Thế Giới 18+ - Ngụy Thừa Trạch【Đang Edit】
NP Gãy Chân, Chạy Trốn ,Biến Thái, Cầm Tù
NP Gãy Chân, Chạy Trốn ,Biến Thái, Cầm TùKhoảnh khắc chiếc du thuyền "Công Chúa Sâm" khởi hành, tiếng còi lớn vang vọng khắp mặt biển. Sóng nước bị đẩy mạnh về phía trước, con tàu uy nghi từ từ tiến ra khơi. Trên bờ, mọi người cầm cờ nhỏ vẫy chào.Mùi vị tươi mát của biển cả ùa vào mặt, đó là không khí của tự do. Không có khung cảnh nào hùng vĩ hơn biển cả bao la, đường chân trời mênh mông ẩn hiện trong màn sương trắng.Trên boong tàu, một người phụ nữ với trang phục kỳ lạ đứng bên cạnh lan can nguy hiểm nhất, liên tục nhoài người xuống.Cô mặc chiếc áo sơ mi nam không vừa người, phía dưới là chiếc quần dài màu xám mỏng manh, dài đến mức chạm đất, che đi đôi chân trần của cô. Mái tóc bị gió thổi bay loạn xạ trong không trung.Vẻ mặt căng thẳng và tuyệt vọng của cô khiến nhân viên bảo vệ tuần tra ở gần đó không khỏi lo lắng, sợ rằng cô sẽ trèo qua lan can và gieo mình xuống biển.“Chào em.”Bên tai cô vang lên một giọng nam ấm áp: “Có chuyện gì phiền lòng sao?”Người phụ nữ vô cảm quay đầu lại, nhìn người đàn ông mặc áo sơ mi kẻ sọc, tay cầm một lon nước ngọt. Anh dựa lưng vào lan can, nhếch mép cười, vẻ phong lưu tự tin.“Hả? Mặt anh có gì à?”Cô nhìn chằm chằm vào mắt anh, không thể dời mắt. Thân hình gầy gò, mỏng manh của cô bị gió biển thổi vào trong chiếc áo rộng, tà áo tung bay.Người phụ nữ quay đầu đi, những ngón tay mềm mại siết chặt hơn vào lan can.“Cái này cho em” Anh mở lòng bàn tay, để lộ chiếc đồng hồ Patek Philippe dây da đen mặt tròn vàng. Trong tay anh là một viên kẹo ô mai đã nắm được một lúc lâu, đặt trước mắt cô và cười nói: “Ăn chút chua ngọt, tâm trạng sẽ tốt hơn. Vị bảo vệ phía sau em trán đã đổ mồ hôi, lo lắng gần chết rồi kìa.”Nghe thấy vậy, cô quay người lại, vừa lúc đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của người bảo vệ.Cô cười.Người đàn ông đang định uống lon Coca, miệng lon chạm vào môi nhưng không ngửa lên. Anh nhìn chằm chằm vào nụ cười của cô, một nụ cười khiến anh say đắm không thể rời mắt.Một bên má cô lúm đồng tiền. Người phụ nữ ngọt ngào, chỉ cao đến vai anh. Anh cúi đầu nhìn, toàn bộ cơ thể cô nhỏ bé đến đáng thương, có lẽ không có nhiều thịt, bờ vai gầy gò cũng không rộng.“Anh tên là Lạc Hoành, em tên gì?”“Lạc Hoành?” Cô hỏi lại, giọng nói khác xa so với tưởng tượng của anh, không ngọt ngào mà lại trong trẻo và dễ nghe.“Đúng vậy.” Anh nghiêng đầu nói: “Sao, trùng tên với bạn em à? Thời nay tên nào mà chả trùng, còn em?”“Phàn Lộ.”“Một cái tên hay.” Anh chân thành khen ngợi, xoay người lại, làm động tác giống như cô, đặt tay lên lan can, cúi người nghiêng đầu hỏi:“Em đến New Zealand ở đâu? Anh thấy em không có bạn đồng hành, chúng ta có thể đi cùng nhau. Một mình trên du thuyền cũng khá cô đơn.”