TruyenFull.Me

Thế Giới 18+ - Ngụy Thừa Trạch【Đang Edit】

Anh em ruột yêu nhau, cắm vào niệu đạo, bẻ gãy chân, giam cầm, cưỡng ép có thai

VyHy20

Truyện được đăng tải duy nhất trên nền tảng Wattpad, Allin, Joyme của acc @VyHy20 - Cỏ Bốn Lá, trang LoveTruyen.me đăng là đang reup không có sự cho phép.

Anh em ruột yêu nhau, cắm vào niệu đạo, bẻ gãy chân, giam cầm, cưỡng ép có thai

“Anh yêu em.”

“Anh yêu em, anh rất yêu Khả Khả.”

Người đàn ông ôm cô trần truồng vào trong lòng, tay đỡ cánh tay, đầu tựa vào tai. Từng tiếng rên rỉ quyến rũ, anh thì thầm lời tỏ tình sâu sắc với cô gái nhỏ trong lòng.

Năm ấy cô mười ba tuổi, thắt hai bím tóc đuôi ngựa thấp, ôm con búp bê tóc hồng vào lòng, che chắn cơ thể trần truồng của mình, ngồi trên cánh tay anh, gọi anh là anh trai.

“Anh trai ở đây, Khả Khả ngoan lắm.”

Đôi mắt hạnh nhân trong veo như suối, không cam lòng để bị vấy bẩn. Cô bị ôm chặt đến nghẹt thở, ngón tay mềm mại như không xương nắm lấy cổ áo sơ mi của anh hỏi: “Cha, mẹ, chết rồi sao?”

Người đàn ông kéo tay cô xuống, nắm lấy trong lòng bàn tay mình, hôn lên khuôn mặt non nớt của cô: “Họ chỉ đi một nơi rất xa, tạm thời sẽ không về nữa.”

Hàng mi dài của cô rung lên khi anh hôn. Cô bé nheo mắt, cảm thấy ngứa, nhưng cô hiểu ý nghĩa của cái chết. Cô biết anh chỉ đang an ủi mình.

Khi con búp bê trên tay bị anh giật lấy, Diệp Khả khóc nức nở, nắm lấy chân con búp bê: “Anh trai, cái này là mẹ cho em, đừng cướp đi mà.”

Cô nghĩ anh sẽ vứt nó đi, giống như vứt quần áo của cha mẹ trong nhà này một cách đơn giản vậy. Nhưng anh lại dịu dàng như nước, không ngừng hôn cô, khiến da mặt cô tê dại.

“Khả Khả ngoan, anh không vứt, em buông nó ra đi. Trong mắt em chỉ được có anh trai thôi, ngoan nào.”

“Ưm, anh trai đừng hôn, khó chịu quá, ô… khó chịu quá.”

Anh nhân cơ hội giật con búp bê từ tay cô, nhẫn tâm cướp đi và ném xuống đất.

Diệp Khả còn chưa kịp nhìn con búp bê một cái, đã bị anh vặn đầu lại. Đôi môi lớn của anh hoàn toàn chặn lấy cái miệng nhỏ của cô. Lưỡi anh mạnh mẽ cưỡng bức cạy hàm răng cô, điên cuồng quấn lấy chiếc lưỡi non nớt bên trong.

Nụ hôn nồng nhiệt khiến nước bọt của hai người không ngừng trao đổi. Miệng cô tràn đầy nước bọt anh phun vào, Diệp Khả nhắm chặt mắt, ực ực nuốt xuống.

Cô khó khăn lắm mới lấy lại được hơi để nói chuyện. Vừa mở miệng ra, anh lại cướp đi tất cả không khí.

Mi mắt cô bị lông mi dày của người đàn ông cọ vào ngứa ngáy. Cô bé không biết hôn là gì, chỉ thấy anh hôn khó chịu. Đầu cô căng lên, không thể thở được. Cô khóc lóc trong vòng tay anh, dùng cẳng chân đá anh.

Bàn tay to của anh cố định cô, khiến cô không thể cử động. Anh ôm cô vào lòng một cách tàn bạo, kìm chặt chân tay cô. Rất nhanh, mặt cô bị hôn đến đỏ bừng, cổ cũng đỏ lên, toàn thân trở nên nóng rực.

“Ưm, anh… anh… Khó, ha… khó chịu.” Diệp Khả rất muốn thở. Khi môi anh buông ra, nước bọt chảy ròng ròng từ khóe miệng cô. Cô rúc vào vai anh, cái miệng nhỏ hổn hển. Bầu ngực bằng phẳng dính sát vào anh.

