TruyenFull.Me

Thế Giới 18+ - Ngụy Thừa Trạch【Đang Edit】

Dưỡng con gái - cầm tù đến nghẹt thở, cưỡng ép quay cảnh giường chiếu, tra tấn,

VyHy20

Dưỡng con gái – cầm tù đến nghẹt thở, cưỡng ép quay cảnh giường chiếu, tra tấn, chạy trốn
“Từ Yên.”

“Ơi?” Cô quay đầu lại, nữ sinh đang trêu đùa cô cũng dừng bước. Mái tóc cô dài mềm mại buông trên vai, đôi mắt trong veo như mắt cáo lại mang theo vẻ quyến rũ hút hồn mỗi khi nhìn ai đó.

Chàng trai kia hơi ngượng ngùng đứng trước mặt cô. “ Đây là tờ quảng cáo của câu lạc bộ đấu kiếm tụi mình. Tớ thấy cậu rất hợp với câu lạc bộ, cậu có muốn tham gia không?”

Cô cúi xuống nhận lấy xem. “ tớ không biết môn này.”

“Không không không không sao cả! Sẽ có người dạy mà, không biết cũng chẳng sao!”

Người bên cạnh trêu chọc anh ta, “Phùng Nghị Thân, cậu nhìn thấy gái đẹp là quên cả nói à? Lắp bắp, mặt đỏ như đít khỉ kìa!”

Từ Yên ngẩng đầu nhìn lại, đúng là như vậy. Cả vành tai và cổ anh ta cũng đỏ bừng, chàng trai cao hơn cô một cái đầu ngượng ngùng cúi đầu gãi tai. “Xin… xin lỗi, tớ không giỏi ăn nói lắm.”

“không sao đâu.” Cô dùng tờ quảng cáo che nửa khuôn mặt, khóe miệng nhếch lên tận mang tai, đôi mắt long lanh ướt át ánh lên ý cười rạng rỡ.

“Đi thôi Từ Yên, đừng lãng phí thời gian với cậu ta nữa.”

Nữ sinh kéo tay cô đi về phía cổng trường. Chàng trai phía sau vội vàng đuổi theo, cúi người giới thiệu về câu lạc bộ với Từ Yên.

“Thật đó, cậu tham gia đi. Câu lạc bộ của tụi mình là câu lạc bộ đấu kiếm đầu tiên của trường đại học mình đấy. Dù chỉ là tò mò thôi cũng được, đến thử xem sao, dù sao cũng đâu có mất tiền!”

“À…” Cô tỏ vẻ khó xử, bĩu môi hồng, lưỡi liếm hàm trên, không biết nên dùng lý do gì để từ chối anh ta. “ tớ thật sự không giỏi thể thao, huống hồ cũng chưa từng tiếp xúc với thứ này bao giờ.”

“Ôi giời, cái đó không quan trọng đâu! Cậu tin tớ đi, thật sự vui lắm. Thầy hướng dẫn nói, trường còn chuẩn bị đầu tư mạnh cho câu lạc bộ mình đó! Chỉ cần cậu tham gia, tơd đảm bảo chưa đầy ba ngày câu lạc bộ sẽ đủ quân số!”

“Thôi đi Phùng Nghị Thân, cậu không thấy cô ấy không muốn à, thấy cô ấy dễ tính nên định bắt nạt à?”

Anh ta sốt ruột vẫy tay. “Không phải, không phải. Tớ, tơd không có ý ép buộc đâu.”

“Từ Yên.”

Một giọng nam trầm ấm, từ tính ngắt lời họ. Cô ngẩng đầu nhìn lại, nét mặt giãn ra nụ cười, chạy vụt về phía anh.

Người đàn ông dáng người cao lớn, khoác áo vest xám, một tay đút túi, đứng ở cổng trường. Dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng, ánh mắt sắc bén nhìn về phía này, liếc thoáng qua chàng trai kia. Phùng Nghị Thân lập tức thấy da đầu tê dại.

“Kia… kia ai vậy?”

“Ba cô ấy.”

“Trời đất, đừng làm tớ sợ chứ!”

Người đàn ông tự nhiên ôm lấy bờ vai nhỏ bé của cô gái, đang chuẩn bị đi về phía chiếc xe gần đó. Từ Yên quay đầu lại vẫy tay về phía nữ sinh, nụ cười ngọt ngào. “ tớ đi trước nha Yến Yến!”

“Tạm biệt!”

Tài xế tự động hạ vách ngăn xuống. Từ Yến Thời giật lấy đồ trong tay cô, giọng lạnh lùng hỏi, “Đây là cái gì?”

“Một tờ quảng cáo câu lạc bộ thôi ạ.”

“Thế còn thằng nhóc vừa nãy?”

Giọng nói nghiêm túc khiến cô cắn cắn môi dưới. “ cậu ấy chỉ đến để quảng cáo câu lạc bộ thôi mà ba, ba không cần quản con nghiêm khắc vậy đâu, con đã là sinh viên năm hai rồi.”

