờ!"

"Nhưng mà..." Mavis nức nở trên vai Precht.

"Chúng ta phải chấp nhận sự thật," Warrod nói thêm, giọng đau đớn. "Ở lại lúc này chỉ làm vướng chân cô ấy thôi!"

Họ chạy mỗi lúc một xa, cho đến khi chỉ còn là những chấm nhỏ phía cuối con đường. Giờ đây, chỉ còn mình tôi đứng đối diện với Geoffrey và toàn bộ lực lượng Blue Skull tại Magnolia.

"Ồ? Một mình đứng lại để đồng đội chạy thoát sao?" Geoffrey cười nham hiểm. "Quả là một sự hy sinh cao cả đấy. Nhưng đừng nghĩ điều đó sẽ giúp ngươi chết nhẹ nhàng hơn! Ta sẽ từ từ tra tấn ngươi đến chết!!"

"Nói nhiều quá," tôi lạnh lùng cắt ngang.

Không cho hắn kịp phản ứng thêm, tôi giải phóng ma lực. Một loại ma pháp tôi vừa "sáng tạo" để phù hợp với vỏ bọc này – [Bạch Ngân Ma Pháp].

Một luồng hào quang mana màu bạc trắng tinh khiết nhưng mạnh mẽ bao bọc lấy cơ thể tôi. Thể chất được tăng cường vượt bậc. Tôi lao lên như một tia chớp bạc.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Những tên Blue Skull ở hàng đầu tiên bị chém đứt làm đôi một cách dễ dàng trước khi kịp nhận ra chuyện gì xảy ra. Tốc độ và sức mạnh của tôi khiến những tên phía sau sợ hãi lùi lại. Ngay cả Geoffrey cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc và cảm thấy có gì đó không ổn.

Rồi hắn nhìn thấy Hội Ấn [White Knight] (giả) trên cổ tay tôi. Mắt hắn long lên vì tức giận và khó hiểu.

"Lũ khốn [White Knight]!? Rõ ràng theo hợp đồng, các ngươi sẽ không can thiệp vào chuyện ở đây cơ mà!?"

Hợp đồng? Tôi khựng lại một thoáng. [White Knight] lại có giao kèo mờ ám nào đó sao? Thú vị đấy... Nhưng suy nghĩ đó chỉ thoáng qua. Kệ đi. Nhiệm vụ bây giờ là dọn dẹp lũ sâu bọ này.

Tôi nhếch mép cười, một nụ cười không hề mang dáng vẻ của "Thánh nữ".

"Ta chưa bao giờ nói mình là người của [White Knight] cả."

"Vậy... vậy mày là ai chứ!?" Geoffrey gầm lên, cảm giác bất an ngày càng lớn.

"Là Thần Chết của các ngươi!!!"

Tôi lao vào giữa đám đông. Thanh kiếm bạc trong tay tôi múa lên những đường chí mạng. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả luồng hào quang bạc trắng quanh người tôi. Tiếng la hét kinh hoàng, tiếng xương gãy, tiếng kim loại va chạm vang vọng khắp các con đường đổ nát của Magnolia. Tôi di chuyển như một cơn lốc hủy diệt, chém giết không ngừng nghỉ.

Trong cơn hỗn loạn đó, Geoffrey, kẻ cầm đầu, đã nhận thấy tình hình không thể cứu vãn. Hắn khôn ngoan chọn cách bỏ chạy, mặc kệ đám thuộc hạ đang bị tàn sát không thương tiếc phía sau.

***************

Trận chiến cuối cùng cũng kết thúc. Sự im lặng đột ngột bao trùm lấy Magnolia, một sự im lặng nặng nề, gần như ghê rợn sau những tiếng gào thét, va chạm và hủy diệt vừa diễn ra. Không khí đặc quánh mùi máu tanh, mùi cháy khét của ma thuật và tử khí. Dưới ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, đường phố trông như một bức tranh địa ngục theo đúng nghĩa đen. Xác của hàng ngàn pháp sư Blue Skull nằm la liệt khắp nơi, máu nhuộm đỏ từng viên đá lát đường, chảy thành những vũng nhỏ đặc quánh. Giữa khung cảnh đó, tôi đứng đó, hơi thở hổn hển, bộ trang phục pháp sư lữ hành rách nát và nhuốm màu đỏ sẫm. Hào quang [Bạch Ngân Ma Pháp] đã tắt ngấm, để lộ những vết thương nhỏ đang rỉ máu trên cơ thể và khuôn mặt kiệt sức.

"Hah... hah... xong rồi..." Tôi lẩm bẩm, giọng khàn đi. Thanh kiếm bạc trong tay đã vỡ nát từ lúc nào, chỉ còn được ma thuật tạm thời níu giữ hình dạng một cách yếu ớt. Dù không phải thần binh lợi khí, nó cũng là hàng cấp Di Sản. Xem ra mình đã đánh giá thấp sự ngoan cố và số lượng của lũ Blue Skull này rồi... hoặc có lẽ, mình đã quá nhập tâm vào vai diễn "Elara" mà không dùng đến sức mạnh thực sự.

Giờ thì... chỉ còn một việc cuối cùng phải làm ở nơi này. "Ngọc Bích Tenrou..."

Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc, run rẩy vang lên từ phía sau lưng tôi.

"Chị... Elara?"

"Uh....?" Tôi chậm rãi quay người lại, và trái tim bất tử của tôi khẽ thắt lại. Mavis và cả nhóm – Yuri, Precht, Warrod, và cả Zeira – đã đứng đó từ lúc nào. Họ đã trở lại. Và họ đang nhìn tôi. Ánh mắt họ không chỉ có sự lo lắng, mà còn là sự kinh hoàng không che giấu khi chứng kiến cảnh tượng tàn sát này và bộ dạng đẫm máu của tôi. Trang phục và luồng ma lực tỏa ra từ họ đã khác trước rất nhiều... mạnh mẽ và vững vàng hơn.

Ah... Nhìn họ thế này... xem ra không chỉ vài giờ, mà cả một tuần đã trôi qua rồi sao? Thời gian mình chiến đấu ở đây kéo dài vậy ư?

"Mọi người... trở lại rồi à?" Tôi cố gắng nở một nụ cười yếu ớt, nhưng có lẽ nó trông còn đáng sợ hơn. "Mừng là... mọi người vẫn an toàn." Tôi liếc nhìn thanh kiếm vỡ nát trên tay mình một cách cay đắng.

"Một mình cô..." Yuri lắp bắp, cổ họng như nghẹn lại khi nhìn bao quát khung cảnh xung quanh, rồi lại nhìn tôi. "...đã tạo ra tất cả chuyện này?"

Tôi dựa người vào một bức tường còn sót lại gần đó, giả vờ kiệt sức hơn thực tế, giọng khản đặc. "Thế cậu nghĩ... còn ai khác vào đây nữa sao?"

"Không thể tin được..." Precht lẩm bẩm, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy khi anh cố gắng ước lượng. "Toàn bộ đường phố bị nhuộm đỏ... Xác chết khắp nơi... Ít nhất cũng phải hơn bốn ngàn pháp sư..."

Nhìn phản ứng của họ, tôi biết hình ảnh "Elara" tốt bụng, thành viên [White Knight] chính nghĩa trong mắt họ đã tan thành mây khói. Thay vào đó là một kẻ đồ tể máu lạnh. Mà cũng đúng thôi... Tôi căm ghét hành động tàn ác của Blue Skull, nhưng cách tôi hủy diệt chúng cũng chẳng khác gì một con quái vật. Hah... thật trớ trêu làm sao... Một Thánh Nữ lại hành động như thế này. Có lẽ mình nên rời đi ngay bây giờ, trước khi họ kịp nói thêm điều gì. Dù sao thì, mọi việc ở đây cũng đã xong.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh, dù tim đang đập một nhịp điệu kỳ lạ. "Mọi người... cứ việc sợ hãi tôi. Thậm chí ghét bỏ tôi cũng được. Tôi hiểu mà. Dù sao thì... chính tay tôi đã tạo nên cái địa ngục trần gian này. Tôi ổn với điều đó..."

Tôi chuẩn bị quay lưng rời đi, chấp nhận sự cô độc quen thuộc một lần nữa. Nhưng bất ngờ, một bóng người nhỏ bé lao tới, vòng tay ôm chặt lấy tôi từ phía sau. Là Mavis.