Cô cảm thấy anh đang vuốt ve hạt đậu nhỏ, hai chân không tự chủ được kẹp chặt lại.

“Đau, đau, đừng chạm vào.”

“Anh trai xoa xoa là hết đau.” Giọng anh thở dốc đầy bất ổn. Ngón tay anh nắm chặn lấy âm vật, đầu ngón tay thổi phù phù vào hai môi âm hộ phì nhiêu. Rõ ràng là chúng đã sưng lên, tất cả là do lúc trước anh làm quá mạn.

Và bây giờ, không còn ai có thể ngăn cản anh quang minh chính đại thực hiện mối tình cấm kỵ này. Không cần phải lo lắng gì nữa.

“Khả Khả mềm quá. Ngón tay anh chọc vào có thoải mái không?”

Môi âm hộ bị hai ngón tay anh ép mở ra. Âm đạo nhỏ như vậy còn đang trong giai đoạn phát triển, chưa hoàn toàn mở ra, đã bị một vật cứng nhẫn tâm nhét vào. Cô bé khóc thút thít, lắc đầu nói không thoải mái.

“Anh trai đừng làm, đau lắm, thật sự đau lắm.”

Anh đã nuôi cô từ nhỏ đến lớn, ngay cả tã lót cũng là anh thay. Mọi vị trí trên cơ thể cô, không ai rõ ràng hơn anh. Cơ thể này cũng là của anh, mang tên anh. Dòng máu thân mật chảy trong cơ thể, khắc sâu vào tận xương tủy, không ai có thể thay đổi được.

“Lỗ nhỏ của Khả Khả mềm quá. Cho anh trai cắm vào nhé?”

“Ô!” Cô bĩu môi, lắc đầu mạnh, rúc vào vai anh cầu xin: “Đau lắm, anh trai xấu, sẽ đau.”

Diệp Khả nghe thấy tiếng khóa kéo quần vang lên.

Cô phản kháng, đá vào người anh, bắt đầu sợ hãi tột cùng. Cô la hét chống cự, nắm chặt tay thành nắm đấm nhỏ đấm vào vai anh. Những cú đấm mềm oặt như gãi ngứa. Diệp Trầm vừa cười, vừa cởi quần, xoa dương vật đang căng lên. Đó là một vật thể còn thô hơn cả cánh tay cô bé.

“Khả Khả ngoan một chút, sẽ không đau đâu. Em nhìn xem, lỗ nhỏ đã chảy nước rồi kìa.”

“Anh trai hư, em không cần anh trai vào đâu, em không cần.”

“Như vậy sao được. Phần dưới của Khả Khả sinh ra là để ăn đồ vật của anh trai. Cắm nhiều lần sẽ không đau nữa.” Anh dùng ngón tay chọc nhanh hai cái, rồi hai ngón tay mở ra hai bên, tạo hình âm đạo. Tư thế ôm cô không được thuận tiện lắm, anh bế cô từ phòng khách đi lên phòng ngủ tầng hai.

Quần áo anh cởi ra rơi đầy trên sàn nhà. Cơ thể cao lớn, rắn chắc của người đàn ông hoàn toàn trần truồng, đè lên cơ thể mềm mại của cô, nắm lấy hai cẳng chân ngắn ngủi, run rẩy của cô mà bẻ ra.

“Ô a… anh trai! Sẽ đau, sẽ, sẽ bị cắm hỏng mất anh trai, không cần vào mà!”

Anh cúi người, đôi môi mỏng lạnh hôn lên khóe mắt cô đầy nước mắt, khẽ khàng dỗ dành: “Cắm vào rồi sẽ không đau nữa đâu, ngoan ngoãn chịu đựng nhé. Kết thúc anh trai cho em kẹo em thích nhất.”

Lời lừa dối của anh đối với Diệp Khả đã mắc lừa vài lần không còn tác dụng nữa. So với những viên kẹo ngọt, cô càng không muốn chịu sự đau đớn dữ dội này. Vòng eo yếu ớt của cô bị anh đè xuống, hai chân kéo về phía trước. Cô nằm yên trên giường.

“Anh trai… anh trai, oa!”

Mắt cô ngấn lệ nhìn vật thể màu nâu xanh, gân guốc dày đặc, thô to đó, nó đang chui vào giữa hai đùi cô. Anh dùng quy đầu dương vật đã trơn trượt cọ vào môi âm hộ. Càng xuống dưới, cô càng sợ hãi.