Anh ném tờ quảng cáo xuống, dùng giày da giẫm lên. Hai ngón tay bóp cằm cô, ép cô quay đầu lại. Lực tay mạnh khiến cô đau. “ ba đã nói với con rồi đúng không, bảo con phải giữ khoảng cách với đàn ông?”

“Nhưng chỉ là bạn học đến quảng cáo câu lạc bộ thôi mà, con đâu biết cậu ấy sẽ bám riết không tha. Ba đừng giận mà.”

Cô dính chặt ôm lấy cổ anh, rúc vào lồng ngực rắn chắc, dùng má non mềm cọ cằm râu anh, giọng làm nũng mềm như bông. “Ba có phải hôm nay không cạo râu không, râu ba đâm con đau quá.”

Từ Yến Thời nắm cổ áo cô, không chút sức lực kéo cô ra, cả khuôn mặt lạnh như băng. “Về nhà rồi ba sẽ xử lý con.”

Trên khuôn mặt trắng sứ của cô ửng hồng, lan dần đến sau tai.

Dù cô có lấy lòng anh trên xe thế nào cũng vô ích. Người đàn ông chăm chú nhìn vào bản hợp đồng, hoàn toàn phớt lờ hành động khiêu khích của cô dù dục vọng trong cơ thể đã trỗi dậy. Có vẻ anh thật sự giận rồi. Một người đàn ông đã ngoài 40, sao nhìn vẫn giống như mới 29 vậy, vẻ mặt giận dỗi không chịu nói chuyện cũng thật buồn cười.

Từ Yên ngẩng đầu nhìn thẳng một lúc, vẫn chưa nhận ra anh muốn làm thật.

Xuống xe, cô bị kéo đi, vì bước quá nhanh còn bị cục đá trong vườn vướng ngã, cánh tay cô đau nhói, cô không nhịn được rên lên một tiếng.

Sau khi khóa trái cửa phòng ngủ, Từ Yên có chút do dự. Nhìn anh cởi áo khoác, anh liếc cô không vui. “Cởi ra.”

“Ba ơi, ba đừng giận mà, con cởi là được.” Đến khi chỉ còn lại nội y, anh ngồi trên ghế sofa bắt chéo chân dài nhìn. Đôi chân cô dài thẳng tắp, đường cong cơ thể hoàn mỹ trước nở sau thon, hai bầu ngực non mỡ màng ép sát vào nhau. Vườn hoa bí mật được che phủ bởi lớp ren trắng tinh. Tất cả quần áo cô mặc từ nhỏ đến lớn đều do anh tự tay chọn.

“Lại đây.”

Từ Yên trước mặt anh chưa bao giờ cố ý che đậy. Cô cười nghịch ngợm tiến đến ôm lấy cổ anh, định ngồi vắt vẻo trên đùi anh. “Ba ơi ba đừng giận nữa mà, con hứa lần sau nhất định sẽ không tái phạm đâu.”

Nhưng đột nhiên, giây tiếp theo, anh nâng bổng người cô lên, úp cả người cô xuống hai chân anh. Cô thậm chí chưa kịp phản ứng, một tiếng bốp giòn tan, giáng mạnh vào mông trái đang cong vểnh.

“A!”

Cơn đau ập đến bất ngờ, chưa bao giờ anh ra tay tàn nhẫn đến thế.Từ Yên lập tức muốn khóc, cắn răng gắng gượng nhịn xuống. “Ô, ba ơi, đau, đau quá à!”

“ ba dạy con như thế sao?” Giọng nói lạnh lẽo ngày càng lạnh hơn. Cô lắc đầu, từ kẽ răng nặn ra con số. “Một.”

Bốp!

“A… A! Ô ô hai. Đau quá, mông muốn nát ra rồi.”

Thật sự là sắp nát rồi. Bàn tay anh mới đánh xuống hai cái mà mông cô đã sưng tấy, muốn lột da, anh dùng lực rõ ràng, nhưng cũng không vì thế mà nương tay.

Bốp!

“ con không được! Ô ô con không được, thật sự không được! Tha cho con đi, con biết lỗi rồi!”

“Đây là cái thứ mấy!” Giọng anh trầm xuống, chất vấn cô, gần như muốn gầm lên.

“Ba! Là cái thứ ba.”

“Lần sau còn không nhớ số của mình, thì mông con trong cả tháng chỉ có thể dùng để vểnh lên mà chịu phạt thôi.”

Từ nhỏ đến lớn, số lần cô phạm lỗi bị đánh không ít, nhưng đây là lần đầu tiên anh dùng lực mạnh, tàn nhẫn như vậy, liên tiếp giáng 6 cái tát vào mông cô, đều vào cùng một vị trí. Chỗ đó nhanh chóng biến thành màu tím đáng sợ, như một cục thịt nát. Từ Yên đau đến mức ngoài khóc ra, chẳng có sức để giãy giụa.