"Đừng..." Tôi khẽ giật mình, giọng yếu ớt. "Người chị... dơ lắm... toàn máu thôi..."

"Không sao hết!!" Mavis hét lên, giọng nghẹn ngào nhưng đầy kiên quyết, cô bé càng siết chặt vòng tay hơn. "Em tuyệt đối sẽ không buông chị ra đâu!"

"Eh?"

"Bởi vì em có cảm giác... nếu em buông tay, chị sẽ lập tức biến mất!!"

Con bé này... thật sự đọc được suy nghĩ của mình sao? Hay chỉ là trực giác nhạy bén của nó?

"Nhưng chị đã..." Tôi định nói rằng mình đã giết quá nhiều người, rằng bàn tay này đã nhuốm quá nhiều máu.

"Không sao cả!!" Mavis ngắt lời, ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt nhưng ánh mắt lại sáng ngời lên nhìn tôi. "Bởi vì em biết! Em biết sâu thẳm trong lòng, chị không hề muốn làm vậy! Chị làm thế chỉ vì tình thế bắt buộc, vì phải bảo vệ bọn em thôi!!"

Không, em sai rồi, Mavis à... Tôi chua xót nghĩ. Em không biết rằng, sâu trong tâm hồn già cỗi này, một phần nào đó của ta lại tận hưởng cảm giác nghiền nát những kẻ hắc ám này... Cái phần mà ta luôn cố gắng che giấu...

"Dù lý do là gì," tôi cố gắng nói lý lẽ, "việc thảm sát nhiều người như vậy vẫn là tội ác. Dù họ là hắc pháp sư... Chị sẽ sớm bị truy nã, bị bắt giam..."

"Nếu việc bảo vệ đồng đội là tội ác," một giọng nói trầm ổn vang lên. Precht bước tới gần, ánh mắt phức tạp nhưng không còn vẻ sợ hãi. "Vậy thì tôi cũng sẽ cùng cô gánh chịu tội danh đó."

"Ể?" Tôi ngạc nhiên nhìn anh.

"Phải đó!" Yuri cũng tiến lên, nắm chặt tay. "Nếu bị kết tội vì đã bảo vệ nhau, thì tôi cũng sẵn sàng chịu tội cùng cô! Là do lúc đó chúng tôi quá yếu đuối, mới đẩy cô vào tình thế phải một mình chiến đấu như vậy!"

"Dù việc bị tống vào ngục nghe hơi đáng sợ," Warrod gãi đầu, nhưng ánh mắt lại rất chân thành, "nhưng Yuri nói đúng. Trách nhiệm này thuộc về tất cả chúng ta."

"Em tin vào mắt nhìn người của Mavis!" Zeira, người bạn nhỏ bé của Mavis, cũng mạnh dạn lên tiếng từ phía sau. "Chị Elara chắc chắn không phải người xấu! Bọn Blue Skull đó độc ác như vậy, chúng đáng bị trừng phạt!"

"Chị thấy không?" Mavis nói, giọng đầy tự hào và ấm áp, vẫn ôm chặt lấy tôi. "Giờ đây bọn em đều đã mạnh hơn rất nhiều rồi! Chị không cần phải một mình gánh vác mọi thứ nữa! Từ giờ trở đi, hãy để bọn em cùng chiến đấu bên cạnh chị!"

"Mọi người..."

Từng lời nói của họ như những dòng nước ấm áp len lỏi vào trái tim vốn đã nguội lạnh sau hàng thế kỷ tồn tại của tôi. Cảm giác này... nó quá đỗi xa lạ, nhưng lại mãnh liệt đến không ngờ. Tôi đã cố gắng giữ khoảng cách, chỉ xem việc tiếp cận họ như một nhiệm vụ, một vai diễn. Nhưng sự chấp nhận vô điều kiện này, sự tin tưởng và tình cảm chân thành này... nó khiến lớp vỏ bọc cứng rắn của tôi bắt đầu rạn nứt. Tôi cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, sống mũi cay cay – một phản ứng mà tôi tưởng mình đã quên từ lâu lắm rồi.

Vậy ra... vậy ra đây... mới là cảm giác của đồng đội thực sự sao? Cái cảm giác mà Fudou Niito trước kia chưa bao giờ hiểu được, cái cảm giác mà Thánh Nữ Elrise luôn giữ khoảng cách?

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má tôi, hòa lẫn với máu và bụi bẩn. Tôi không còn cố gắng kìm nén nữa.

"Cảm ơn... cảm ơn mọi người... vì vẫn chấp nhận tôi..." Giọng tôi run rẩy, chứa đựng lòng biết ơn sâu sắc mà tôi không thể diễn tả hết bằng lời. Đây là thứ cảm xúc chân thật nhất tôi cảm nhận được sau hàng trăm năm.

"Ừm! Vì chúng ta là đồng đội của nhau mà!!" Mavis cười rạng rỡ qua hàng nước mắt, nụ cười của cô bé như ánh mặt trời xua tan đi phần nào bóng tối trong lòng tôi và cả khung cảnh chết chóc xung quanh.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. "À... cơ mà em dính máu hết rồi kìa. Để chị dùng ma thuật tẩy sạch cho."

"Ah..." Mavis lúc này mới nhận ra.

Tôi mỉm cười, một nụ cười chân thật hơn, và dùng [Thanh Lọc] để làm sạch vết máu trên quần áo của Mavis và cả của mình. Ánh sáng trắng dịu nhẹ của ma thuật thanh tẩy dường như cũng gột rửa đi phần nào sự nặng nề trong không khí.

"Được rồi! Nhanh chân lên nào mọi người!" Yuri là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí xúc động, hô hào đầy phấn chấn. "Chúng ta không thể để mất dấu Ngọc Bích Tenrou được!!"

""""Uoh!!"""" Cả nhóm cùng đồng thanh đáp lại, tiếng hô giờ đây không chỉ có sự quyết tâm mà còn chứa đựng một sự gắn kết sâu sắc và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

*****************

Với sự quyết tâm mới được thắp lại, chúng tôi cùng nhau tiến vào sâu bên trong Thánh đường Kardia đổ nát. Băng qua những hành lang tan hoang, cuối cùng chúng tôi cũng đến được đại sảnh chính. Và kia rồi, nằm chễm chệ trên bệ thờ đá cẩm thạch nứt vỡ, là thứ mà họ tìm kiếm - Ngọc Bích Tenrou, tỏa ra một ánh sáng xanh lục kỳ ảo nhưng lại mang theo một cảm giác bất an khó tả.

"Kia rồi!!" Yuri reo lên, đôi mắt sáng rực vì phấn khích và hy vọng, theo bản năng định lao tới đoạt lấy nó.

"Khoan đã, Yuri!" Tôi vội cản cậu ta lại, giọng nghiêm nghị.

"Sao vậy, Elara?" Cậu ta quay lại, vẻ mặt khó hiểu.

Tôi nhìn chằm chằm vào viên ngọc, cảm nhận rõ ràng luồng ma lực hắc ám cuộn xoáy bên trong nó, một thứ năng lượng tà ác và cổ xưa. "Thứ đó... không phải là báu vật mà mọi người nghĩ đâu. Nó... rất nguy hiểm."

"""""Eh????""""" Cả nhóm đồng loạt kêu lên, sự bối rối và nghi hoặc hiện rõ trên khuôn mặt mỗi người.

"Thứ đó," tôi tiếp tục giải thích, cố gắng chọn từ ngữ cẩn thận, "nó tràn ngập ma lực hắc ám. Tôi có thể cảm nhận được sự thù địch, sự điên cuồng ẩn chứa bên trong."

"Không thể nào..." Yuri lẩm bẩm, không còn vẻ hào hứng ban đầu. Khác với những gì tôi biết trong dòng thời gian gốc, cậu ta không hề phản đối kịch liệt. Thay vào đó, cậu nhìn viên ngọc với ánh mắt phức tạp, có lẽ là sự thất vọng và một chút sợ hãi.

Tôi hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi này. "Cậu... tin tôi sao?"

Yuri thở dài một hơi, đưa tay vò mái tóc rối bù của mình. "Thú thật là tôi cực kỳ muốn phản bác cô. Nhưng... sau tất cả những gì cô đã làm, đã hy sinh vì bọn tôi... tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng vào lời nói của cô. Chẳng ai lại điên rồ đến mức một mình chống lại cả ngàn quân địch chỉ để lừa bọn tôi cả."

À, thì ra là vậy. Logic của cậu ta cũng không sai.