“Không được nhét! Ô oa oa, không được nhét mà! Anh trai, anh trai!”

Tiếng khóc của cô dần lớn hơn, nhưng không hề khiến anh thương xót. Ngược lại, lực cắm vào càng mạnh.

Diệp Khả gào khóc thảm thiết. Quy đầu dương vật dán vào mặt bên của môi âm hộ. Một chút chất sền sệt, từ từ hoàn toàn đi vào âm đạo nhỏ hẹp phấn nộn. Một vật thể khổng lồ như cánh tay cô, mới cắm vào được một nửa, giọng cô đã khàn đặc vì đau.

Diệp Trầm ngây dại nhìn âm hộ vào dương vật đang hòa quyện vào nhau. Chúng sinh ra vốn nên hoàn hảo hòa nhập với nhau như vậy.

“ huyệt của Khả Khả đẹp quá. Vừa non vừa hồng, anh trai cắm thêm vài lần nữa sẽ ổn thôi. Thật non giống một miếng đậu hũ. Bụng em còn phồng lên kìa.”

“Ô a a… anh trai! Em đau quá, hỏng mất rồi, đau quá oa!” Diệp Khả ôm bụng bắt đầu cong người, đau đớn khiến hai đùi cô run rẩy càng lúc càng nhanh. Cô gào khóc, nước mắt dính đầy trên khuôn mặt nhỏ tròn trịa. Chiếc mũi nhỏ cao vút đỏ ửng. Cô khóc thảm nhưng lại vô cùng động lòng người.

Đối diện với khuôn mặt trẻ con, mọi ranh giới đều bị thiêu rụi. Cô van xin anh tha thứ, nhưng sự cầu xin lại càng đốt lên dục vọng tội lỗi. Diệp Trầm nhíu mày, không nói một lời. Anh dùng cách tàn nhẫn nhất để xé rách môi âm hộ của âm đạo còn chưa phát triển hoàn toàn.

“Ưm, chặt quá Khả Khả.”

“Đau quá a! Ô a anh trai!”

Tử cung chật hẹp bên trong càng không phải vật chứa cho vật thể này. Diệp Khả đau đến nỗi các ngón tay bấu chặt vào chăn, đầu ngón tay trắng bệch. Cô há miệng, ngay cả tiếng hét cũng khàn đặc vì đau.

Diệp Trầm thoải mái, lông mày giãn ra, giảm tốc độ cắm vào. Anh bẻ đôi môi âm hộ đáng thương đó ra.

“Anh mới phát hiện, hóa ra trên người Khả Khả không chỉ có ba cái lỗ.”

Nói rồi, ngón tay anh ấn vào cái lỗ nhỏ dưới âm vật.

Âm đạo của Diệp Khả lập tức co chặt lại, cảm giác buồn tiểu tăng lên. Vốn cô đã đau đến muốn ngất đi, đôi mắt đẫm lệ, nhìn anh tàn nhẫn bẻ chỗ đó ra.

“Đây là, lỗ niệu đạo của Khả Khả.” Người đàn ông nói, đôi mắt hưng phấn sáng lên, nuốt nước bọt: “Đẹp quá, quả nhiên trên dưới cơ thể em gái đều tuyệt vời, cái lỗ nhỏ này cũng non nớt quá, chỗ này cũng phải là của anh.”

“Anh trai…” Cô nghẹn lại trong cổ họng, khó khăn gọi anh. Tiếng khóc lại càng dữ dội hơn: “Đau muốn chết, đau muốn chết, ô a anh trai!”

“Tuyệt vời.” Ánh mắt u tối của anh chăm chú nhìn cái lỗ nhỏ, lẩm bẩm một mình. Hai ngón tay anh tách ra, làm cho cái lỗ nhỏ càng ngày càng lớn.

Diệp Khả khóc nức nở. Tất cả nỗi đau đều chồng chất lên âm đạo đang bị dương vật lớn làm cho nứt ra. Nhưng đột nhiên anh rút ra. Cơ thể cô trống rỗng một cách bất ngờ, thoải mái. Diệp Khả ôm bụng, cảm nhận nỗi đau còn sót lại, còn chưa kịp cầu xin anh.

Anh đột nhiên di chuyển quy đầu dương vật đến trước cái lỗ niệu đạo nhỏ bé đó.

“Chỗ này của Khả Khả, cũng phải là của anh.”

“Anh trai không được! Anh trai ô a không được, không được mà!”