“Đau quá, thật sự đau quá à! Ô ô cứu con, con thật sự không được!”

Bốp!

“Cái tát thứ mấy, nói!”

“Ô mười… thứ 10, con không dám, không dám nữa đâu.”

Cô sợ hãi đến toàn thân run rẩy, hai chân run rẩy cũng đặc biệt mạnh. Nghĩ rằng anh sẽ còn tiếp tục, thì Từ Yến Thời bỗng thu tay, nâng khuôn mặt nhỏ bé của cô lên, cúi xuống hôn lên gương mặt đầy nước mắt của cô, hạ giọng đặc biệt dịu dàng.

“Lần sau không dám nữa nhé?”

“Không dám, không dám ô ô ô!” Từ Yên không chịu nổi mà khóc lớn vỡ òa. Người đàn ông ôm chặt cô vào lòng nhẹ nhàng vỗ lưng cô, như được che chở trong nơi ấm áp của sự sống. Cô ôm lấy cổ anh, đưa toàn bộ cơ thể mềm mại vào lòng anh, khóc đến nỗi không thở được, tiếng nức nở càng lúc càng lớn.

“Ngoan lắm, hôm nay con phạm lỗi, ba tạm thời không thể tha thứ cho con. Ở trong nhà đóng cửa sám hối, không được đi đâu cả.”

“Ưm, con, con muốn đi học, ba ơi con thật sự biết lỗi rồi, sẽ không dám nữa, sẽ không như vậy nữa đâu.”

Từ Yến Thời vuốt ve mái tóc mượt mà của cô. “Nghe lời, ba bôi thuốc cho con.”

Vẻ dịu dàng của anh khiến cô yếu ớt mềm lòng đến rối bời. Nước mắt trên mặt đều cọ vào quần áo anh. Nằm trên giường , cô cũng không thành thật, cô nắm chặt góc áo anh, những động tác im lặng cầu xin anh thương hại. Thuốc mỡ lạnh lẽo được thoa đều lên mông.

Khóc mệt mỏi, cô nằm trên giường nức nở thiếp đi. Từ Yến Thời cởi bỏ nội y còn sót lại trên người cô, nằm sấp trên giường đè nặng ngực cô. Đôi vú mềm mại ép vào nhau thành hai khối bột trắng nõn. Anh nhẹ nhàng xoa bóp, xúc cảm vẫn tốt như mọi ngày. Dù đang ngủ, ngón tay cô vẫn nắm chặt góc áo anh không buông.

Cô là do anh nuôi nấng từ nhỏ, từ nông đến sâu, từ trong ra ngoài, mọi chi tiết trên cơ thể cô, anh đều rõ như lòng bàn tay. Mười bảy năm trước, trận hỏa hoạn ở biệt thự khu Hoành Tư, người sống sót duy nhất là cô bé ba tuổi. Ba mẹ cô từng là đối tác làm ăn với anh. Anh đã giành lại quyền nuôi dưỡng từ tay những người thân xa lạ giả tạo đó, và nuôi cô cho đến bây giờ.

Mọi kiến thức của cô gái ngây thơ đều do anh tự tay vun đắp. Tuổi thơ hoàn hảo và trong sáng ấy, làm sao biết được sự hiểm ác của thế gian này, lại càng không thể để cô bị người đàn ông khác cướp đi.

Nhớ lại ánh mắt như hổ đói của chàng trai kia nhìn cô ở trường, cảm xúc của anh trở nên tồi tệ hơn. Ngón tay anh khẽ run lên, vén mái tóc đẹp hơi dài của cô, vuốt ve quấn quanh đầu ngón tay.

“Chỉ có thể là của anh.”

Giọng nói hạ thấp lộ ra vẻ tàn nhẫn, một sự say mê bệnh hoạn.

Tỉnh dậy sau giấc ngủ, cửa phòng ngủ bị khóa trái, điện thoại di động và máy tính trong phòng đều không thấy. Cô trần truồng chạy đến cửa sổ nhìn xuống. Bên ngoài biệt thự ngoại thành là một con đường vắng người, xung quanh biệt thự là đủ loại núi rừng bao bọc.

Vẫn là ban ngày, tại sao lại bị khóa trái trong phòng ngủ? Hôm nay vẫn là thứ Tư, buổi sáng cô có lịch học kín mít mà!

“Ba!”

Cô hoảng loạn đập cửa phòng, nghĩ rằng anh đã bỏ mặc mình ở nhà, sốt ruột đến mức sắp khóc.

Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài cửa, Từ Yên khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cửa vừa mở ra, cô định lao ra ngoài. “Ba ơi hôm nay con có tiết học, lại còn kín lịch nữa!”

“Không mặc quần áo, con muốn đi đâu?”

Giọng Từ Yến Thời lạnh lùng,  kéo mạnh cô  vào phòng, rồi khóa cửa một lần nữa.