"Vậy... bây giờ chúng ta phải làm gì đây?" Precht lên tiếng, ánh mắt vẫn không rời khỏi viên ngọc đầy cám dỗ nhưng cũng đầy nguy hiểm trên bệ thờ.

Thấy mọi người đều hoang mang, tôi quyết định chia sẻ những gì mình biết về bản chất thực sự của nó. "Ngọc Bích Tenrou, theo những gì tôi được biết, vốn là một tạo tác ma thuật cổ đại, có khả năng thanh lọc và điều hòa ma lực xung quanh. Tuy nhiên, có lẽ vì hấp thụ quá nhiều năng lượng tà ác qua hàng thế kỷ, bản thân nó đã bị tha hóa, trở thành một vật chứa đầy ma lực hắc ám và gần như không thể kiểm soát. Đó là lý do nó bị phong ấn tại đảo Tenrou. Nếu bất cứ ai chạm vào nó với ý định chiếm hữu, rất có thể sẽ bị luồng ma lực điên cuồng đó nuốt chửng, trở thành nô lệ cho nó."

"Không thể nào... Báu vật trấn hội của chúng ta..." Mavis thất thần, khuôn mặt nhỏ bé tái đi khi nghe sự thật phũ phàng. Nhưng ít nhất, không ai trong nhóm đã liều lĩnh chạm vào nó.

Nhìn thấy sự buồn bã và thất vọng hiện rõ trên mặt họ, đặc biệt là Mavis, tôi cảm thấy cần phải làm gì đó. "Dù sao chúng ta cũng đã đi một chặng đường dài đến đây, không thể cứ tay không trở về được. Hơn nữa, để thứ nguy hiểm này tồn tại cũng không tốt." Tôi hít một hơi sâu, đưa ra quyết định. "Tôi sẽ chịu trách nhiệm xử lý viên ngọc này, thanh tẩy hoặc phá hủy nó."

"Nguy hiểm lắm!" Precht lập tức phản đối. "Luồng ma lực đó có thể áp đảo và kiểm soát cô mất!"

"Đúng vậy, Elara!" Warrod cũng lo lắng thêm vào. "Cô đã hy sinh quá nhiều cho bọn tôi rồi!"

"Không sao đâu mà!" Yuri bất ngờ lên tiếng thuyết phục. "Đúng là không lấy được Ngọc Bích Tenrou thì hơi tiếc thật, nhưng chị không cần phải mạo hiểm tính mạng vì nó đâu! Chỉ là một viên ngọc thôi mà, chúng ta vẫn còn nhiều cơ hội khác!"

Tôi thực sự ngạc nhiên. Ngay cả Yuri, người luôn bị ám ảnh bởi kho báu, cũng nói vậy sao? Tình đồng đội này... thật sự đã thay đổi họ.

"Nhưng nó là thánh vật của hội Mavi-" Tôi định nói rằng nó quan trọng với Mavis.

"Em ổn với việc đó mà!" Mavis ngắt lời tôi, ánh mắt cô bé ánh lên sự kiên định đáng ngạc nhiên. "Nếu thánh vật của hội chúng em lại mang đến tai họa cho người khác, thì em thà phá hủy nó còn hơn! Phải không, Zeira?"

"Ừm!" Zeira gật đầu đồng tình.

Thấy mọi người đều đồng lòng như vậy, tôi không còn lý do gì để do dự. "Thôi được rồi. Nếu mọi người đã quyết định như vậy, tôi sẽ phá hủy nó." Tôi nhìn quanh đại sảnh đổ nát. "Tôi cần chuẩn bị một chút nghi thức để thực hiện việc này. Quá trình phá hủy có thể sẽ rất nguy hiểm, giải phóng năng lượng khó lường. Mọi người có thể vui lòng ra ngoài chờ đợi được không?"

Lời đề nghị rõ ràng là đáng nghi – yêu cầu mọi người rời đi khi chuẩn bị "phá hủy" một báu vật. Nhưng bất ngờ thay, tất cả đều gật đầu đồng ý mà không hề do dự.

"Được thôi, bọn tôi tin cô." Yuri nói chắc nịch.

"Ừm, không vấn đề gì. Nhớ giữ an toàn đấy." Warrod dặn dò.

"Này, đừng có mà liều mạng với viên ngọc đó đấy!" Precht vẫn không quên cảnh báo theo kiểu của anh ta.

"Chị phải cẩn thận đó!" Zeira lo lắng nói.

"Hãy xử lý nhanh gọn nhé!" Mavis nhìn tôi lần cuối với ánh mắt tin tưởng tuyệt đối.

Sau khi mọi người đã rời khỏi đại sảnh, chỉ còn lại tôi và viên ngọc hắc ám đối diện nhau trong sự tĩnh lặng. Được rồi... Lần này, mình tuyệt đối sẽ không để bi kịch Mavis sử dụng [Pháp Tắc] để cứu Yuri xảy ra. Mình phải xử lý triệt để thứ này.

Thực ra, việc nói về "nghi lễ" chỉ là cái cớ. Với sức mạnh thực sự của tôi hiện tại, nghiền nát viên ngọc này bằng tay không cũng không thành vấn đề. Nhưng Ngọc Bích Tenrou đã bị tha hóa nặng, năng lượng của nó cực kỳ hỗn loạn, có thể gây ra những phản ứng bất ngờ nếu phá hủy thô bạo. Hơn nữa, việc dùng sức mạnh thật sự để phá hủy nó một cách an toàn có thể sẽ bộc lộ thực lực vượt xa vỏ bọc "pháp sư cấp A" của tôi. Lấy lý do thực hiện nghi lễ để yêu cầu mọi người ra ngoài là hợp lý nhất.

Tôi tập trung ma lực, không còn che giấu hoàn toàn nữa. Một luồng năng lượng tinh khiết nhưng hủy diệt bắt đầu hình thành trong lòng bàn tay. "[Linh Tử Băng Hoại]."

Một vòng tròn ma pháp phức tạp, tỏa ra ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo, hiện ra và bao bọc lấy toàn bộ bệ thờ cùng viên ngọc. Năng lượng hủy diệt bắt đầu phân rã cấu trúc của nó từ cấp độ phân tử. Đây là cách an toàn nhất để đảm bảo nó biến mất hoàn toàn mà không gây ra vụ nổ năng lượng hắc ám không kiểm soát.

Uỳnh!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, không quá lớn nhưng đủ để tạo ra một luồng gió mạnh thổi tung bụi mù khắp đại sảnh. Khi lớp bụi dần tan đi, cả bệ thờ và viên Ngọc Bích Tenrou đã hoàn toàn biến mất, không để lại một dấu vết. Xong rồi.

"Chị Elara? Xong rồi sao ạ?"

Đúng lúc đó, Mavis bước vào, có lẽ do lo lắng hoặc tò mò.

"Ồ, Mavis đó à? Mọi người khác đâu rồi?" Tôi quay lại, cố gắng tỏ ra bình thường.

"Mọi người vẫn đang ở ngoài chờ ạ. Nhưng... linh tính mách bảo em có gì đó không ổn nên em vào xem thử." Cô bé ngập ngừng.

"Haha, chắc em nhầm rồi. Mọi chuyện ổn cả mà, không có gì đâu." Tôi cười trấn an.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một cảm giác nguy hiểm cực độ, lạnh lẽo đến rợn người chạy dọc sống lưng tôi. Giác quan thứ sáu của tôi đang gào thét báo động. Cùng lúc đó, Mavis chỉ tay ra phía sau tôi, giọng đầy hoảng hốt và sợ hãi.

"Vậy... cái thứ... cái thứ đằng sau chị kia... là gì ạ?"

Tôi chậm rãi quay người lại. Ngay tại vị trí bệ thờ vừa biến mất, một thứ dị hợm đang lơ lửng giữa không trung. Nó trông như một cái đầu bị chặt lìa, nhưng lại được cấu thành từ hàng trăm, hàng ngàn khuôn mặt người vặn vẹo, đau đớn, chồng chất lên nhau thành một khối cầu gớm ghiếc. Vài khuôn mặt trông như những mụ phù thủy già nua, nhăn nheo, trong khi những khuôn mặt khác lại như trẻ con đang khóc thét.

Rồi nó mở miệng. Hay đúng hơn, tất cả các khuôn mặt trên khối cầu đó đồng loạt mở miệng, phát ra một thứ âm thanh chói tai, hỗn loạn, như tiếng thì thầm của hàng ngàn giọng nói khác nhau nhưng lại hợp thành một.

