TruyenFull.Me

Thap The Doi Quan An Thien Ly Hanh Ca

【THẬP THẾ ĐỢI QUÂN AN】

QUYỂN THƯỢNG: TAM SINH

Chương 35: Người ta yêu, cả đời này cũng không thể nào ở bên ta.

Edit+Beta: Hoa Mạch

Cửu Khuyết dường như chẳng để tâm, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu chú chuột nhỏ trong lòng bàn tay, rồi rót một ly rượu, nâng lên mời ta: "Cô nương, nếm thử một chén chứ? Thiên tiên tửu thượng hạng, chốn khác không dễ mà tìm được đâu."


Ta nhìn thẳng vào hắn, lắc đầu đáp: "Ta không uống rượu. Thần quân tìm ta, chẳng hay có việc gì chăng?"

Hắn chống cằm, khóe môi khẽ nhếch, ngón tay lười nhác vuốt ve bộ lông mềm mượt của chú chuột nhỏ. Không biết có phải ta hoa mắt hay không, nhưng mỗi khi hắn chạm vào, con vật ấy lại run rẩy, tựa như muốn chạy trốn mà không dám, càng khiến hắn đắc ý trêu chọc thêm.

"Cũng chẳng phải việc gì lớn, chỉ là muốn nói với cô nương đôi chút về vị Thái tử Trọng Lam của chúng ta mà thôi." hắn cười cười, "Hoàng quyến Thiên cung ràng buộc muôn trùng, chẳng ai có thể hoàn toàn làm chủ số phận của mình. Thái tử tuy là thái tử, nhưng cũng có nỗi khổ riêng. Nếu y đã làm điều gì không phải, mong cô nương đừng để bụng."

Ta hơi ngẩn ra. Vị thần tiên này... rốt cuộc là có ý gì?

Ánh mắt hắn đảo qua người ta, mang theo nét đánh giá của bậc thần linh nhìn xuống phàm nhân. Ta quay mặt đi, hướng tầm mắt về mặt hồ phẳng lặng. "Thay bộ y phục này rồi, trông cô nương cũng thuận mắt hơn trước đấy." Hắn cười nhàn nhạt, dựa khuỷu tay lên bàn trà, chậm rãi rót thêm rượu. "Lúc trước cô nương mặc bộ đồ đen kia, hệt như một chú chim sẻ nhỏ. Khi đó ta còn nghĩ, không biết vì sao Thái tử lại có sở thích này. Giờ nhìn kỹ lại..."

Hắn dừng một chút, cười khẽ: "Xem ra ánh mắt của y cũng không đến nỗi tệ."

Ta cúi đầu, nhìn xuống tay mình. Bàn tay cầm một chiếc khăn lụa, bất giác ta siết chặt nó. "Nếu Thần quân có lời gì muốn nói, xin cứ nói thẳng. Còn nếu chỉ là chuyện của điện hạ..." Ta khẽ cắn môi, ngữ khí trầm xuống, "Ta đợi khi nào hắn xong việc sẽ nói từ biệt, rồi quay về Phong Đô. Ở lại nơi này quá lâu, để người khác nhìn thấy e rằng không tiện."

"Không tiện? Cô nương sợ người khác đàm tiếu Thái tử sao?"

Ta lặng đi một thoáng. Những cánh hoa bồ đề nơi bờ hồ lặng lẽ rơi xuống, chạm vào mặt nước tạo thành những gợn sóng lăn tăn. Đóa hoa trắng xoay tròn theo dòng nước, trôi xa dần. "Chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ thành thân. Nếu trước ngày đại hôn của Chiêu Cẩm công chúa mà có nữ nhân nào xuất hiện trong Trọng Hoa Cung, e rằng danh tiếng của Thái tử sẽ không được tốt."

Cửu Khuyết hơi khựng lại, rồi ngẩng đầu, nhoẻn miệng cười: "Cô nương cũng xem trọng bản thân mình quá rồi đấy."