Diệp Khả ngồi trên giường liều mạng lùi về sau. Hai chân cô giãy giụa. Cô bị anh đột ngột kéo trở lại. Sau đó, anh như phát điên, bẻ cái lỗ nhỏ hẹp ra, cưỡng ép  nhét quy đầu vào.

Tiếng thét của Diệp Khả khàn đặc, chói tai như tiếng cào trên kính. Người đàn ông cúi người tiến vào, ấn hai chân cô xuống, đè cô chặt trên giường.

Cô điên cuồng gào thét, khóc lớn cầu xin anh đi ra. Nhưng giọng nói mềm mại của cô không có tác dụng gì cả. Ngay cả móng tay cào lên cánh tay đầy cơ bắp của anh cũng chỉ như gãi ngứa.

“A a… anh trai! Anh trai tha cho em!”

“Ưm!” Anh cúi đầu, trán lấm tấm mồ hôi. Lông mày nhăn lại đầy hung dữ. Nhìn thấy lỗ niệu đạo bị xé rách, dương vật gân xanh nổi lên tiến vào. Hai lớp da mỏng manh bao lấy dương vật. Diệp Khả đau đến ngẩng đầu lên. Đôi mắt trong veo của cô, trợn trừng lên, dữ tợn như hai hạt óc chó!

“Sướng quá, Khả Khả! Em là của anh. Anh yêu em, yêu Khả Khả. Mãi mãi là của anh trai.”

Lỗ niệu đạo được nới rộng bị anh coi như âm đạo. Anh thọc vào rút ra bên trong. Lớp da mỏng bị xé rách, rướm máu. Bàng quang bị dương vật to lớn nhét vào, căng đầy.

Cô bé há miệng nhưng không thể nói nên lời. Đau đớn muốn chết. Cơ thể mười ba tuổi, bị một dương vật đáng sợ, độc chiếm, xé rách thân thể cô. Trên môi âm hộ từng vết nứt căng ra, máu rỉ ra dưới da.

“A… Khả Khả, anh yêu em, anh yêu em. Em là của anh. Rất yêu em, em gái.”

Anh nâng người đã hôn mê lên, không ngừng hôn môi cô, cưỡng bức quấn lấy, cắn môi, động dương vật cắm vào lỗ niệu đạo đang rỉ máu.

Từng ngụm, từng ngụm tình yêu dính dáp, nhưng lại thực hiện hành động tàn nhẫn nhất.

Không biết duy trì tư thế này bao lâu, anh bị kẹp chặt đến không chịu nổi. Một phần tinh dịch bắn vào bên trong. Sau khi kịp thời rút ra, anh chuyển sang âm đạo, rót toàn bộ phần còn lại vào sâu trong hoa huyệt.

Lớp da mềm mại quanh lỗ niệu đạo bị nứt ra, trở nên lỏng lẻo, nhăn nhúm. Tinh dịch sền sệt có bọt khí không ngừng chảy ra từ bên trong.

Nơi đó lần đầu tiên bị cưỡng bức khai phá. Cô đã mất kiểm soát trong khoảng một tuần. Cô không thể kiểm soát được việc tiểu tiện, nước tiểu chảy ra bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Diệp Khả đau đớn, mỗi lần mất kiểm soát đều gào khóc. Nước tiểu lênh láng trên giường và dưới sàn nhà.

Không còn cách nào khác, Diệp Trầm nhịn xuống dục vọng, cho cô mặc tã giấy.

Trong nhà, cô không mặc quần áo. Cô chạy lung tung khắp biệt thự. Cha mẹ cô sống và làm việc ở nơi khác quanh năm. Tháng này, họ gặp tai nạn bất ngờ và qua đời tại hiện trường vụ tai nạn xe hơi.

Và người anh trai luôn chăm sóc cô từ trước đến nay, đã lừa dối cha mẹ, ngay từ năm lớp 3 tiểu học đã cho cô thôi học, xóa sạch mọi thông tin về sự tồn tại của cô trong xã hội, rồi nhốt cô trong nhà, không cho phép cô ra ngoài.

Diệp Khả được anh nuôi từ nhỏ đến lớn, rất nghe lời, chuyện gì cũng bám lấy anh. Nhưng từ lần làm tình đầu tiên bị khai phá, cho đến những lần làm tình vô độ sau này, chưa bao giờ cô đau đớn như bây giờ.

Cô không muốn làm tình. Mỗi tối cô ôm con búp bê vào lòng khóc. Diệp Trầm đi làm về, mệt mỏi nhíu mày. Anh luôn giật con búp bê trong lòng cô ra ném xuống đất, cưỡng ép ôm cô vào lòng ngủ.