“Anh Lạc.” Cô nghiêm túc nhìn anh.“Hả?”“Anh đang tiếp cận tôi sao?”“Cô Phàn hỏi thẳng thắn vậy sao.”Cô quay đầu đi, nhìn ba chiếc thuyền nhỏ đang chạy trên biển xa xôi, nụ cười trên mặt nhợt nhạt: “Tôi mới bò ra từ một nơi gọi là địa ngục, anh không thể làm rung động tôi đâu, tìm mục tiêu khác đi.”“Ừm hừ, em nói chuyện thú vị thật đấy.” Anh ngửa đầu uống cạn lon nước ngọt, kiêu ngạo liếm vết nước ở khóe miệng, những ngón tay thon dài từ từ bóp nát lon nhôm.“Nhưng con người anh thích nhất là thử thách. Cô Phàn là cô gái đầu tiên khiến trái tim anh rung động, cho nên anh nhất định sẽ không từ bỏ.”Phàn Lộ nhún vai, má lúm đồng tiền lại hiện ra. Cô bất lực từ chối: “Xin lỗi, tôi không phải là cô gái anh đang tìm.”“Anh có thể xem như em đang làm mình làm mẩy đấy.”“Anh rất tự luyến.” Cô buông lan can, xoay người định đi. Anh đang định đuổi theo thì cô quay đầu lại, má lúm đồng tiền như hoa: “Nhưng tôi cũng không ghét. Mười lăm ngày, chúng ta có thể thử xem sao.”Anh cười thành tiếng, vẻ bất cần dưới chiếc áo sơ mi kẻ sọc cũng tan biến. Anh giơ lon rỗng trong tay như đang thề: “Vậy anh phải cố gắng rồi.”Sau một vòng trốn chạy, Phàn Lộ đã quyết tâm vứt bỏ bóng tối và lấy lại sự tự tin.Cuộc gặp gỡ bất ngờ trên du thuyền khiến cô cảm thấy vô cùng may mắn. Người đàn ông này trông không lăng nhăng như ấn tượng ban đầu, ngược lại, mọi chuyện đều đúng mực, biết tiến biết lui, không tò mò về đời tư hay có những cử chỉ quá thân mật.Mười ngày qua, ngày nào anh cũng mang đủ loại bánh ngọt và đồ uống đến phòng cô. Đôi khi, anh mời cô lên boong ngắm biển. Có lúc, hai người cũng ở chung một phòng, chỉ lặng lẽ nhìn cùng một cảnh tượng mà không cần nói lời nào, thời gian cứ thế trôi đi yên bình và ấm áp.Đã rất lâu, rất lâu rồi, cô không cảm nhận được niềm vui thực sự khi ở bên một người. Anh xuất hiện đúng lúc, cố tình dừng lại khi cô suy sụp nhất, bầu bạn và tìm niềm vui cùng cô.Phàn Lộ đắm chìm trong cuộc tình này, nhiều lần quên đi cơn ác mộng đau thương trên cơ thể mình. Ánh sáng từ trên đỉnh đầu chính là Lạc Hoành đang đưa tay cứu cô, sắp sửa giải thoát cô khỏi bóng tối. Cô nhìn những vết sẹo dữ tợn đầy máu thịt trên cơ thể mình trong gương, những vết bầm tím lấm chấm trên ngực và vùng kín, bắt đầu tự ti, không biết liệu mình có xứng với anh không.“Hôm nay anh chọn vài bản nhạc, hy vọng em thích.”Anh cười, đặt điện thoại lên bàn tròn ở giữa phòng. Tiếng piano nhẹ nhàng, trang nhã lan tỏa khắp căn phòng.Phàn Lộ cầm ly rượu vang, nghiêng đầu lắng nghe cẩn thận, hòa cùng sóng biển cuộn trào ngoài cửa sổ. Khóe miệng cô cong lên, thoải mái nhấp một ngụm rượu.Vị ngọt ngào, đậm đà ban đầu nhanh chóng trở nên nóng bỏng, đốt cháy dạ dày. Đó là cảm giác kích thích mà cô muốn lúc này. Đôi mắt cô không tự chủ mà nheo lại.