Ta siết chặt chiếc khăn lụa trong tay. Chỉ nghe hắn thong thả nói tiếp: "Chẳng qua chỉ là một nữ tử phàm trần, có thể gây ra phong ba gì ở Thiên cung được chứ?"

Giọng điệu hắn có phần châm chọc. Ta không biết nên đáp lại thế nào. Trước mặt ta là một thần quân, mà ta, một kẻ đã ở âm phủ bảy trăm năm, hiểu rõ hơn ai hết rằng thần tiên là bậc chí tôn, không thể mạo phạm. Nếu vô tình lỡ lời, khiến hắn nổi giận, chỉ e người gánh họa lại là phụ thân ta. Huống hồ... hắn nói không sai. Ta vốn dĩ chẳng là gì cả.

Mỗi khi nghĩ đến điều đó, lồng ngực ta lại dâng lên một cơn đau âm ỉ. Ta chẳng là gì cả, có thể gặp lại Thương Âm mấy lần đã là ân huệ, ta còn dám vọng cầu điều gì đây?

Người ta yêu, cả đời này cũng không thể nào ở bên ta.

Ta đứng dậy, hành lễ với Cửu Khuyết, nhẹ giọng nói: "Vậy xin phiền Thần quân đưa ta trở về Phong Đô. Ta không ở lại đây, Trọng Hoa Cung càng thanh tịnh. Mong Thần quân thay ta gửi lời chào tới Thái tử điện hạ."

Cửu Khuyết vẫn giữ nụ cười: "Cô nương muốn đi cũng được. Nhưng trở về Phong Đô rồi, cô định làm gì?"

Ta quay người, cất bước: "Chuyện này chẳng liên quan đến Thần quân. Nếu Thần quân chịu đưa ta đi, ta xin đa tạ. Còn nếu không, ta có thể đợi Thái tử điện hạ xuất hiện, tự mình cầu xin hắn cũng được."

Vừa ra khỏi đình, Phù Nhi thấy ta thì mở to mắt, hành lễ rồi vội vã bước theo.

"Cô nương, khoan đã."

Giọng Cửu Khuyết vang lên từ phía sau. Ta vốn không định dừng lại, nhưng suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn đứng yên. Hắn chậm rãi bước đến trước mặt ta, ánh mắt sáng quắc. Một tay hắn cầm lấy chén rượu, chú chuột nhỏ nép vào cổ áo, ngước mắt nhìn ta.

"Tiểu thần còn chưa nói xong, cô nương đã đi rồi. Nếu vậy, còn chuyện Thái Bạch Tinh Quân hứa sẽ giúp cô nương trừ bỏ thần khí thì sao? Chẳng phải cô nương muốn được đầu thai chuyển thế hay sao?"

Ta sửng sốt, ngẩng đầu nhìn hắn. Cửu Khuyết chậm rãi xoa đầu chuột trắng, khóe môi cười mà ánh mắt lại chẳng còn nét giễu cợt khi nãy: "Cô nương có biết không? Chuyện của cô nương đã truyền khắp ba mươi sáu tầng trời. Sự việc tám trăm năm trước về Toả Hồn Đăng, chư thần đều biết rõ. Thái tử tuy còn trẻ so với các thần tiên khác, nhưng tính tình ổn trọng hiền hòa, chỉ riêng chuyện này là vô cùng cố chấp. Vì điều đó mà chọc giận Cửu Trọng Thiên, sau đó làm ra không ít chuyện hoang đường. Giờ hắn bị trời phạt mất hết ký ức, nhưng chuyện đã xảy ra thì không thể xóa bỏ. Vì vậy hắn vẫn luôn thật tâm truy tìm những ký ức giữa hai người."

Ta nghẹn lời, hồi lâu mới khẽ khàng nói: "Thần quân... rốt cuộc đang muốn nói điều gì?"