“Vậy, vậy thì con đi thay quần áo!”

“Không cần, từ hôm nay trở đi con phải ở trong nhà, không được đi đâu cả.”

“Tại sao?”

Từ Yên lập tức tủi thân khóc òa lên. “Hôm qua ba đã đánh sưng mông con rồi còn chưa đủ sao, con biết lỗi rồi mà, con hứa về sau sẽ không bao giờ như vậy nữa đâu, cầu xin ba, con muốn đi học.”

“Yên Nhi, nghe lời.”

Giọng anh bất ngờ dịu dàng , đưa tay muốn ôm cô vào lòng, nhưng cô lại nghiêng người tránh né.

“con không chịu đâu, con muốn đến trường!”

Khuôn mặt người đàn ông bất lực. “Không được, ba đi công ty, con ở nhà một mình ngoan ngoãn đừng quậy phá. Tối nay về ba sẽ mua kẹo con thích ăn. Trẻ ngoan mới có kẹo ăn, biết không?”

“Ô con không chịu đâu! Ba không thể nhốt con, con muốn ra ngoài, ra ngoài cơ!”

“Từ Yên!”

Giọng anh chợt vang lên. Từ Yên hít mũi quay lưng lại định cãi nhau với anh, cô mạnh mẽ đẩy cửa ra ngoài, không ngừng vặn khóa vân tay, thậm chí còn định đạp tung cánh cửa này!

“con muốn ra ngoài, con muốn ra ngoài! Ba không được nhốt con, ô ô con phải ra ngoài, ba dựa vào cái gì mà khóa con trong phòng ngủ chứ.”

“Từ Yên!”
Anh gọi đích danh tên cô, sắc mặt tối sầm như đáy nồi, gân xanh nổi lên vì tức giận. Từ Yên cứng đầu nhất quyết làm ầm ĩ với anh, “ con muốn ra ngoài!”

“ ba thấy con là ngứa da!”

Anh một tay ấn mở dây lưng,  rút ra từ bên hông, xẹt qua không khí, giáng mạnh một roi vào tấm lưng yếu ớt của cô!

“Á!”

Từ Yên đau đến mồ hôi lạnh toát ra, cô  rụt vai run bần bật lùi về sau. Mái tóc dài rũ xuống vai, cả người cô nhỏ bé run rẩy, khiến người ta thấy xót xa.

“Ba… Ô, ba.”

“Vẫn không nghe lời phải không? Muốn ba nói bao nhiêu lần nữa!”

Cô khóc, nước mắt như mưa, nức nở gạt lệ. “Ba lúc nào cũng như vậy, con không muốn ba quản con, con với mấy bạn nam đó rõ ràng đâu có quan hệ gì đâu—”

Lời còn chưa dứt, hai roi kia đột nhiên quật vào đùi cô, chỗ da mỏng thịt non trực tiếp hằn lên hai vệt máu. Từ Yên đau đến mức gần như muốn quỳ xuống, giọng anh trầm lạnh đến cực điểm. “ con cảm thấy ba không nên quản con sao? Ba cứ nghĩ con đã rất ngoan rồi, không ngờ vẫn tùy hứng như vậy. Cả đời này con đừng hòng bước chân ra ngoài!”

“Dựa vào cái gì ô… Dựa vào cái gì!”

“ con nói dựa vào cái gì à!”

Từ Yến Thời gầm lên, ném dây lưng xuống, lý trí biến mất, phát điên. Anh túm tóc cô ném lên giường, cởi quần ra. Ánh mắt anh nhìn xuống tràn ngập vẻ lạnh lùng khinh bạc. “Xem ra hôm nay ba cũng không cần đi công ty rồi, hai ngày không thao con, con liền kiêu căng thành cái bộ dạng này!”

Cô cuối cùng cũng nhận ra nguy hiểm, khóc lớn quấy phá lật người bò về phía mép giường. “Ba ơi con biết lỗi rồi! Ô ba, ba đừng như vậy, con sợ, con sợ mà!”

Bàn tay anh to lớn siết chặt mắt cá chân non mềm, một phát kéo cô lại, cưỡng chế tách hai chân ra. Dương vật đã cởi bỏ quần áo kia, là cơn ác mộng cô không thể thoát khỏi từ năm 16 tuổi đến giờ. Dương vật đó thao vào cơ thể cô, mang theo những giọt máu hồng rơi xuống, cơn đau nhức từ dưới lan tràn khắp toàn thân cô.

“con sai rồi, xin lỗi, xin lỗi! Ba tha cho con đi, ô ô con xin lỗi mà! A!”

Bàn tay anh xoa nắn dương vật tím đen đang cương cứng , quy đầu đỏ tươi đặt giữa hai cánh môi âm hộ bóng loáng và non hồng.

Trên mặt người đàn ông hiện lên nụ cười giả tạo, nhưng đáy mắt không chút ý cười nào. “Không phải con tự tìm sao Yên Nhi, đây là hình phạt, sẽ không cho con bôi trơn.”