[Tiến... hành... phân... tích...]

[Phân... cảnh... đã... bị... phá... hủy...]

Những tiếng nói rè rè, ồm ồm như vang vọng trực tiếp vào tâm trí tôi và Mavis, khiến đầu óc chúng tôi đau nhói như muốn nổ tung. Không gian xung quanh bắt đầu nhiễu loạn, hình ảnh như bị bóp méo. Giọng nói của thứ đó đứt quãng, rời rạc, nhưng tôi có thể chắc chắn một điều: Nó cực kỳ nguy hiểm.

[Thiết... lập... biên... kịch... không... phù... hợp...]

[Xác... nhận... thế... giới... bị... sai... lệch... đạt... ngưỡng... 40%...]

[Báo... cáo... phát... hiện... sự... xâm... nhập... của... thực... thể... ngoại... lai...]

[Phương... án... đề... xuất...]

[...HỦY... DIỆT...]

Ngay khi từ cuối cùng vang lên, cái "đầu" kinh dị đó bắt đầu biến dạng một cách khủng khiếp. Các khuôn mặt co rúm lại, rồi phình to ra, những cái miệng há ngoác với hàm răng lởm chởm, biến thành một khối cầu thịt khổng lồ đầy miệng và mắt, nhắm thẳng vào tôi và Mavis như muốn nuốt chửng.

"Mavis!!!" Tôi hét lên, theo phản xạ ôm chặt lấy cô bé và dùng hết sức bình sinh nhảy lùi lại. Nhưng tốc độ của nó nhanh hơn tôi tưởng tượng rất nhiều! Những cái miệng trên khối cầu thịt đó đột ngột kéo dài ra như những con rắn, đuổi theo chúng tôi với tốc độ kinh hoàng.

CHẾT TIỆT! KHÔNG CÒN LÀ LÚC ĐỂ CHE GIẤU SỨC MẠNH NỮA!!

Tôi giơ tay còn lại ra phía trước, giải phóng một phần sức mạnh thực sự. "[TRỌNG LỰC MA PHÁP]!!!"

Không gian trước mặt tôi lập tức bị bóp méo. Trọng lực tại khu vực đó tăng lên gấp hàng nghìn lần, đè bẹp những cái miệng đang lao tới thành một đống bầy nhầy. Đồng thời, với một cái đẩy tay, tôi đảo ngược trọng lực, tạo ra một lực đẩy cực mạnh hất tung cái khối cầu kinh dị kia về phía sau. Lực đẩy mạnh đến nỗi toàn bộ cửa sổ kính màu còn sót lại của thánh đường vỡ tan thành bụi, nền đá bị cày nát, tạo thành một cơn lốc nhỏ. Nhưng... cái thứ đó chỉ bị đẩy lùi vài mét, gần như không hề hấn gì. Còn cánh tay tôi thì...

"Argh!" Tôi kêu lên một tiếng đau đớn.

"Chị Elara!! Tay chị!!" Mavis hét lên kinh hãi.

"Uh..." Tôi nhìn xuống cánh tay phải của mình. Lực phản chấn từ việc cố gắng đẩy lùi thứ kia quá lớn, vượt xa giới hạn của cơ thể vật lý này khi chưa hoàn toàn giải phóng Long Thể. Cánh tay tôi đã bị ép nát, xương vỡ vụn, máu tuôn xối xả. Cùng lúc đó, dư chấn của lực đẩy hất văng cả tôi và Mavis bay ngược ra khỏi thánh đường.

Đùng!

Một tiếng nổ lớn vang lên khi chúng tôi phá thủng bức tường phía sau, bay ra ngoài không trung và rơi xuống mặt đất, làm kinh động cả nhóm đang lo lắng chờ đợi bên ngoài.

"Có chuyện gì vậy!?"

"Elara! Mavis! Cả hai ổn chứ!?"

"Chuyện quái gì đã xảy ra bên trong đó vậy!? Và tay cô bị sao thế kia Elara!??"

"Trời ơi... cánh tay đó... nó như bị nghiền nát vậy..."

Yuri, Warrod, Precht và Zeira lập tức chạy tới, khuôn mặt lộ rõ vẻ hoảng sợ và lo lắng tột độ khi thấy tình trạng của tôi và Mavis.

"Tôi... và Mavis vẫn ổn... Đừng lo..." Tôi cố gắng trấn an họ, nghiến răng chịu đựng cơn đau khủng khiếp từ cánh tay bị hủy hoại. "Chỉ là... một cánh tay thôi..."

Ngay lúc đó, Mavis hét lên, giọng đầy sợ hãi: "Mọi người phải chạy ngay đi! Ở trong đó có thứ rất nguy hiểm!!"

Lời cảnh báo của Mavis khiến mọi người sững sờ. Yuri bối rối hỏi lại: "Hả? Em nói gì thế Mavi-"

ẦMMMMMMMM!!!!

Cậu ta chưa kịp nói hết câu, toàn bộ Thánh đường Kardia khổng lồ sụp đổ hoàn toàn trong một tiếng gầm rú kinh hoàng, tạo ra một đám mây bụi khổng lồ che phủ cả bầu trời. Và rồi, từ giữa đám khói bụi đó, một cái miệng khổng lồ, đen ngòm với hàm răng sắc nhọn như dao găm lao vọt ra, nhắm thẳng vào cả nhóm như muốn nuốt chửng tất cả trong một cú đớp.

"Làm như ta để yên ấy!!!!" Tôi gầm lên, bất chấp cánh tay bị thương, tôi dùng [Trọng Lực Ma Pháp] một lần nữa, tạo ra một lực đẩy vô hình đánh bật cái miệng khổng lồ sang một bên, khiến nó bị choáng váng trong giây lát.

Khi đám bụi lắng xuống một chút, hình dạng thật sự của con quái vật hiện ra, còn kinh khủng hơn cả những gì tôi thấy bên trong. Nó là một khối cầu thịt dị dạng khổng lồ, đường kính phải đến vài chục mét, bề mặt chi chít hàng trăm, hàng ngàn khuôn mặt người vặn vẹo, cùng với vô số xúc tu và những cái miệng há ngoác đang gào thét những âm thanh hỗn loạn. Cái miệng tôi vừa đẩy lùi chỉ là một phần nhỏ tách ra từ cơ thể chính của nó. Tôi nhanh chóng dùng trọng lực quét sạch đất đá và bụi bặm xung quanh để mọi người nhìn rõ hơn.

"Cái... cái thứ quái quỷ gì kia..." Yuri lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.

"Nó... nó to quá..." Warrod há hốc mồm.

"Đây... đây là ác mộng sao?" Zeira run rẩy.

"Đó... đó là thứ nằm bên trong Ngọc Bích Tenrou ư?" Precht cố gắng giữ bình tĩnh nhưng giọng nói vẫn run run.

Cả nhóm hoàn toàn bị sốc trước sự xuất hiện của con quái vật kinh hoàng. Rất tiếc phải nói, Zeira à, nhưng không phải đâu... thứ này còn tồi tệ hơn thế nhiều.

Cái miệng bị tôi đánh bật lúc nãy đã hồi phục và lao tới lần nữa. Lần này tôi không nương tay. "[Trọng Lực x 100,000]!!!"

Một áp lực vô hình nhưng khủng khiếp giáng xuống, nghiền nát cái miệng đó thành một đống thịt bầy nhầy, đồng thời tạo ra một hố sâu trên mặt đất xung quanh. Nhưng cái giá phải trả là cơ thể tôi lại phải chịu thêm tổn thương, máu rỉ ra từ khóe miệng.

"Loại ma thuật đó..." Precht nheo mắt. "Không phải cô nói mình dùng Bạch Ngân Ma Pháp sao?"

Cả nhóm lúc này mới nhận ra sự khác biệt trong loại ma thuật tôi đang sử dụng.

"Ahaha... bị lộ rồi nhỉ?" Tôi cười gượng. "Cơ mà tôi nghĩ đây không phải là lúc thích hợp để bàn về chuyện đó đâu."

Vì con quái vật khổng lồ trên bầu trời đã chú ý đến chúng tôi. Từ những khuôn mặt chi chít trên người nó, hàng trăm tia sáng hủy diệt bắt đầu bắn xuống như mưa, cày nát mặt đất xung quanh, buộc chúng tôi phải liên tục di chuyển né tránh.