"Chuyện thần khí, nếu cô nương chủ động nhắc tới, Thái tử tuyệt đối sẽ không đồng ý để cô trừ bỏ. Ta đến đây, chẳng qua chỉ thay Thái Bạch Tinh Quân hoàn thành một việc. Nếu sau này cô nương thực sự muốn trở về âm gian làm một tiểu âm sai, hoặc đầu thai chuyển thế, từ đó không còn liên hệ với Thái tử, thì hãy đến Thiên giới, tìm ta tại Kiều Hoa Trì trên núi Phục Thước ở tầng trời thứ mười ba. Ta sẽ giúp cô loại bỏ thần khí này. Chỉ là, cô nương đã suy nghĩ kỹ chưa? Năm đó, ở âm gian, Thái tử để ý tới cô cũng vì trên người cô có ngàn năm thần tức của hắn. Chính vì thế, y mới quay về thiên giới, truy tìm lại quá khứ của chính mình."

Ta lặng thinh, bàn tay vô thức siết chặt chiếc khăn trong lòng bàn tay.

"Nếu không có chuyện đó, y đâu cần nổi giận, làm khổ biết bao tiên quân tiên bá." Hắn thở dài, đưa ngón tay chọc vào chuột nhỏ. "Hơn nữa, nhờ có thần tức này, cô mới có thể yên ổn ở lại Thiên cung, tránh được hồn phi phách tán. Một khi mất đi thần tức, cô và hắn sẽ thực sự không còn chút liên quan nào nữa." Dứt lời, hắn vung tay áo rời đi. Đi được một quãng, hắn bỗng quay đầu cười khẽ: "Ở Thiên cung này quá lâu, thật sự chán đến phát ngán. May mà có cô nương, cũng xem như tìm được chút thú vị rồi."

Ta đứng yên tại chỗ nhìn hắn rời đi, có chút thất thần. Mãi đến khi Phù Nhi bên cạnh khẽ gọi một tiếng: "Nương nương", ta mới hoàn hồn, mỉm cười với nàng: "Chúng ta về thôi."

Vừa bước vào điện đã nghe loáng thoáng tiếng Phù Nhi lẩm bẩm đầy bất mãn: "Hôm nay sao lại có nhiều người đến bái kiến điện hạ như vậy?"

Ta ngẩng đầu, bắt gặp một nữ tử vận hoa phục ngồi bên trong. Chiếc váy dài thướt tha phủ xuống đất, cung nữ trong điện đang cung kính dâng trà lên. Đó chính là Chiêu Cẩm công chúa. Đã lâu không gặp, trông nàng ta da trắng như tuyết, môi đỏ như son, dung nhan vẫn vô cùng xinh đẹp. Bên cạnh nàng là nha hoàn thân cận mà ta nhận ra ngay, chính là Phi Cúc – kẻ đã chọc giận Trấn Hồn Thú ở Phong Đô.

Chiêu Cẩm công chúa ngồi đó, tựa vào tấm bình phong chạm khắc hình cành sen, dáng vẻ quý khí vô cùng. Đôi mắt phượng nhẹ nâng, nàng ta lười biếng nhìn ta một cái rồi nhấp một ngụm trà đầy thờ ơ. Ngược lại, Phi Cúc thì biến sắc, nhíu chặt mày, cao giọng quát: "Đây là điện Thái tử, há lại để một hạ nhân đến từ âm phủ như ngươi làm bẩn chốn này? Đừng để xui xẻo bám vào công chúa của chúng ta, mau cút ra ngoài—"

Nói được một nửa, ánh mắt nàng ta bỗng khựng lại trên chiếc váy dài thêu mây khói hồ điệp ta đang mặc, tràn đầy kinh ngạc. Giọng nàng ta càng thêm chua chát, bước thẳng đến cửa, hất cằm nhìn ta trừng trừng: "Ai cho ngươi mặc bộ y phục này? Đây rõ ràng là của công chúa chúng ta! Láo xược, mau cởi ra ngay!"

Khẩu khí của Phi Cúc không khác gì những hoàng hậu phản diện trong vở kịch cung đấu. Ta khẽ nâng mắt nhìn về phía Chiêu Cẩm xông chúa, nhưng nàng ta vẫn ung dung uống trà, không có ý định can thiệp.