“Ô ô, búp bê…”

“Lại lộn xộn nữa anh sẽ cắm vào chỗ đó của Khả Khả! Ngủ với anh thì không được ôm mấy thứ đó!”

Diệp Khả nắm lấy áo ngủ của anh, thút thít, không dám nói gì nữa.

Cô sợ cái vật lớn đó, nghĩ cách trốn tránh việc làm tình với anh. Cô lợi dụng lúc anh không có nhà, chạy đến cửa sổ bị khóa kín, gõ vào cửa kính.

Nhưng thứ này không thể mở ra. Cô đã thử rất nhiều lần trong nhà. Cô bĩu môi, hai cẳng chân cộp cộp cộp chạy xuống lầu.

Đối diện với cánh cửa lớn, Diệp Khả có chút nhút nhát. Lần trước khi cô cố gắng mở cánh cửa này, cô đã bị anh trai đánh vào mông, đau đến nỗi một tuần không dám ngồi xuống, ngay cả khi ngủ cũng phải nằm sấp.

Diệp Khả phồng cái miệng nhỏ, trên người chỉ mặc một chiếc tã giấy màu hồng nhạt. Hai bím tóc đuôi ngựa thấp sụp xuống trên đôi vai gầy guộc. Cô quay đầu lại nhìn xung quanh, nghĩ rằng anh không có ở nhà, chắc là sẽ không biết đâu.

Vì thế, cô sợ hãi bước tới, nhón chân, nắm lấy tay nắm cửa và ấn xuống.

Cạch.

Tay nắm cửa chuyển động, nhưng làm thế nào cũng không mở ra được. Đẩy về phía trước không được, kéo về phía sau cũng không thể.

Trên màn hình khóa lớn phía dưới phát ra hình ảnh cảnh báo màu đỏ. Đó là khóa vân tay. Phải dùng vân tay của anh trai mới đúng.

Diệp Khả nôn nóng, lại chạy đến cửa sổ kính lớn của phòng khách tầng một. Dù cô có bẻ thế nào cũng không lay chuyển được. Cô chỉ có thể nhìn qua lớp kính bên ngoài, nơi có những khu rừng rậm và ngọn núi.

Cô bỏ cuộc, ngồi xuống sàn nhà, ôm con búp bê trong lòng sụt sịt mũi, nhớ đến giọng nói dịu dàng của mẹ trong điện thoại.

Ánh nắng ấm áp từ ngoài cửa sổ chiếu vào, chiếu lên mái tóc giả màu hồng của con búp bê, lấp lánh ánh sáng trong suốt. Con búp bê nheo mắt cười, cũng cực kỳ giống mẹ trong ký ức của cô.

Người anh trai luôn về nhà khi mặt trời lặn, hôm nay lại trở về vào giữa trưa.

Anh có vẻ rất vội vã. Khi đứng ở cửa, anh thở hổn hển, thậm chí không kịp thay giày. Mặc chiếc áo khoác sơ mi màu xám, anh sải bước dài vội vã đi về phía cô. Vẻ mặt anh rõ ràng là tức giận. Lần trước khi cô mở cửa, anh cũng lộ ra cảm xúc nghiêm khắc này, đôi mắt đen hung ác nhìn cô.

“Anh… anh trai.”

Diệp Khả ôm chặt con búp bê, run rẩy bò dậy khỏi sàn nhà. Ánh sáng từ cửa sổ kính phía sau chiếu vào, đổ bóng xuống hốc mắt sâu của anh, trông cực kỳ đáng sợ.

Cô đang định chạy lùi lại, thì cẳng chân cô bị đá một cú! Cô ngã nhào về phía trước trên sàn nhà. Con búp bê trong tay cũng rơi ra ngoài.

Cô ngã đau nhưng vẫn cứng đầu không kêu lên, vươn tay muốn nắm lấy con búp bê.

Nhưng ngay giây phút sắp chạm vào cánh tay nó, một bàn chân đi giày thể thao, đã đá nó mạnh vào bức tường cách đó không xa.

Diệp Trầm ngồi xổm xuống, bóp chặt đùi non nớt của cô. Giọng anh đầy giận dữ tra hỏi: “Khả Khả không nghe lời, muốn chạy phải không? Lần trước chưa cho em đủ bài học sao?”

Diệp Khả hiếm khi thấy anh tức giận. Anh luôn dịu dàng nói với cô rằng anh yêu cô. Nhưng cô sợ cái gọi là “tình yêu” trong miệng anh, và cũng sợ hãi anh lúc này.