"Cô nói đúng!" Yuri hét lên trong lúc né một tia sáng. "Nhưng chúng ta phải xử lý nó thế nào đây!?" Cậu ta bất lực nhìn khối thịt dị hợm đang bay lượn trên trời.

"Cứ thế này thì cả thị trấn Magnolia sẽ thành bình địa mất!!" Zeira lo lắng kêu lên.

"Tch- Ngươi nghĩ ngươi có thể tự do phá hoại thế sao!?" Tôi nghiến răng, tập trung phần lớn ma lực còn lại. Sử dụng lực hấp dẫn cực đại, tôi tạo ra một điểm kỳ dị nhỏ, một hố đen mini, hút lấy đất đá, mảnh vỡ xung quanh và nén chúng lại thành một lớp vỏ dày đặc bao bọc lấy con quái vật, tạm thời khống chế nó.

"Được rồi... giữ được nó rồi..." Tôi thở hổn hển, cánh tay còn lại cũng đang run lên vì gắng sức. "Nhưng... có lẽ lần này mọi người thực sự phải chạy đi rồi." Tôi đau lòng nói, việc khống chế thứ này đang rút cạn ma lực của tôi một cách chóng mặt. Lần này tôi không hề kìm hãm sức mạnh, nhưng nó vẫn quá kinh khủng.

"Cô nói cái quái gì thế Elara!?" Yuri lập tức hét lên phản đối. "Chúng ta đã hứa sẽ cùng nhau vượt qua cơ mà!?"

"Đúng vậy!" Warrod đứng thẳng người, ánh mắt đầy quyết tâm. "Chúng tôi đã học ma thuật, đã trở nên mạnh mẽ hơn chính là vì lúc này đây!"

Tôi biết... tôi biết chứ... Nhưng con quái vật lần này thực sự nằm ngoài khả năng của họ. Cảm giác sức mạnh tỏa ra từ nó... có lẽ phải mạnh ngang ngửa Oneiros, thậm chí hơn!

"Không thể đâu..." Tôi lắc đầu, giọng đầy cay đắng. "Nó quá mạnh..."

"Tại sao lại không thể chứ!?" Mavis chạy đến trước mặt tôi, đôi mắt ngấn nước nhưng ánh lên sự tức giận và kiên quyết. "Chúng ta là đồng đội mà!?"

"Bởi vì..." Tôi nhìn thẳng vào mắt cô bé, vào mắt những người đồng đội mà tôi đã dần coi là gia đình. "...bởi vì đến cả [Thánh Nữ] cũng đang gặp khó khăn trước nó...."

Lời nói đó như một tiếng sét đánh ngang tai. Cả nhóm chết lặng, sững sờ. Chỉ một câu nói đó cũng đủ để họ hiểu ra danh tính thật sự của tôi. Sự kinh ngạc, hoang mang, và rồi là một nỗi tuyệt vọng mơ hồ hiện lên trên gương mặt họ khi nhận ra ngay cả một sự tồn tại huyền thoại như Thánh Nữ cũng đang phải vật lộn. Nhưng tôi chỉ mỉm cười hiền từ, một nụ cười thật sự của Elrise.

"Hãy đi đi. Coi như đây là lần cuối cùng tôi ích kỷ. Tôi sẽ hy sinh bản thân để hủy diệt cái thứ này mãi mãi, đảm bảo nó không thể làm hại ai được nữa."

"Nhưng còn cô!?" Precht lắp bắp hỏi, giọng run run vì sốc và lo lắng.

"Tôi?" Tôi cười nhẹ. "Tôi đã sống đủ lâu rồi. Có lẽ đây sẽ là điểm dừng chân cuối cùng của tôi trên cuộc hành trình này."

Tôi không chờ họ phản ứng thêm. Ma lực thực sự của tôi bùng nổ dữ dội, phá vỡ hoàn toàn mọi phong ấn che giấu mà tôi đã đặt lên bản thân. Luồng ma lực thánh khiết và cổ xưa lan tỏa, nhưng đồng thời, một luồng Long Lực mạnh mẽ không kém cũng được giải phóng. Vảy rồng màu xanh tím lấp lánh bắt đầu hiện lên trên da tôi, đôi mắt chuyển sang màu tím violet với con ngươi dọc đặc trưng của loài rồng, một hai đôi cánh rồng xanh tráng lệ bung ra sau lưng cùng chiếc đuôi đôi biến dị. Long Thể của tôi đã được kích hoạt một phần.

"Sát... Sát Long Nhân!?" Cả nhóm lại thêm một phen kinh ngạc tột độ.

"Hãy đi đi," tôi nói, giọng vang vọng hơn, uy nghiêm hơn. "Bằng khả năng [Tiên Đoán], ta có thể thấy được định mệnh vĩ đại đang chờ đợi mọi người ở phía trước. Các ngươi sẽ là những người thay đổi thế giới này. Vì thế, hãy để ta có được vinh dự cuối cùng này, giúp mọi người mở đường đến tương lai đó."

Tất cả đều im lặng, khuôn mặt lộ rõ vẻ đau đớn, giằng xé, khó có thể chấp nhận.

"Đừng làm bộ mặt khó chịu như thế chứ," tôi cố gắng nói đùa để làm dịu bầu không khí. "Chỉ cần... thỉnh thoảng hãy nhớ đến ta là được rồi."

Tôi chuẩn bị vận sức, bay lên đối mặt với con quái vật. Nhưng ngay lúc đó, một bàn tay nhỏ bé nhưng đầy kiên quyết đã nắm chặt lấy cánh tay lành lặn của tôi. Là Mavis.

"Em không đồng ý với điều đó!!" Cô bé hét lên, nước mắt giàn giụa nhưng ánh mắt thì rực cháy ý chí.

"Mavis..." Tôi thở dài, giọng dịu lại. "Chị xin em... làm ơn, hãy đi đi... Đây không phải là lúc để ương bướng đâu..."

"Em đã từng bỏ chạy một lần trên đảo Tenrou rồi!" Mavis nghiến răng nói. "Em sẽ không bao giờ bỏ chạy lần nữa khi đồng đội đang gặp nguy hiểm!!"

Sự quyết tâm sắt đá trong đôi mắt và giọng nói của cô bé mạnh mẽ đến mức khiến tôi, một kẻ bất tử đã sống hàng thế kỷ, phải chùn bước.

"Ah..."

Đúng lúc đó, những người khác cũng bước lên, đứng chắn trước mặt tôi.

"Nếu như cô nói rằng chúng tôi sau này sẽ làm nên việc lớn," Yuri lên tiếng trước, ánh mắt đầy thách thức, "thì với tôi, việc lớn đó chính là ngay lúc này, chiến đấu cùng đồng đội!"

"Hừ," Precht khoanh tay, vẻ mặt lạnh lùng nhưng giọng nói lại kiên định. "Nếu phải bỏ lại đồng đội để trở thành vĩ nhân trong tương lai, thì tôi thà làm một kẻ tầm thường ở lại chiến đấu còn hơn."

"Thiếu đi cô, thì việc trở thành vĩ nhân còn có ý nghĩa gì nữa chứ?" Warrod tiếp lời, nụ cười hiền hậu nhưng đầy quyết tâm.

"Chị định làm Mavis phải đau lòng thêm lần nữa sao?" Zeira nhìn tôi trách móc.

Mọi người... tại sao họ lại... Nhưng dù vậy đi nữa, đối thủ lần này quá sức tưởng tượng.

"Chị Elara... à không... Chị Elrise!" Mavis gọi thẳng tên thật của tôi.

"V-Vâng?" Bị gọi bằng tên thật sau một thời gian dài khiến tôi hơi lúng túng.

"Nếu chị nói em sau này sẽ trở thành một người vĩ đại," Mavis nhìn thẳng vào mắt tôi, "Vậy thì, em muốn chính chị là người sẽ được nhìn thấy khoảnh khắc đó!!"

". . . . ."

Thật là... mấy người này... hết nói nổi mà. Sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực tôi, mạnh mẽ hơn bất cứ ma thuật nào.

Tôi bật cười, một tiếng cười tự do và thanh thản. "Thôi được rồi! Kệ cái thế giới này đi! Chúng ta là đồng đội của nhau, phải không?" Tôi nhìn từng người một, ánh mắt lấp lánh niềm vui và sự chấp nhận. "Được thôi! Nếu mấy người đã quyết tâm đến thế, thì ta sẽ không cản nữa!"