“Có vẻ chúng ta có khẩu vị tương đồng.”Vẻ mặt cô có chút say mê. Quay đầu lại, cô thấy người đàn ông chống cằm lên bàn, nhìn cô say đắm. Ánh mắt tình tứ ấy khiến cô có chút không kiềm chế được, cô khẽ cười.“Anh thật sự rất hiểu tôi, anh cũng dùng chiêu này để cưa cẩm những cô gái khác sao?”“Phàn Lộ, anh chỉ đối với em thôi.”Lời nói ngắn gọn, súc tích đó, đối với cô, không còn gì sâu sắc hơn.Hai ly rượu xuống bụng, mắt cô đã mờ nhòe, biểu cảm có chút ngây ngô. Má lúm đồng tiền không biến mất, một tay chống đỡ cái đầu đã say. Mặt biển phẳng lặng như gương nổi lên những gợn sóng nhỏ, ánh mặt trời chiếu rọi lấp lánh.“Phàn Lộ.”Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên bên tai, thấm vào màng nhĩ yếu ớt. Cô khẽ đáp một tiếng "ừ" mềm mại, nghèn nghẹn.“Anh vẫn luôn rất tò mò.” Lạc Hoành đưa tay về phía cô: “Vì sao, quần áo trên người em, lại là một chiếc áo sơ mi nam.”Cô không nói gì, như đã ngủ thiếp đi. Tay anh đặt lên vai cô, nắm lấy cổ áo sơ mi, kéo xuống phía vai.Cúc áo cổ không cài hoàn chỉnh, để lộ bờ vai ngọc. Nhưng nó không hoàn hảo và trắng mịn như anh tưởng, mà lấm tấm những vết thương màu tím xanh.Đôi mắt người đàn ông tối lại, che giấu sóng gió mãnh liệt bên trong.“Ít nhất anh đã nghĩ, em rất sạch sẽ.”Nhưng bây giờ, có vẻ không phải như vậy.Cổ áo tiếp tục bị kéo xuống, để lộ một bên xương quai xanh tinh xảo. Ánh mắt anh xuyên qua mi mắt, thấy những vết hôn màu tím dày đặc, hiển nhiên đã rất lâu, màu đỏ ban đầu đã bắt đầu chuyển màu.Ngón tay anh siết chặt ly rượu đến trắng bệch. Anh mở năm chiếc cúc áo phía trước của cô. Làn da trắng nõn, mềm mại giờ đây trở nên loang lổ. Tất cả những vết xuất huyết dưới da đã tạo thành từng mảng tím bầm, dày đặc đến rợn người. Nửa thân trên đã như vậy, nửa thân dưới liệu có tốt hơn không?Nhưng anh cần phải xác nhận, nhất định phải xác nhận.Rượu đã bị anh pha thêm rượu mạnh nồng độ cao. Cô có thể dễ dàng bị say chỉ với một ly, vậy mà lại tham ngọt, uống thêm một ly nữa.Anh đặt cô lên giường, chiếc áo sơ mi đã bị cởi bỏ hoàn toàn, để lộ ngực trần. Hai bầu ngực sưng vù, không còn hình dạng ban đầu, rõ ràng có dấu vết bị đánh. Thân hình cô gầy gò, xương sườn hiện rõ.Khi cởi quần cô, Lạc Hoành phát hiện trên cổ cô có một chỗ đặc biệt rất trắng. Anh ban đầu nghĩ đó là do đeo vòng cổ thường xuyên, nhưng bây giờ, nó càng giống vết tích do vòng xích để lại.Theo trực giác của một người đàn ông, nắm vý rách nát chắc chắn đã trải qua sự ngược đãi phi nhân tính. Kẹp vú, đâm kim, tất cả đều có khả năng.Và đúng như anh dự đoán, nửa thân dưới đã trở nên không thể nhìn nổi. Mặc dù là một âm hộ phấn không lông, nhưng môi âm hộ của cô đã sưng lên do bị dây lưng đánh. Chỉ cần chạm vào là mềm nhũn, vết sẹo bị đánh rách trên đùi vẫn còn đang lên vảy. Trong giấc ngủ, cô đau đớn phát ra tiếng nức nở.