Anh mạnh mẽ đẩy dương vật xuyên vào cơ thể yếu ớt của cô! Mặc dù cơ thể cô đã bị anh thao từ nhỏ đến lớn, nhưng cô vẫn căn bản khó có thể nuốt trọn được dương vật này. Từ Yên đau đến mức siết chặt ga giường, khó khăn ngửa cổ ra sau, gân xanh dài ở trán cũng nổi lên vì đau đớn.

“Ba ơi…” Giọng cô nghẹn ngào đến cực điểm mà khó nghe, đôi mắt trong veo ngấn đầy nước mắt, chảy mạnh xuống tai. “con sai rồi, con sai rồi… Ô ô xin lỗi! Con biết lỗi rồi!”

Nửa cây đã xâm nhập, bên trong hoa huyệt cô bị côn thịt khuấy động, như từng sợi dây leo siết chặt lấy.

Khác với cô, Từ Yến Thời sướng đến mức trán toát mồ hôi. Dù biết rõ nếu thao sâu hơn sẽ làm cô bị thương, anh vẫn kiên quyết thúc vào, nghe tiếng cô nức nở run rẩy van xin, anh bị kẹp, cũng bắt đầu âm ỉ đau.

“Không phải muốn ra ngoài sao? Để ba xem con có bao nhiêu bản lĩnh, Yên Nhi! Ba đã nói bao nhiêu lần là không được cãi lời ba nói, sự phản nghịch và tùy hứng của con đủ để con phải chịu những khổ sở này!”

“A đau! Đau quá, ô ô nứt ra rồi, bên dưới thật sự nứt ra rồi, đừng thao nữa, ba ơi đừng thao nữa, ô Yên Nhi sẽ đau chết mất, tiểu huyệt… tiểu huyệt muốn chảy máu rồi!”

Tay cô bất lực cào cấu trong không trung. Từ Yến Thời ấn cổ tay cô xuống, đè lên đỉnh đầu, kéo một chân dài gác lên vai mình, đưa nốt nửa phần còn lại của dương vật vào hoàn toàn.

“A!”

Khuôn mặt cô đỏ ửng hiện lên vẻ đẹp thê thảm, nước mắt nóng hổi ào ào lăn dài từ khóe mắt. Trên khuôn mặt nhỏ bé bất lực tràn đầy tủi thân và không cam lòng. Anh cuối cùng cũng mềm lòng, giảm tốc độ thao

“Yên Nhi, không được đi ra ngoài, biết chưa?”

Lần này cô không dám phản bác lời anh nói nữa, điên cuồng gật đầu, giọng nói mềm mại yếu ớt. “Biết ba ba, biết! Yên Nhi biết rồi!”

Vết thương bị quất trên đùi cùng với việc anh thao vào, làm máu chảy ra ngày càng nhiều. Toàn thân cô đều đau rát như bị xé toạc. Để cho cô một bài học, lần cưỡng bức này không thể kết thúc giữa chừng.

Dù cô có nói bao nhiêu lời cầu xin cũng vô ích, người đàn ông vẫn không ngừng nghỉ làm trên người cô, mỗi tấc da thịt đều chỉ thuộc về anh!

“Huyệt của Yên Nhi vẫn thật ‘khít’! Bao nhiêu năm như vậy cũng chưa từng ‘lỏng’ ra, đúng là được thiết kế dành riêng cho anh.”

“Ô đau… Đau, Yên Nhi đau!”

Nơi giao hợp phía dưới, môi âm hộ bị kéo mạnh ra ngoài, lật ngược. Người đàn ông từ trước đến nay luôn chiều chuộng cô, mỗi lần làm tình đều sẽ chăm sóc cô, dù là cưỡng chế cũng phải khiến cô đạt đến cao trào, nhưng duy chỉ lần này.

Gần 40 phút dày vò, cô thậm chí cảm thấy mình suýt chút nữa chết trên chiếc giường này. Từ Yến Thời cuối cùng cũng xuất tinh, nhưng lại rút ra ở khoảnh khắc cuối cùng, đè ép lên, đặt quy đầu vào khuôn mặt quyến rũ của cô, lần lượt phun ra.

Tinh dịch rất nhiều, Từ Yên khóc lóc há to miệng, đột nhiên không kịp đề phòng bị bắn đầy mặt, có cả chảy vào trong miệng. Tinh dịch sền sệt dính vào hàng mi dày đặc khiến cô gần như không mở mắt ra được, trong lỗ mũi hít vào toàn là mùi tanh hôi của chất lỏng màu trắng đục. Thậm chí, anh còn bôi tinh dịch còn sót lại trên quy đầu lên mái tóc của cô.

Người phụ nữ đã sụp đổ hồi lâu, lại một lần nữa bật khóc lớn. “con ghét ba ba, ghét ba ba ô ô ô! Con không muốn ở bên ba nữa, không—á!”