Phù Nhi lại bước lên một bước, ưỡn ngực, mở miệng phản bác:

"Ôi chao, Phi Cúc tỷ tỷ nói vậy thì không đúng rồi. Nương nương của Trọng Hoa Cung sao lại không thể vào được chứ? Đêm qua nương nương còn ngủ lại tẩm cung của điện hạ nữa kia. Bộ váy này cũng là do chính miệng điện hạ bảo để cho nương nương mặc. Nếu tỷ tỷ không tin, chẳng hay định làm gì? Đến lúc điện hạ quay về trách tội thì Phù Nhi ta cũng khó mà ăn nói."

"Ngươi—" Phi Cúc tức đến trừng mắt, lồng ngực phập phồng, quay đầu đầy căm phẫn nhìn về phía Chiêu Cẩm công chúa: "Công chúa, người nghe xem, đây chẳng phải là làm phản rồi sao? Một tên âm sai nho nhỏ mà cũng dám lên mặt với ta, ngay cả nha hoàn bên cạnh ả cũng dám làm càn như vậy! Đây là không nể mặt công chúa còn gì?"

Ta thầm suy tính nên làm gì tiếp theo. Làm Hoa gia suốt tám trăm năm, ta cũng không hiểu sao lại vô tình đắc tội với nữ nhân. Trong thoại bản có nói, tranh đấu giữa các nữ nhân là thứ đáng sợ nhất, tranh tới tranh lui cũng chỉ vì một nam nhân. Nếu được sủng ái, tự nhiên sẽ có thế lực.

Nhưng điều đó có ý nghĩa gì chứ? Dù sao đây cũng không phải là nơi ta nên ở.

Lúc này, Chiêu Cẩm công chúa cất giọng, ánh mắt nàng ta lạnh lùng tựa như Tuệ Nhân công chúa kiếp trước. Nàng ta khẽ mỉm cười: "Ta nhớ ngươi tên là Mẫu Đơn, lại đây."

Ta nâng váy bước lên, khẽ hành lễ.

Chiêu Cẩm công chúa đưa mắt quan sát ta từ trên xuống dưới, cuối cùng chỉ nhả ra ba chữ: "Diệp Thanh Hoa." Sau một thoáng dừng lại, móng tay sơn đỏ của nàng ta nhẹ lướt qua miệng chén sứ trắng, môi khẽ nhếch: "Thật ra cũng chẳng có gì lạ. Điện hạ vốn có tính này, khi còn ở nhân gian cũng thường xuyên chơi đùa. Qua một thời gian, thấy ai hợp ý thì lưu lại, không thì quên đi."

Tay ta run lên, nắm chặt thành quyền.

Nàng ta tiếp tục nói, phong thái ung dung, chưa cưới đã mang dáng vẻ của thái tử phi: "Khi trước là lỗi của hắn, bổn cung xưa nay cũng không để tâm. Nhưng thấy ngươi cứ khăng khăng đòi một danh phận gì đó, bổn cung cũng không ngại. Chỉ là, dù bổn cung có đồng ý, Thiên đế cùng các vị tiên sư tiên bá cũng không chấp nhận đâu. Nay, ta thay mặt họ nói lời xin lỗi với ngươi."

Nói thật dễ nghe, còn tỏ ra hối lỗi nữa.

Ta không lên tiếng, Chiêu Cẩm lại nở nụ cười, đôi môi đỏ thắm tựa như đóa hồng kiêu sa: "Chỉ tiếc là ngươi vẫn chưa chết. Thật đáng tiếc. Nếu không chết, sao không biết tự bảo vệ mình, lại còn không chịu đi đường thẳng, lại đi mượn danh bổn cung mà bò lên giường điện hạ?"

Tim ta siết chặt. Ngay sau đó, ta nghe Chiêu Cẩm công chúa lạnh lùng nói với thị vệ ở cửa: "Lôi nha hoàn này ra ngoài, vô phép vô tắc, vả miệng!"