“Anh, anh trai, đừng đánh em, em chỉ sợ, sợ làm tình thôi, ô ô.”

“Cho nên em định chạy trốn sao?”

“Ô ô không phải chạy! Không phải chạy! Em không có ý định chạy trốn.”

“Vậy mở cửa làm gì! hai cái chân này cũng là một mối họa. Thay vì để anh phải đề phòng em ra ngoài mỗi ngày, chi bằng bây giờ triệt tiêu hậu hoạn.”

Bàn tay to của anh nắm chặt lấy cẳng chân cô. Xương cốt yếu ớt càng siết chặt hơn trong lòng bàn tay anh. Diệp Khả sợ hãi ngây người, gào khóc. Cô cảm thấy đau đớn từ đùi truyền đến. Cô thét lên, nắm lấy bàn tay to lớn của người đàn ông.

“Anh trai! Anh trai, a a… đau quá, em đau quá!”

Đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng của anh, lực tay anh càng siết chặt hơn. Hàm răng anh nghiến mạnh. Các đường gân xanh uốn lượn trên cánh tay anh căng lên, nổ tung. Khuôn mặt trẻ con của cô, giống như một con búp bê sứ, khóc thành một con búp bê nước. Cô không ngừng gọi anh. Mái tóc mềm mại đáng thương dính vào nước mắt.

“A… a a! A a!”

Xương cẳng chân cô nứt ra, đau nhức. Miếng thịt đó thối rữa, đau đớn nóng bỏng. Da thịt xung quanh cũng như muốn tách ra từng mảng. Cô sống không bằng chết. Cô kéo cẳng chân đã bị gãy, bò về phía trước trên sàn nhà, thê thảm gào khóc nức nở.

“Em ghét… Ô a, ghét anh trai, đau, đau quá ô… ghét anh trai nhất!”

Một câu nói đó đối với anh còn có sức sát thương hơn cả việc bẻ gãy một chân.

Anh vô tình túm tóc cô, giật cô lại, rồi bóp chặt bầu ngực bằng phẳng của cô. Cô gào khóc thảm thiết, khóe mắt anh giật giật, trông cực kỳ dữ tợn: “Khả Khả cố tình tìm chết phải không hả!”

“Em là người của anh! Là người yêu của anh, không chỉ là em gái anh. Sau này em còn phải sinh con cho anh nữa. Nói em yêu anh đi, nói đi!”

Tiếng gào thét chói tai, khiến toàn thân Diệp Khả đau đớn như lên men. Đầu cô nặng trĩu, gục xuống. Nỗi sợ hãi trước sự giận dữ của anh rất rõ ràng, nhưng cơ thể cô không thể làm bất kỳ hành động nào để thuận theo. Toàn thân cô co giật vì đau.

Chân kia bị anh bẻ gãy, biến dạng một cách kỳ dị. Phần giữa bị vỡ nhô ra ngoài, hoàn toàn bị tàn phế.

Cô bé mười ba tuổi thậm chí còn chưa đến kỳ kinh nguyệt, làm sao có thể dễ dàng có thai với anh như vậy.

Sau khi bẻ gãy chân cô, anh đã cố định phạm vi hoạt động của cô trong phòng ngủ. Chân gãy của cô vẫn có khả năng nối lại, nhưng Diệp Trầm đơn giản tiêm thuốc làm teo cơ cho cô, khiến cô không còn có cảm giác ở chân đó nữa.

Trong suốt một tháng, mỗi ngày anh đều cho cô ăn hormone. Dưới tác dụng của thuốc, cơ thể cô chưa đầy ba tháng đã bị “chín sớm”. Ngay cả bầu ngực bằng phẳng cũng từ từ lớn hơn. Lần đầu tiên đến kỳ kinh nguyệt, lượng máu không nhiều, nhưng ít nhất cũng cho anh thấy được hy vọng.

Kể từ đó, thuốc được dùng không ngừng. Mỗi ngày anh đều liên tục bắn tinh dịch vào trong cơ thể cô, để đảm bảo mỗi một con tinh trùng đều phải được giữ lại bên trong. Khả năng tình dục của Diệp Khả cũng trở nên chín muồi. Cơ thể cô cũng bất giác dựa vào những lần bị anh thao đến cao trào để hưởng thụ. Cô luôn khóc rất thảm, vẻ mặt cực kỳ không cam tâm, vẫn dùng đôi nắm tay mềm yếu, vô lực đó để đấm vào người anh.