"Vậy thì còn chờ gì nữa!" Yuri hét lên, rút kiếm ra. "Cùng nhau đập tòe mỏ cái thứ khốn khiếp đang phá hủy thị trấn kia thôi!!!"

"""""UOHHHHH!""""" Cả nhóm cùng hô vang, khí thế ngút trời.

Niềm tin và sự đoàn kết đã trở lại. Nhưng vấn đề thực tế vẫn còn đó. Làm sao để tiêu diệt cái thứ kia đây? Đặc biệt là khi mình không thể sử dụng [Sát Kỹ - Vực Thẳm] vì nó quá nguy hiểm, có thể ảnh hưởng đến cả nhóm.

"Nghe này," tôi nghiêm giọng nói, "Tuyệt đối không ai được phép liều mạng một cách không cần thiết. Đây là mệnh lệnh với tư cách là một người đồng đội, không phải Thánh Nữ."

Mavis cười khúc khích. "Ahaha, em biết mà! Em cũng không có ý định chết ở đây đâu. Em còn phải cho chị thấy em sẽ trở thành người vĩ đại thế nào nữa chứ! Phải không mọi người?"

Cả nhóm lập tức đồng thanh hưởng ứng.

"Mấy cái người này thật là..." Tôi lắc đầu cười khổ. "Được rồi, vậy kế hoạch là gì? Ta không giữ chân nó được lâu hơn nữa đâu..." Cái hố đen mini đang dần mất ổn định.

"Như thế này," Mavis nhanh chóng vạch ra kế hoạch. "Mọi người sẽ tìm cách thu hút sự chú ý và tấn công nó từ nhiều phía. Chị Elrise sẽ khống chế nó bằng trọng lực khi cần thiết và đưa em lại gần nó. Em sẽ sử dụng [Pháp Tắc]!"

Tôi im lặng ngay khi nghe đến hai từ cuối cùng. "[Pháp Tắc] ư? Là ma thuật em học được từ Zeref, phải không?"

"Eh? Chị biết cả anh Zeref ạ??" Mavis và cả nhóm lại được một phen ngạc nhiên.

"Ừ thì... bọn ta là bạn." tôi đáp gọn lỏn.

"""""EEEEHH?!?!?"""""

"Erm... chuyện đó giải thích sau," tôi vội nói. "Nhưng [Pháp Tắc]... ngay cả Zeref cũng mất hàng chục năm mới hoàn thiện nó một phần, và đó là một Hắc Thuật cực kỳ nguy hiểm. Em thực sự định dùng nó sao? Phản phệ là gần như chắc chắn đấy!"

Mọi người lại lộ vẻ lo lắng, nhưng Mavis chỉ lắc đầu, nhìn tôi với niềm tin tuyệt đối. "Không sao cả! Vì em có chị ở đây mà, chị Elrise!"

"Ah..." Phải rồi, mình quên mất. Nếu phản phệ của [Pháp Tắc] liên quan đến Lời nguyền Ankhseram hoặc những năng lượng hắc ám tương tự, thì với khả năng hấp thụ và trung hòa của mình, có lẽ mình có thể xử lý được.

"Được rồi!!" Tôi hét lên, ánh mắt rực cháy quyết tâm. "Vậy thì chiến thôi!!!"

Cũng vừa lúc đó, lớp vỏ vật chất bao bọc con quái vật do tôi tạo ra vỡ tan. Nó đã được tự do.

Ngay khi thoát khỏi sự kìm hãm, mục tiêu đầu tiên nó nhắm tới chính là chúng tôi – hay chính xác hơn là tôi, kẻ đã dám giam giữ nó. Cái khối cầu thịt tức giận gầm rú, hàng trăm khuôn mặt trên người nó la ó những âm thanh vừa đau đớn vừa điên cuồng, lan tỏa một luồng hào quang tà ác khiến người thường chỉ cần cảm nhận cũng đủ phát điên vì sợ hãi.

"[Minh Kính Tinh Thủy]." Tôi lập tức phản ứng, tạo ra một kết giới thánh hình vòm, trong suốt như pha lê, bao bọc lấy cả nhóm, chặn đứng luồng hào quang tà ác đó. Nhưng tôi có thể nghe thấy những tiếng la hét thảm thiết vọng lên từ phía thị trấn bên dưới. Người dân không may mắn như chúng tôi. Không thể trì hoãn thêm nữa!

"Lên nào! Mọi người hãy cẩn thận đấy!"

"Hiểu rồi!"

"Ok thôi!"

"Ừm, cô cũng thế!"

Cả nhóm lập tức tản ra theo kế hoạch. Mavis nhanh chóng leo lên lưng tôi, bám chặt vào lớp vảy rồng. Tôi đập cánh, đưa cả hai bay vút lên cao.

"Cánh và đuôi của chị có vướng quá không, Mavis?" Tôi hỏi vọng ra sau.

"Dạ không ạ! Ngược lại nó giúp em bám chắc hơn nhiều đó ạ!"

"May quá, chị cứ lo."

"Ah! Cẩn thận kìa chị! Nó tấn công đó!!"

Một chùm tia hủy diệt khổng lồ bắn ra từ con mắt dị hợm của con quái vật. Tôi lập tức lượn người bay ngang với tốc độ chóng mặt, né tránh trong đường tơ kẽ tóc.

"[Vạn Thánh Quang Tinh Thương Thể]!" Tôi đáp trả. Hàng nghìn mũi thương ánh sáng khổng lồ, kết tinh từ ma lực thánh khiết, hiện ra sau lưng tôi như một cơn mưa sao băng ngược. Một phần nhỏ bay vòng quanh bảo vệ tôi và Mavis như những vệ tinh trung thành.

"Khai thương!" Với hiệu lệnh của tôi, biển thương ánh sáng đó lao vút đi như tên bắn, găm sâu vào khối thịt khổng lồ của con quái vật. Vốn dĩ nó di chuyển khá chậm chạp trên không, nên việc nhắm trúng không khó. Nhưng sát thương thì...

"Uwa... nhìn mấy cái khuôn mặt đó kìa... ghê quá..." Mavis khẽ rùng mình nói.

Như lời cô bé, hàng trăm khuôn mặt trên người con quái vật đang vặn vẹo một cách dị dạng vì đau đớn, nhưng...

"Sát thương... gần như không đáng kể..." Tôi nhíu mày. Những mũi thương ánh sáng đang dần bị cơ thể nó hấp thụ, tan biến. Ma lực thánh hệ gần như vô dụng với nó. Nhưng tôi không để nó dễ dàng như vậy.

"Bùng nổ!"

BANG!!! BANG!!! BANG!!!

Những tiếng nổ liên hoàn vang lên từ bên trong cơ thể con quái vật, nơi những mũi thương ánh sáng phát nổ. Những khuôn mặt trên người nó căng phồng lên một cách khủng khiếp, khói đen bốc ra nghi ngút từ những cái miệng há ngoác. Nhưng rõ ràng, đó chỉ là tổn thương bề mặt. Cảm giác này... có gì đó rất không ổn.

"Nó lại tới kìa!!" Mavis hét lên.

Lần này, hàng trăm xúc tu nhớp nháp từ cơ thể nó bắn ra như tên lửa, quật về phía chúng tôi từ mọi hướng.

"Bám chắc nhé Mavis!"

"Vâng!"

Tôi lập tức tăng tốc, luồn lách giữa rừng xúc tu đang điên cuồng quật phá. Đôi cánh rồng của tôi tạo ra những cơn gió mạnh, đẩy lùi hoặc làm chệch hướng một số xúc tu. Đồng thời, tôi liên tục bắn ra những quả cầu ma lực nhỏ nhưng cô đặc, cố gắng phá hủy chúng. Dù có vài xúc tu bị đánh nát, nhưng chúng nhanh chóng tái tạo lại, thiệt hại gây ra là quá thấp.

Hết cách rồi... Đành phải dùng đến đòn đó thôi. Tôi đột ngột dừng lại ở một khoảng cách an toàn, bắt đầu tích tụ một lượng lớn ma lực ngay trước miệng. Khác với Long Hống thông thường là biến ma lực thành thuộc tính và thổi ra, đòn tấn công của Mộng Long lại khác. Tôi tập trung Long Lực thuần túy, trộn lẫn với ma lực của bản thân, nén chúng lại thành một quả cầu năng lượng đặc quánh, rực sáng ngay trước miệng, rồi... ngậm lấy nó.