Ánh mắt người đàn ông càng lúc càng điên loạn, gân xanh nổi lên trên cánh tay. Anh không thể kiềm chế bản tính bạo ngược tiềm ẩn của mình.Vốn dĩ anh định tiến hành từ từ, nhưng ai ngờ được cô gái anh nhặt được lại là một món đồ chơi đã bị người khác huấn luyện.“A…” Chỉ có thể nói là đã bớt được rất nhiều phiền phức.Cởi bỏ chiếc quần, anh cũng giải phóng bản tính hoang dã đã che giấu bấy lâu. Anh dùng hai ngón tay vạch môi âm hộ ra, không hề dịu dàng cắm vào âm đạo cô. Thúc hai cái, cô đã ra nước.Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc thô bạo của người đàn ông. Chiếc quần da bị cởi xuống vứt dưới đất. Dương vật đã cương cứng, to hơn cổ tay mềm mại của cô một tấc. Anh chống vào môi âm hộ đang rỉ ra một chút nước, trơ mắt nhìn bụng cô phồng lên, một con quái vật nhô ra trên chiếc bụng gầy yếu của cô!“Ưm… ưm…” Người phụ nữ đau đớn kêu lên. Cô muốn mở đôi mắt nặng trĩu ra, nhưng vô cùng khó khăn. Đùi cô bắt đầu run rẩy, đó là phản ứng bản năng của cơn đau.Lạc Hoành nắm lấy bầu ngực đầy thương tích của cô, bóp chặt trong lòng bàn tay. Tiếng thở dốc nghiến răng phát ra, rồi tiếng “phụt phụt” đâm vào cơ thể cô, khiến cả ván giường cũng bắt đầu kêu kẽo kẹt.“Ân ưm… bị huấn luyện hoàn hảo thật đấy! Không cần dạo đầu cũng có thể ra nhiều nước như vậy, thật khiến anh phải nhìn bằng con mắt khác đấy!” Tiếng cười của anh trở nên điên cuồng, nhe răng cười lớn một cách độc ác. Anh nằm trên người cô, hạ thể loạn xạ đâm vào âm thịt.“Mẹ kiếp! Bị làm ít nhất cũng phải hai năm rồi chứ, khít thật ân, ưm sướng quá, sao nước càng cắm càng nhiều thế này, có phải đã được huấn luyện đặc biệt không? Giỏi quá a! Em đúng là nô lệ tình dục của người ta!”Sự tấn công của anh cũng điên cuồng như nụ cười. Tiếng cười sắc bén, dữ tợn khiến người dưới thân đau đớn tỉnh lại. Bóng tối trong cơn mơ hoàn toàn trùng khớp với hiện thực.“Ô, ô tha mạng, cầu xin ngài tha cho em, a em sai rồi, làm ơn ngài a!”Lạc Hoành dừng động tác. Nhưng nhanh chóng nhận ra cô không nói chuyện với mình. Dương vật nhô lên trên bụng cô, điên cuồng biến hình theo tốc độ của anh.“A a!” Mặt cô gái đỏ bừng vì say, khóc lớn. Những ngón tay yếu ớt nắm lấy quần áo anh, nhắm mắt đau đớn gào lên: “Tha cho em đi, em sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không cần trừng phạt, bỏ qua cho em! Em nhất định sẽ nghe lời, không bao giờ chống cự nữa.”