Người anh trai ôn nhu đáp lại cô vĩnh viễn là những nụ hôn vô độ, ôm lấy cơ thể cô và không ngừng nói yêu.

Sau này, cô sẽ lấy lòng anh, cũng lẩm bẩm nói yêu anh. Mỗi lần như vậy, anh đều rất vui vẻ thỏa mãn cô, thậm chí có lúc sẽ giảm tốc độ, hoặc lần sau sẽ không thao cô nữa.

Diệp Khả không học hành nhiều. Cô không biết từ “yêu” giữa anh em ruột thịt lại có một ý nghĩa như vậy. Mối tình dị dạng này, bị kiểm soát trong tay người đàn ông.

Cô mười bốn tuổi thì phát hiện mình mang thai. Vừa qua sinh nhật mười ba tuổi không lâu, Diệp Trầm đã dùng que thử thai để phát hiện ra món quà sinh nhật lớn lao này. Chiếc bánh sinh nhật mà anh định tặng cho cô cũng bị hủy bỏ. Vì thế, Diệp Khả buồn bã một thời gian dài. Cô chỉ có thể ăn những bữa ăn bồi bổ, những món ăn có dinh dưỡng cho cơ thể, nhưng lại không có món nào ngọt cả.

Từ “mang thai” rất xa lạ với cô. Thời gian anh ở bên cạnh cô cũng trở nên dài hơn. Anh không còn đi làm vào mỗi buổi sáng nữa. Anh kiên nhẫn giải thích cho cô rằng trong bụng cô có một em bé.

“Đó là con của chúng ta, sẽ từ bụng em chui ra.”

Diệp Khả sợ hãi tột cùng: “Từ, sẽ, sẽ chui ra từ trong bụng sao?”

Anh cười, cúi đầu hôn lên khuôn mặt mềm mại của cô: “Em gái đáng yêu quá. Đứa bé sinh ra từ chỗ này.”

Dưới chăn, ngón tay anh chuyển đến chỗ hai người làm tình, banh môi âm đạo phì nhiêu ra, thọc vào bên trong. Giọng anh dụ dỗ, nhẹ nhàng nói: “Là từ chỗ này, từ trong hoa huyệt sinh ra.”

Diệp Khả sợ đến mức răng run lập cập: “Vậy, vậy có đau không?”

Người đàn ông không nói thêm gì nữa, thổi phù phù vào chiếc mũi nhỏ của cô: “Đó là con của chúng ta, Khả Khả.”

“Nhưng sẽ đau, đau lắm!”

Anh dùng ngón tay chỉ vào cái chân tàn phế, tê liệt bên trái, vẻ mặt tối tăm không rõ: “Vậy Khả Khả đoán xem, có đau bằng cái này không.”

Cô cắn môi không dám lên tiếng, sợ hãi tột cùng cái giọng nói này.

Bụng cô to dần theo tháng, thậm chí phồng lên một cách đáng sợ. Bên trong giống như có một con quái vật. Cơ thể Diệp Khả trở nên nhạy cảm bất thường, cảm xúc cũng dễ khóc hơn. Chín tháng mang thai không hề dễ chịu.

Cơ thể cô quá nhỏ, dẫn đến việc sinh non. Diệp Trầm đã học rất nhiều cách đỡ đẻ, sợ cô sẽ đau mà tự làm mình bị thương, anh đã buộc chặt hai tay cô vào thành giường. Khi nước ối vỡ, phần đầu của đứa bé đã mơ hồ nhìn thấy.

Diệp Khả chưa bao giờ trải qua nỗi đau quặn thắt đến tột cùng trong bụng như vậy. Cô gào khóc, rên rỉ. Chính bản thân cô vẫn còn là một đứa trẻ, nhưng cơ thể nhỏ bé này lại bị cưỡng ép chứa đựng một sinh mệnh. Cô giãy giụa hai tay đồng thời bụng dưới cũng dùng sức.

Diệp Trầm sốt ruột, trán lấm tấm mồ hôi: “Khả Khả, đừng lo lắng, chút nữa sẽ không đau nữa đâu, há miệng thở ra, thả lỏng một chút.”

“Ô a a! Cứu mạng, đau, đau quá!” Cô khóc, giọng nói trở nên chói tai, khàn đặc. Cô hận không thể dồn hết tất cả sức lực vào tiếng hét. Bầu ngực phập phồng, hơi thở ngày càng nhanh. Trán cô đầy mồ hôi. Diệp Khả đau đến nảy sinh ý nghĩ tự sát. Đầu cô không ngừng đập vào cột giường phía sau.