Lý do khá buồn cười là vì Mộng Long vốn không có đòn tấn công tầm xa nào thực sự mạnh mẽ theo kiểu "bắn" cả. Chẳng lẽ lại bắn thuốc ngủ ru đối phương? Nên tôi phải tự sáng tạo ra cách này, bắn ra Long Lực cô đặc.

"Mộng Long..." Tôi gầm lên, luồng năng lượng trước miệng ngày càng trở nên bất ổn.

Mavis trên lưng tôi nhận ra. "Đòn này... lẽ nào!?"

"...THIÊN HỐNG!!!!"

Tôi há miệng, bắn ra một cột sáng khổng lồ màu trắng bạc pha lẫn ánh tím, rộng đến vài chục mét, chiếu thẳng vào con quái vật. Cột sáng nuốt chửng hoàn toàn khối thịt dị hợm, sức mạnh của nó khủng khiếp đến mức tiếp tục bay xa hàng chục cây số, hủy diệt nặng nề vài ngọn núi phía sau trước khi tan biến vào bầu trời.

"Uy lực... kinh khủng thật..." Ngay cả Mavis cũng phải xanh mặt trước sức mạnh hủy diệt của đòn tấn công. Nhưng tôi lại cảm thấy bất an... Vẫn chưa đủ...

"Thứ đó... nó bất tử thật sao?" Tôi lẩm bẩm với vẻ khó tin.

Khi ánh sáng của Thiên Hống tan đi, cảnh tượng trước mắt xác nhận nỗi lo của tôi. Con quái vật khổng lồ đó, dù bị bao phủ bởi những vết cháy xém nghiêm trọng, những khuôn mặt la ó thảm thiết hơn, nhưng nó vẫn còn đó, lơ lửng giữa không trung. Tổn thương có vẻ nặng, nhưng không đủ để kết liễu nó.

"Ê... cái này mà giao cho Acnologia xử lý chắc sẽ thích hợp hơn mình nhiều đó..." Tôi thầm rủa trong bụng.

Nhưng rồi, một sự thay đổi còn đáng sợ hơn bắt đầu diễn ra. Hình dạng của con quái vật bắt đầu biến đổi. Các khuôn mặt trên bề mặt nó như bị một lực vô hình đẩy dồn sang hai bên, ép chặt lại.

"Nó... nó đang biến đổi!?" Mavis kêu lên.

"Nhìn... nhìn kinh quá..."

Và rồi, từ khoảng trống ở giữa khối cầu thịt, nơi các khuôn mặt bị dạt ra, một con mắt khổng lồ từ từ mở ra. Một con mắt duy nhất, to lớn dị thường, với con ngươi màu đỏ cam rực cháy như nham thạch. Nhưng điều kinh khủng nhất là... bên trong con mắt đó, không phải là lòng trắng hay lòng đen, mà là hàng trăm, hàng ngàn cái miệng nhỏ hơn đang há ngoác, gào thét một cách câm lặng.

"Cái... quái... gì... thế... này..." Cả tôi và Mavis đều cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nhìn vào con mắt đó. Nó không chỉ gớm ghiếc, mà còn ẩn chứa một sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng nổi.

Rồi, bản năng nguy hiểm của tôi rú lên từng hồi khi con ngươi màu nham thạch của nó co lại, khóa chặt lấy mục tiêu là tôi và Mavis.

"Có gì đó... rất mạnh đang tới!!!" Mavis hét lên cảnh báo.

Tôi chỉ kịp phản ứng bằng cách giơ cánh tay đã bị nát của mình lên phía trước (dù đau đớn), dồn hết chút ma lực phòng thủ còn lại, niệm chú phép phòng ngự mạnh nhất mà tôi biết, một ma thuật được truyền lại từ một thế giới khác.

"[Rho... Aias]!!!"

Một ảo ảnh bông hoa bảy cánh màu hồng nhạt hiện ra trước mặt chúng tôi. Đồng thời, bảy lớp khiên ánh sáng khổng lồ, mỗi lớp tượng trưng cho một cánh hoa, được dựng lên chồng chất, tạo thành một pháo đài phòng ngự gần như tuyệt đối.

Nhưng gần như ngay lập tức...

RẦM! RẦM! RẦM! RẦM! RẦM!

Năm lớp khiên đầu tiên vỡ tan như kính trước một đòn tấn công vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ bắn ra từ con mắt kia. Lực phản chấn khủng khiếp truyền thẳng vào cánh tay vốn đã bị thương của tôi, khiến nó gần như nát vụn hoàn toàn.

"Chị Elrise!!!" Mavis hét lên kinh hãi.

"Kh... không sao... Chị ổn..." Tôi nghiến răng đáp, máu trào ra từ miệng, cố gắng duy trì hai lớp khiên cuối cùng đang xuất hiện những vết nứt nghiêm trọng. Áp lực quá lớn!

"Gahhh!!!!! [Biến Dị Hóa]!!!!" Tôi gầm lên, ép buộc bản thân vượt qua giới hạn. Bông hoa bảy cánh ảo ảnh phía trước tôi đột nhiên biến đổi, phình to ra, bao bọc lấy cả hai chúng tôi như một nụ hoa khổng lồ, đồng thời hai lớp khiên cuối cùng cũng được gia cố, dày đặc hơn. Nhưng áp lực vẫn không hề suy giảm! Cảm giác này... giống như tôi đang cố gắng đỡ một đòn Gea Bolg được cường hóa gấp chục lần vậy! Thậm chí còn hơn thế!!

"Gughhhh!!! Ta sẽ không thua đâu!!!!!!" Tôi hét lên, dồn hết ý chí và sức mạnh còn sót lại để duy trì lớp phòng ngự.

Rắc... Rắc... Rắc...

Những tiếng nứt vỡ ngày càng lớn hơn. Lớp khiên thứ sáu vỡ tan. Chỉ còn lại lớp khiên cuối cùng và lớp vỏ hoa bao bọc.

"GAHHHHHHH!!!!!!!"

Quisss... ẦMMMMMMMMMMMM!!!!!

Một tiếng gió rít lên khủng khiếp, và rồi lớp phòng ngự cuối cùng vỡ nát trong một vụ nổ ánh sáng chói lòa, trắng xóa cả tầm nhìn của tôi và Mavis trong giây lát. Khi ánh sáng tan đi, tôi kinh hoàng nhìn thấy cảnh tượng phía sau nơi chúng tôi vừa đứng: Bầu trời như bị một lưỡi dao vô hình chẻ làm đôi, tạo thành một vết rách kéo dài đến tận chân trời. Còn vùng đất bên dưới, nơi đáng lẽ tia năng lượng đó bắn trúng, đã hoàn toàn bốc hơi, chỉ để lại một miệng hố khổng lồ, nóng chảy.

"Cái thứ này... mạnh... mạnh đến phi lý..." Tôi thở hổn hển, toàn thân đau nhức, may mắn là cả hai vẫn đang bay cách mặt đất gần cả cây số, nếu không thì cả thành phố Magnolia đã chung số phận với vùng đất kia rồi.

Nhưng việc đỡ đòn tấn công vừa rồi, dù suýt mất mạng, cũng giúp tôi nhận ra một điều kinh khủng, một sự thật giải thích cho sức mạnh phi lý và khả năng kháng ma thuật thánh hệ của nó.

"Thứ đó... không phải ma vật thông thường... Nó là một Thần Thú."

"Chị nói sao chứ!?" Mavis lắp bắp, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi. "Nó... nó là một Thần Thú!???"

"Đúng vậy..." Tôi khẳng định chắc chắn. "Việc ma lực thánh hệ gần như vô dụng với nó, cộng thêm đòn tấn công mang sức mạnh hủy diệt cấp độ hạt nhân lúc nãy... Chị chắc chắn cái thứ kinh tởm đó... là một Thần Thú!"

Mavis nhăn mặt nhìn con quái vật đang lơ lửng phía xa, đôi mắt ánh lên vẻ tuyệt vọng. Một Thần Thú - những sinh vật thần thoại mang sức mạnh sánh ngang các vị thần, gần như bất tử và miễn nhiễm với hầu hết các loại ma thuật thông thường. Thứ trước mặt chúng tôi lúc này không khác gì cơn ác mộng kinh hoàng nhất đã trở thành hiện thực. Cũng vì hình dạng quái dị của nó mà tôi đã lầm tưởng ban đầu. Nếu là Thần Thú, thì những khái niệm như "sức mạnh niềm tin" hay "hạnh phúc" để chống lại nó gần như là vô nghĩa.