Một bàn tay to rộng đột nhiên nắm lấy cổ mảnh khảnh của cô , đột ngột ấn mạnh đến chết.

Đôi mắt coitrong veo, trong khoảnh khắc, tơ máu cuồn cuộn trên tròng trắng, mở đôi mắt bị tinh dịch sền sệt dính vào, cô chưa bao giờ thấy khuôn mặt giận dữ bừng bừng của người đàn ông lúc này, như một ngọn lửa xanh lam u tối từ địa ngục ập đến, bóp mạnh một cách tàn bạo, xương khớp giữa các ngón tay cô đều kêu răng rắc.

Thiếu không khí, não đột nhiên không có oxy, cô nghẹn thở há đôi môi tái nhợt, lúc đóng lúc mở, không phun ra được bất kỳ âm thanh nào, sắc mặt cô dần dần dữ tợn, đôi mắt mắt trắng dã nhìn lên, bị phun đầy mặt tinh dịch, thê thảm không chịu nổi.

“con đang thách thức giới hạn của ba, phải không?” Những từ ngữ lạnh lẽo, từng câu từng chữ xuyên thấu màng nhĩ.

“Ba… Ba ơi.”

Có một khoảnh khắc, cô gần như tưởng mình đã chết.

Anh đột nhiên buông ra, vỗ mạnh vào lưng cô, khiến cô thở hổn hển, ho sặc sụa. Từ Yến Thời run rẩy cả người, anh ôm chặt cô vào lòng, sợ hãi vì hành động mất kiểm soát của mình.

Từ Yên sợ hãi khóc lớn ôm chặt cổ anh, “Ô, ô ô a!”

“Còn dám nói những lời như vậy nữa không?”

Cô vội vàng lắc đầu la lớn, “Không dám, con không dám nữa đâu ô!”

Ngày hôm đó cô không ăn được một miếng cơm nào, cô sợ đến chết, Từ Yến Thời nhẹ nhàng dỗ dành cô, nhưng cả người cô vẫn run rẩy, chưa bao giờ bình tĩnh trở lại.

Chờ khi anh xuống bếp nấu cơm buổi tối, Từ Yên chịu đựng cơn đau nhức ở hai chân, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng.

Anh không khóa cửa.

Cách giải thoát duy nhất là nhanh chóng thoát đi, cô rất sợ anh sẽ đối xử với mình như vậy bất cứ lúc nào, biết đâu lần sau cô sẽ chết mất!

Không kịp thu dọn hành lý, cô chỉ vội vàng khoác một chiếc váy ngủ hai dây, rồi chịu đựng đau đớn, rón rén đi xuống lầu.

Nhà bếp cách hậu hoa viên một đoạn đường, cô nghĩ mình sẽ trốn thoát thành công, nhưng không ngờ, người đàn ông trực tiếp quay đầu lại nhìn thấy cô, lập tức mất kiểm soát gầm lên, “Từ Yên!”

Xong rồi…

Trong đầu cô chỉ có ý nghĩ này. Cô bối rối chạy về phía cổng hoa viên, Từ Yến Thời điên cuồng sải bước về phía cô. Một chân cô còn chưa kịp bước ra khỏi cổng lớn, mái tóc đẹp đột nhiên bị người đàn ông nắm chặt trong tay, da đầu đau nhói.

“Á!”

chết tiệt, con muốn tìm chết đấy à!” Anh tức giận thở dốc, mắt đỏ ngầu trừng cô, nếp nhăn ở khóe mắt cũng nhăn nhó lại. “ con dám chạy? Ba dạy con như thế sao? Ai cho con cái gan đó! Không muốn sống nữa à!”

Tiếng gầm giận đinh tai nhức óc. Khoảnh khắc tóc cô bị buông ra, anh túm lấy thanh kiếm gỗ treo trên tường, giáng mạnh vào vết thương trên đùi cô!

“A!”

Từ Yên khóc lớn không thành tiếng, quỳ trên mặt đất, run rẩy ôm đầu. “Ba ơi, ba ơi a ô ô!”

Một côn!

Hai côn!

Anh chuyên chọn những chỗ vết thương nặng nhất của cô để quật, mắt anh đỏ ngầu vì giận, mông cô bị đập nát đến mức tơ máu cũng chảy ra.

Nhìn thấy máu, Từ Yến Thời run rẩy nắm lấy thanh kiếm gỗ, buộc mình dừng lại.

“Tại sao lại muốn chạy!” Anh không kiểm soát được cơn giận mà gầm lên.

“Ô… Ô đau, đau quá a, thật sự đau quá!”

Cô chỉ biết khóc, sợ hãi đến mức căn bản không dám nói linh tinh.

Từ Yến Thời bế cô lên, sải bước nhanh về phía phòng ngủ trên lầu, lần này anh khóa chặt cửa lớn.

Từ Yên cuộn tròn trên giường, bên tai chỉ nghe tiếng anh lục tung tìm kiếm thứ gì đó, còn cô thì khóc không thành tiếng, ôm đầu bất lực cuộn tròn thành một cục.