“Diệp Khả!”

Người đàn ông gào lên mất kiểm soát, trong mắt đầy rẫy sự sợ hãi.

Nhưng cũng may, cô chỉ là quá đau, đứa bé đã được sinh ra thuận lợi. Chất lỏng trong miệng và mũi được hút ra, đứa bé vẫn không rên một tiếng.

Là một bé trai. Anh kẹp và cắt rốn, đặt đứa bé lên một tấm chăn ở một bên. Hai tay và quần áo anh đều dính đầy máu đỏ tươi. Anh vội vàng tháo găng tay cao su, nâng đầu cô lên. Khuôn mặt cô trắng bệch đến đáng sợ, cổ cũng đầy mồ hôi. Cô hôn mê trong cơn đau.

Sau khi xác nhận cô vẫn còn thở, Diệp Trầm thở phào. Khi anh nhìn đứa bé trên tấm chăn, nó vẫn nắm chặt tay, không nhúc nhích, chỉ có hơi thở.

Khi Diệp Khả tỉnh lại, đã là nửa đêm. Cô yếu ớt nằm trên giường, không dám cử động dù chỉ một ngón tay. Cô chỉ có thể há miệng thở dốc.

Đèn trong phòng ngủ vẫn chưa tắt. Cô nghiêng mắt nhìn, thấy anh trai đang đứng trước cửa sổ nói chuyện điện thoại.

“Anh… anh trai.”

Diệp Trầm đột ngột quay đầu lại, giật mình ngắt điện thoại, rồi nhanh chóng bước đến bên cô.

“Cơ thể có chỗ nào không thoải mái không?”

Toàn thân đều rất không thoải mái.

Nhưng đứa bé cô sinh ra, nó ở đâu?

“Đứa bé đâu rồi.”

Đôi môi khô nứt, yếu ớt, vừa chạm vào lại tách ra.

Ngón tay lạnh lẽo của anh vuốt ve những giọt mồ hôi trên trán cô, anh cong môi cười nhạt: “Đứa bé, anh đã đưa đến bệnh viện. Ngoan, ngủ thêm một lát nữa, ngày mai cơ thể sẽ khỏe lại.”

Diệp Khả bị lời dỗ ngọt đó lừa, đôi mắt cô mệt mỏi run rẩy rồi từ từ khép lại.

Đợi khi cô ngủ say, Diệp Trầm lại gọi lại số điện thoại vừa bị ngắt.

“Luật sư Diệp, tôi vừa nói rất rõ ràng rồi. Tôi kiến nghị đứa bé này chỉ có thể an lạc***. Trong nước không làm được thì ngài có thể đi nước ngoài. Khuyết tật này thật sự không có cách nào chữa trị, sau này cũng là một rắc rối lớn. Nó không có bất kỳ thân phận nào, mẹ ruột là ai cũng không ai biết cả.”

*** An lạc nghĩa là nên để đứa bé ra đi sớm, không để nó sống tiếp chịu khổ

“Không còn phương án nào khác sao?”

“Cái này… Ngài là luật sư, ngài rõ hơn ai hết.”

Bàn tay cầm điện thoại của anh từ từ buông xuống. Bóng đêm đen kịt ngoài cửa sổ trở nên u ám, đáng sợ.

Anh quay đầu lại, nhìn cô gái nhỏ đang nằm trên giường. Ánh đèn ấm áp trên đầu giường chiếu sáng khuôn mặt mềm mại của cô. Đôi mắt đen của anh rực cháy, chiếm hữu cô một cách mạnh mẽ.

Anh là luật sư, nhưng lại làm điều mà một luật sư không nên làm nhất. Coi em gái ruột của mình là người yêu, một tình yêu cấm kỵ. Đó là một sự tồn tại biến thái. Anh muốn thử một phần vạn khả năng, nhưng kết quả sinh ra vẫn là thất bại.

Diệp Trầm chậm rãi cong đôi môi mỏng lạnh, cười một cách đáng sợ và u ám.

Mặc dù anh muốn có một kế hoạch về một gia đình ba người, nhưng không sao cả. Đứa bé không phải là duy nhất. Chỉ cần cô mãi mãi thuộc về anh, như vậy là đủ rồi.

Từ khi bắt đầu yêu em gái nhỏ, anh đã làm tốt mọi thứ để đặt nền móng cho việc chiếm hữu cô. Cô không thể thoát khỏi lòng bàn tay của anh.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me