TruyenFull.Me

Thap Giao Mong

Sau một lúc, tâm trí cô mệt mỏi rã rời, rồi cô gục đầu lên vai anh, giọng cô nhỏ dần, chỉ đủ thốt lên bốn chữ.

"Tôi muốn được ngủ."

Nghe thấy vậy, Thẩm Đoàn thoáng ngạc nhiên. Anh đã chuẩn bị tinh thần để nghe một câu gì đó đầy đau khổ hay oán trách, nhưng cuối cùng, lại chỉ là một mong muốn đơn giản đến bất ngờ. Lòng anh chợt nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Anh cúi đầu nhìn cô, mái tóc lòa xòa rủ xuống, che đi gương mặt nhợt nhạt. Đôi mắt cô khép hờ, có lẽ đã cạn kiệt cảm xúc sau từng ấy chuyện. Dù gương mặt cô không thể hiện ra, nhưng trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác thấu hiểu sâu sắc. Anh biết, những gì cô đã trải qua quá tàn nhẫn, và bây giờ, mọi thứ dường như đã vượt quá sức chịu đựng của cô.

Thẩm Đoàn đứng im một lúc, nhìn cô, rồi nhẹ nhàng cúi xuống, cẩn thận luồn tay qua đầu gối cô, đỡ cô lên lưng mình. Anh không nói gì, nhưng cử chỉ ân cần ấy đủ để cô cảm nhận được sự quan tâm, sự bảo vệ không lời từ anh.

Cõng Vũ Đồng trên lưng, Thẩm Đoàn bước đi trên con đường tuyết bắt đầu rơi nhẹ. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên lớp tuyết trắng, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng mà ấm áp. Những bước chân anh vững chãi, từng nhịp từng nhịp tiến về phía trước, càng đi xa, không gian xung quanh càng trở nên yên bình. Tuyết rơi lác đác, phủ đầy lên mái tóc anh, đôi vai anh, nhưng anh không bận tâm. Mọi thứ xung quanh dường như chìm vào một màn sương mù nhẹ nhàng, chỉ có hai người trong thế giới này.

Vũ Đồng trên lưng anh khẽ động đậy, có lẽ cô vẫn chưa ngủ hẳn. Cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ anh truyền đến, sự vững vàng của tấm lưng này, và một chút gì đó rất quen thuộc. Hình ảnh của anh như một điểm sáng duy nhất trong bóng tối tăm tối của những ký ức đen tối, của những ngày tháng dài đằng đẵng mà cô đã phải gánh chịu.

Thẩm Đoàn cảm nhận được nhịp thở của cô đều đặn trên lưng mình, nhẹ nhàng, như thể cô đã dần yên ổn. Nhưng anh biết, đó chỉ là vẻ ngoài. Trong lòng cô, có lẽ vẫn còn những nỗi đau chưa thể nguôi ngoai, những nỗi lo lắng và những ký ức không thể quên. Anh thở dài, lòng chợt quặn đau.

Anh biết rằng cô đã phải chịu đựng quá nhiều. Nhưng có lẽ, giờ đây anh sẽ là người ở bên cạnh, để làm dịu đi những vết thương trong lòng cô, dù anh không biết liệu có thể làm được điều đó hay không.

Anh thầm mong rằng một ngày nào đó, cô sẽ cảm nhận được rằng không phải cô phải chịu đựng một mình. Không phải cô phải chiến đấu một mình trong cái thế giới đầy hỗn loạn này. Anh sẽ luôn ở đây, dù cho những khó khăn có lớn đến đâu.

Gió lạnh thổi qua, nhưng dường như chẳng thể chạm tới cô gái đang yên giấc trên lưng anh. Giữa đêm tuyết rơi, hình ảnh Thái Thẩm Đoàn cõng Vương Vũ Đồng trở thành một khung cảnh khiến những người đi ngang không khỏi ngoái đầu nhìn. Có người khẽ mỉm cười, có người trầm ngâm. Một số người dừng lại, chỉ để ngắm nhìn cảnh tượng ấm áp giữa mùa đông lạnh giá này.

Cảnh tượng này thật ấm lòng, nhưng đối với Thẩm Đoàn, anh chẳng quan tâm đến ánh mắt của bất kỳ ai. Điều duy nhất quan trọng bây giờ, chính là cô gái đang nằm yên trên lưng anh, cuối cùng cũng tìm thấy một chút bình yên.

Thẩm Đoàn đi tiếp, từng bước chân của anh dường như mang theo cả hy vọng cho tương lai. Anh biết sẽ có lúc họ phải đối diện với những thử thách mới, nhưng ít nhất bây giờ, anh đã làm được một điều: bảo vệ cô, cho cô một nơi bình yên, một nơi không có chiến tranh, không có nỗi đau. Chỉ có anh và cô, một lần nữa, tìm lại những gì đã mất.

Và trên con đường tuyết phủ trắng xóa ấy, giữa đêm đen, anh hy vọng rằng, sẽ có một ngày khi cô thức dậy, mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me