Chờ đến khi cô bị túm tay, mạnh mẽ ấn ngã quỳ trên giường, nhìn thấy đối diện trước mặt mình là một chiếc camera màu đen. Cô nhớ, đó là cái dùng để chụp cô từ nhỏ đến lớn, ghi lại đủ loại chuyện thú vị trong quá trình trưởng thành.

“Ô ba ơi!”

Dây áo cô đột ngột bị xé toạc  từ phía sau, rẹt một tiếng thành một đống rác rưởi, ném xuống đất. Anh quỳ phía sau, nâng mông cô lên, rồi dừng lại khi định cởi quần và cắm vào.

Anh nhíu mày, vẻ mặt không vui nhìn nhục huyệt sưng đỏ, rồi lấy dầu bôi trơn từ trong ngăn kéo ra.

“Mắt nhìn vào camera!”

Cô vừa khóc vừa ngẩng đầu, nhìn chằm chằm màn hình đen kịt. Dầu bôi trơn lạnh lẽo được bôi vào giữa âm đạo,  dương vật cực lớn đặc biệt thuận lợi cắm vào!

“Á! Bụng… căng quá, ô ô, căng!”

Từ Yến Thời túm tóc dài cô, mạnh mẽ bắt mắt cô nhìn chằm chằm vào camera phía trước, anh vừa thao vào sâu bên trong hoa huyệt, vừa ép hỏi cô từ phía sau, “Tên của mình là gì, hả?”

“Từ… Từ Yên.”

“Hiện tại người đang ‘thao’ con là ai?”

“Là ba ba, là ba ba!”

Hài lòng với câu trả lời, anh nhếch môi, giọng nói như ma chú nhẹ nhàng văng vẳng. “ con thuộc về ai? Yên Nhi.”

Đôi mắt cô đẫm lệ, có lẽ vì  dương vật thao quá sâu, sắc mặt cô hồng hào hơi lộ vẻ dâm đãng, đôi mắt sưng húp cực kỳ giống dâm phụ. “Thuộc về… ba ba! Yên Nhi là thuộc về ba ba.”

“Chỗ nào của Yên Nhi thuộc về ba ba?”

“Ô…” Hồi tưởng trong ký ức, anh đã dạy cô những lời tục tĩu. “’Tao huyệt’, vú, miệng, mông lớn và ‘tao cúc huyệt’, đều là thuộc về ba ba, có thể cho ba ba tùy tiện ‘cắm’… A a! Mạnh quá, không được, không được, Yên Nhi sẽ bị thao chết mất!”

Người phía sau đột nhiên không kịp đề phòng tăng tốc độ. Đôi vú rũ xuống điên cuồng nảy lên xuống, như hai quả bưởi bị trói buộc. Cô khó khăn chống giường, tóc bị túm khiến cô bị buộc ngẩng đầu lên, kêu la ‘a a’, nước bọt cũng vô thức chảy ra từ khóe miệng.

“Yên Nhi cũng thật dâm a, dương vật của ba ba thao đến chỗ nào của con!”

“A… Tử cung, quy đầu, ô quy đầu đi vào! Ba ba thao mạnh quá, sắp bị thao chết rồi, sắp không được ô ô!”

Đôi vú cô trước sau nảy lên rất nhanh, gần như sắp đập vào màn hình phía trước, tạo thành bóng chồng. Tiếng “bạch bạch bạch” dâm loạn không ngừng rung động vang vọng khắp phòng. Từ Yến Thời cắn răng, sảng khoái híp mắt, hận không thể thao chết cô!

“Tiếp tục nói Yên Nhi, không được dừng lại, ba thao con như thế nào, nói cho ba biết!”

“A ba ba, ba ba côn thịt ‘cắm’ vào ‘tao huyệt’ của Yên Nhi, quy đầu đi vào tử cung! Bụng, bụng bị dương vật của ba ba làm căng lớn, ô ô muốn mang thai, mang thai… A!”

Anh đột nhiên dừng động tác lại, ghé vào tai cô âu yếm hỏi, “Yên Nhi có nguyện ý mang thai con của ba ba không?”

Cô há đôi môi anh đào nhỏ thở hổn hển từng ngụm, thần trí không rõ, ánh mắt mê ly thở dốc gật đầu, “Nguyện ý… Yên Nhi nguyện ý, mang thai con của ba ba, Yên Nhi là thuộc về, thuộc về ba ba! Con cũng thuộc về ba ba.”

Phía sau lưng truyền đến tiếng cười lạnh rợn người, tốc độ anh tiến bộ vượt bậc. Từ Yên ngã vật xuống giường kêu la ‘a a’ siết chặt ga giường, sợ bị người đàn ông phía sau thúc đến hồn siêu phách lạc!