"Chỉ còn một cách duy nhất..." Tôi lẩm bẩm, nhìn xuống Mavis. "Chỉ còn [Pháp Tắc]..." Ma thuật có khả năng viết lại luật lệ, xóa sổ mọi thứ từ thánh thần đến ác quỷ, miễn là được coi là "kẻ thù". Nhưng vấn đề là...

"Chị... sắp cạn kiệt ma lực rồi..." Đòn Rho Aias vừa rồi đã vắt kiệt gần như toàn bộ năng lượng của tôi. Việc tôi còn duy trì được Long Thể và bay được lúc này đã là một kỳ tích nhờ vào bản chất bất tử của mình.

"Giờ thì... tiến thoái lưỡng nan thật rồi..." Nếu con Thần Thú kia bắn thêm một phát giống như lúc nãy nữa, cả hai chúng tôi chắc chắn sẽ tan thành tro bụi.

Nhưng may mắn thay, ngay lúc tôi đang tuyệt vọng nhất, sự hỗ trợ từ mặt đất đã đến. Một cái cây khổng lồ từ đâu mọc lên với tốc độ chóng mặt, những nhánh cây chắc khỏe quấn chặt lấy con Thần Thú, tạm thời trói buộc nó lại. Ngay sau đó, một cột sét khổng lồ từ trên trời giáng thẳng xuống con mắt dị hợm của nó, khiến nó ré lên những tiếng đau đớn và tức giận.

"Là bọn họ!!" Mavis reo lên vui mừng.

"A... Ừ... Chị thấy rồi." Tôi cũng không khỏi ngạc nhiên và cảm kích. Không ngờ chỉ với vài món thánh vật phòng thân tôi đưa cho trước đó, Yuri, Precht và Warrod lại có thể tạo ra được một đòn tấn công phối hợp mạnh mẽ và đúng thời điểm đến vậy. Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi đó thôi... là đủ rồi!

Không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng, tôi lập tức dùng chút sức lực cuối cùng, lao thẳng về phía con Thần Thú đang bị trói buộc và choáng váng, đồng thời khéo léo né tránh những xúc tu còn đang quẫy đạp điên cuồng.

"Mavis!!! Chuẩn bị đi!!!"

Mavis gật đầu, đôi mắt ánh lên sự tập trung cao độ, bắt đầu niệm chú [Pháp Tắc]. Tôi dồn hết ma lực còn lại của bản thân, tạo ra một lớp khiên ánh sáng mỏng manh nhưng kiên cố bao bọc cả hai, đồng thời truyền một phần năng lượng của mình để hỗ trợ cô bé.

"Vâng! Một!" Giọng Mavis vang lên, trong trẻo và mạnh mẽ.

"Hai!"

""BA!!! [PHÁP TẮC]!!!!""

LÓE!

Một ánh sáng trắng tinh khiết, còn rực rỡ hơn cả ma thuật thánh của tôi, tỏa ra từ người Mavis, bao phủ lấy cả hai chúng tôi. Một sức mạnh kinh hoàng, mang theo ý chí tuyệt đối muốn "xóa bỏ" kẻ thù, đẩy bật mọi thứ xung quanh, kể cả những xúc tu đang cố gắng tấn công.

"AHUHAAUAAAAAAWU^&i(o!??!!?"* Con Thần Thú hét lên một thứ ngôn ngữ cổ xưa, phi nhân loại đầy đau đớn và sợ hãi khi cơ thể nó bắt đầu tan rã dưới sức mạnh của [Pháp Tắc].

Nhưng tôi không có thời gian để ăn mừng. Tôi cảm nhận được luồng năng lượng phản phệ cực lớn từ [Pháp Tắc] đang ập đến Mavis khiến em ấy ngất đi. Mình phải hấp thụ nó! Giúp Mavis! Cố lên... sắp xong rồi...

Đột nhiên...

[Ngươi nghĩ... chỉ bằng thứ ma thuật non nớt đó... mà đòi xóa sổ tạo vật của ta sao?]

Một giọng nói uy nghiêm, lạnh lẽo và cổ xưa đến đáng sợ vang vọng trực tiếp vào tâm trí tôi. Cùng lúc đó, một áp lực vô hình nhưng khủng khiếp đè chặt lấy toàn bộ cơ thể tôi, khiến tôi gần như không thể cử động.

"Cái gì!?" Giọng nói này... áp lực này... Không thể nào! Ankhseram!?

"Kuh!?"

Ngay lập tức, Lời nguyền Ankhseram bên trong tôi bộc phát dữ dội hơn bao giờ hết, như thể được chính chủ nhân của nó kích hoạt. Một luồng hắc khí chết chóc cuộn trào, mạnh mẽ đến mức tôi cảm thấy khó thở. Không ổn! Nếu Mavis còn ở gần, cô bé chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng bởi lời nguyền này!

"Xin lỗi em, Mavis!" Không còn lựa chọn nào khác, tôi dùng chút sức lực cuối cùng, tạo ra một quả cầu bảo vệ bao bọc lấy Mavis và đẩy mạnh cô bé xuống phía dưới, ra khỏi phạm vi ảnh hưởng trực tiếp của lời nguyền đang bùng phát từ tôi.

"Ugh... Kh-không ổn..." Sức mạnh của lời nguyền ngày càng trở nên nặng nề, điên cuồng. Nó đang lan tỏa ra xung quanh với tốc độ chóng mặt. Nếu cứ để thế này, không chỉ tôi mà cả thành phố Magnolia, thậm chí cả khu vực này cũng sẽ bị hủy diệt bởi Lời nguyền Chết Chóc!

Không được!!! Tuyệt đối không được!!! Phải nén nó lại!!!!

"UWWAAAAAA!!!!!!" Tôi gầm lên một tiếng đau đớn và tức giận, cố gắng chống lại áp lực từ Ankhseram và sự điên cuồng của lời nguyền. Tôi lập tức ngồi xuống ngay giữa không trung, bắt chéo chân trong tư thế thiền định, cố gắng vận chuyển luồng năng lượng hắc ám khổng lồ đang tàn phá cơ thể mình. Tôi dần dần tách lời nguyền ra khỏi dòng chảy ma lực, ép chúng kết tinh lại thành những tinh thể đen nhánh, lấp lánh một cách chết chóc, rồi trục xuất chúng ra khỏi cơ thể.

Phần còn lại, phần không thể trục xuất, tôi cố gắng nén chặt lại, tập hợp chúng thành một lõi năng lượng đen tối bên trong cơ thể, bên cạnh lõi ma lực thánh khiết và Long Lực của mình.

"Kugh..." Quá trình này đau đớn vô cùng, như thể hàng ngàn mũi kim đâm vào từng tế bào. Nhưng lượng lời nguyền mà Ankhseram đang trút lên tôi dường như là vô tận. Nó giống như... đang cố gắng dùng một cái cốc để tát cạn cả đại dương vậy.

[Sự trừng phạt cho kẻ dám chống lại ý muốn của thần linh.] Giọng nói của Ankhseram lại vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn.

"Đây là sự trừng phạt mà ông dành cho ta ư? Ankhseram?" Tôi nghiến răng, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời vô hình, ánh mắt rực cháy sự défiant. "Hah!! Nếu đây là thử thách của ông, thì ta chấp nhận tất cả!!!"

Phải mạnh hơn nữa! Phải cố gắng hơn nữa!!! Tôi tự nhủ, ý chí kiên cường hơn bao giờ hết. Vì họ! Vì những người đồng đội đang chờ đợi ta ở dưới kia!

Nếu một lõi năng lượng hắc ám không đủ để chứa đựng lời nguyền này, thì ta sẽ tạo ra hai lõi! Hai không đủ thì ba lõi! Ba không đủ thì mười lõi! Chừng nào còn có thể chịu đựng được, ta sẽ không bao giờ gục ngã!

"UOHHHH!!!!!!" Tôi gầm lên một tiếng cuối cùng, giải phóng toàn bộ ý chí và sức mạnh tiềm ẩn của mình.

Hãy xem đây, Ankhseram!!! Ta có thể mang lời nguyền của ngươi, nhưng ta sẽ không bao giờ bị nó đánh bại! Ta sẽ chiến thắng! Vì họ đang đợi ta! Hãy đợi đấy! RAHHHHH!!!!!

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me