Mặt Phù Nhi tái nhợt, cố giữ thẳng lưng. Ta giơ tay cản lại: "Khoan đã." Nếu Thương Âm thật sự đã ra lệnh cho tất cả hạ nhân trong cung gọi ta như thế, vậy thì lời ta nói, hẳn là bọn họ sẽ nghe. Ta liếc một cái, lạnh lùng ra lệnh: "Tất cả lui xuống."

Bọn thị vệ do dự, thấy Chiêu Cẩm công chúa chỉ lẳng lặng nhìn ta mà không lên tiếng, bèn thật sự lui ra.

Chờ cung nhân đi hết, ta thả lỏng vai, mỉm cười, không kiêu ngạo cũng không khúm núm nói: "Chiêu Cẩm công chúa là nghĩa nữ của Thiên đế, vạn người kính trọng, dung nhan khuynh quốc khuynh thành. Hà tất phải để ý đến một tiểu âm sai như ta? Thần tiên sống ngàn vạn năm, chúng ta chỉ là hạt bụi nhỏ bé, Thái tử điện hạ có lẽ ngày mai sẽ quên ta mất rồi. Công chúa nói có phải không?" Nói đến đây, ta đổi giọng, nhẹ nhàng nhưng từng chữ rõ ràng, ánh mắt nhìn thẳng Chiêu Cẩm: "Hay là... công chúa muốn bò lên giường Thái tử điện hạ, nhưng chưa bò được?"

"To gan!"

Phi Cúc vung tay tát tới, ta liền nắm chặt cổ tay ả.

Phi Cúc vung tay tát ta một cái, nhưng ta đã kịp nắm chặt cổ tay nàng, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt u ám của công chúa. Nàng ta đã đứng dậy khỏi chỗ ngồi, ta chỉ cười nhạt: "Cung nữ của công chúa thật trung thành, phản ứng mạnh mẽ như vậy, chẳng lẽ thật sự chưa bò lên giường sao? Huống hồ, chuyện giữa ta và Thái tử điện hạ đã là chuyện của tám trăm năm trước. Công chúa đã nói không cần để tâm, vậy cớ gì phải đay nghiến ta – một tiểu âm sai nhỏ bé? Năm đó hắn trêu đùa ta rồi vứt bỏ, giờ ta đâu có thiết tha bám lấy hắn. Công chúa nếu quý trọng thì cứ giữ lấy, còn ta, thực sự không hứng thú."

Sắc mặt Chiêu Cẩm công chúa vốn đã khó coi, đôi mắt sắc bén và lạnh lẽo. Nhưng đột nhiên, thần sắc nàng ta thay đổi, hàng mi cong khẽ rung động, rồi khẽ kêu lên một tiếng, mềm nhũn ngã xuống đất. Dáng vẻ ấy yểu điệu thướt tha, trông chẳng khác nào một con chim sơn ca bị ướt cánh, mong manh đáng thương.

Ta còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy giọng nói nỉ non của công chúa. Nàng ta đưa tay áo lụa lên nhẹ đỡ eo, ánh mắt long lanh hơi nước, cắn cánh môi đỏ thắm, giọng nói nghẹn ngào vang lên: "Tỷ tỷ hà tất phải như vậy, muội muội đây cũng chỉ nói thật lòng. Muội muội cũng nguyện gọi tỷ một tiếng 'tỷ tỷ', vì tỷ là người đến trước. Thái tử điện hạ bận rộn triều chính, tỷ muội ta hẳn nên cùng nhau hầu hạ mới phải... Muội muội cam tâm làm thiếp, chỉ mong tỷ nể tình điện hạ mà đừng đuổi muội đi. Nơi này... nơi này dẫu sao cũng là trọng hoa cung của điện hạ."

Lời nàng ta vừa dứt, cả không gian bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường. Trong lòng bỗng thấy lạnh lẽo, ta rùng mình, theo bản năng ngoảnh đầu lại.

Không ngoài dự đoán—

Người đàn ông vận hắc bào đứng ở cửa chính là ai, nếu không phải Thương Âm?

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me