Chỉ một lần cao trào đã đưa cô lên đến đỉnh điểm, sướng đến mức ngón chân cô co quắp, đột nhiên đại não coi trống rỗng, ngã vật xuống giường bất tỉnh nhân sự.

Người đàn ông không biết mệt mỏi vẫn tiếp tục ra sức “thao” cii,  “tao huyệt” của cô vô thức bị kẹp chặt , anh hung hăn gieo giống vào trong cơ thể cô.

“Nhớ kỹ! Con vĩnh viễn đều là của ba, vĩnh viễn là của ba!” Giọng anh trầm thấp khẳng định.

Cuộc sống như vậy không biết đã kéo dài bao lâu, Từ Yên chỉ nhớ rằng mỗi ngày khi tỉnh dậy đều đang trên đường bị ‘thao’, không thì hai chân tách ra quỳ trên giường, hoặc là bị người đàn ông nâng lên, nằm sấp trên ghế sofa. Dương vật không biết mệt mỏi vĩnh viễn ‘cắm’ bên trong âm đạo cô.

Đoạn phim quay lại đã được lưu trữ, cô tự miệng nói ra mình thuộc về ai. Đoạn phim này được chiếu trên trần nhà, bất cứ khi nào cô tỉnh táo, nó đều được phát đi phát lại không ngừng.

Người phụ nữ dâm đãng trên màn hình là chính cô, như một ‘con điếm’, thè lưỡi ra, vú bị ‘thao’ nảy lên, nước bọt tí tách rơi xuống ga giường, nhìn thôi đã thấy rất sướng, bên tai không ngừng vang vọng.

“Tôi là con của ba ba, Yên Nhi là thuộc về ba ba, ‘tao huyệt’, vú, miệng, mông lớn và ‘tao cúc huyệt’, đều là thuộc về ba ba…”

Cô nhìn hình ảnh đó ngây dại mỉm cười, dường như đã không còn suy nghĩ gì nữa.

Từ Yến Thời đút cơm cho cô, hỏi cô cười cái gì.

Cô dựa vào đầu giường, mái tóc rối bù xõa trên vai, trên làn da trắng ngần, những vết hôn và vết véo của anh chi chít bầm tím. Cô ngây dại vui vẻ, đôi mắt nheo lại, trên khuôn mặt nhỏ quyến rũ tràn đầy vẻ ửng hồng nhìn anh. “Ba ba… Yêu ba ba lắm, Yên Nhi rất thích ba ba!”

Người đàn ông cũng cười, xúc một thìa cháo đưa vào miệng nhỏ của cô. “Yên Nhi muốn?”

“Ưm… À, muốn ba ba, hôn hôn.”

Thỏa mãn nhu cầu của cô, anh đặt bát thìa xuống, ôm lấy cổ cô hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại.  Từ Yên say mê ôm chặt lấy anh như thể vừa có được báu vật, điên cuồng quấn lấy lưỡi anh, nước bọt không ngừng ứ đọng trong miệng hai người, tiếng ‘chụt chụt’ ngày càng lớn!

“Ha.” Cô bị hôn đến mặt mày hồng nhuận, ôm lấy anh, trong ánh mắt  cô không còn sự trong veo nữa, sương mù mờ ảo cọ cằm anh, khóe miệng chảy ra không biết là nước bọt của ai.

“Hì hì, ba ba cạo râu rồi, Yên Nhi còn muốn nữa.”

Từ Yến Thời mỉm cười dịu dàng trong mắt, giọng nói trầm ấm hỏi, “Muốn cái gì?”

“’Côn thịt’ lớn, ‘côn thịt’ lớn của ba ba!”

“Được, bà sẽ thỏa mãn Yên Nhi.”

“Ba ba tốt nhất! Yên Nhi còn muốn tinh dịch nữa!”

“Đều cho bảo bối, những thứ này đều thuộc về cin.”

Cô bĩu cái miệng nhỏ bị hôn đến đỏ hồng, hai chân bị ấn phẳng ra trên giường, tách ra. “Yên Nhi, là thuộc về ba ba, muốn cả đời, vĩnh viễn đều ở bên ba ba, ân a ~ ‘Cắm’, ‘cắm’ vào đi, ‘côn thịt’ của ba ba, thật lớn! Thật là thỏa mãn.”

“Vậy bây giờ, Yên Nhi còn muốn ra ngoài nữa không?”

Cô mơ hồ nghiêng đầu, dường như không hiểu anh đang nói gì.

Từ Yến Thời cực kỳ hài lòng, mặc dù nếp nhăn ở khóe mắt khiến anh trông có vẻ hơi già dặn, nhưng anh vẫn có vẻ ngoài trẻ trung như vậy. Từ Yên say mê nhìn anh cười ngây ngô, một tay che lại cái bụng đang nhô lên vì bị ‘cắm’.

“Yên Nhi còn nhớ mình yêu ai không?”

Cô không cần suy nghĩ nói, “Yêu ba ba! Chỉ yêu ba ba hì hì.”

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me