“A, ha ha! Dâm đãng thật đấy!” Lạc Hoành cười dữ tợn, khuôn mặt tuấn tú trở nên ác độc đến đáng sợ. Qnh siết chặt vú cô, khớp với những vết hằn tay trên da cô: “Nói! Nói tiếp đi, em sai ở đâu? Hả?”“Đau, đau ô a! Em sai rồi, em không nên làm trái mệnh lệnh của ngài! Em sẽ ngoan ngoãn tập bò, sẽ giúp ngài liếm dương vật, em sẽ, đều sẽ làm! Đừng tra tấn em nữa, bỏ qua cho em, tha cho rm đi!”“Bò ư? Thật tiện quá! Lần sau bò cho anh xem, mông em vặn như thế nào!”“Là ô ô… Là! Em sẽ, cầu ngài nhẹ tay một chút, tha cho rm, cầu ngài!”Phàn Lộ nức nở, khóc rống không ngừng lắc đầu. Từng lời van xin đều trở nên nhợt nhạt và vô lực.Cô gắng gượng chút sức lực cuối cùng của cơn say, cố sức mở mắt. Đó là người đó, người đàn ông ngày nào cũng tra tấn và buộc cô phải tuân lệnh. Cô rõ ràng nhớ mình đã trốn thoát, đã trốn rất xa trên du thuyền, đến một đất nước xa lạ, hoàn toàn rời xa hắn.Sao lại… sao lại thế này chứ!“Ô a anh Lạc, chủ nhân, ngài tha cho em đi, tiểu huyệt sắp không chịu được rồi, sắp rách nát rồi, đau quá a! Thật sự đau quá a!”Lạc Hoành đang phấn khích thì giật mình, mày nhăn lại.Cô không nhận ra mình, vậy tiếng “anh Lạc” trong miệng cô là ai?Anh buông vú cô ra, bóp lấy cổ cô, một ngụm nước bọt mắc kẹt trong cổ họng cô, giọng nói bị chặn lại. Cô khó chịu trợn tròn mắt.“Khụ. Khụ! Không cần… bỏ qua, cứu mạng ư, chủ nhân, anh Lạc, Lạc… Lạc Cảnh.”Áo sơ mi kẻ sọc, tóc cắt.Không giống.Phàn Lộ đang khóc nức nở, cơ thể cô cứng đờ.“Anh đang làm gì… buông tôi ra! Cút đi a, cút ngay a a Lạc Hoành!”Người đàn ông nhếch mép cười đầy phấn khích, độc ác và tàn bạo, cúi đầu ép hỏi cô.“Em vừa gọi ai? Hả? Lạc Cảnh?”“Em coi anh là thằng đàn ông khác à? Bị anh làm cho dâm thủy chảy ròng mà trong miệng lại gọi tên thằng đàn ông khác!”Trong khoảnh khắc sợ hãi, cô lại thấy anh nhếch môi cười rạng rỡ, y hệt nụ cười lần đầu tiên cô gặp hắn, không có chút khác biệt.“Nhưng cái tên này, anh rất thích!”“Ư… ư buông tôi ra! Cút ngay, cút đi ư!” Phàn Lộ siết chặt cổ tay, lòng đau như cắt, mặt trắng bệch đỏ bừng. Tử cung bị quy đầu đâm vào, hai chân cô mềm nhũn, đau đớn run rẩy.Anh đã hiểu ra: “Ha ha, ha ha! Nào, nói cho anh biết, hàng ngày hắn đã tra tấn em như thế nào!”“Ô.” Cô khóc nức nở, vì khuôn mặt anh lúc này giống hệt người kia trong bóng ma ám ảnh cô.“Nói đi!” anh giơ bàn tay lên không trung.“A a! Đừng đánh tôi, đừng đánh tôi!” Cô gái sợ hãi tột độ, theo phản xạ ôm đầu khóc nức nở.Lạc Hoành túm tóc cô, ép cô ngẩng đầu. Những tia máu xung quanh đồng tử lan tỏa vào giữa: “Anh bảo em nói! Hàng ngày hắn dạy dỗ em như thế nào, làm em ra nhiều nước như vậy? Có phải nó bắt em quỳ trên đất để thuần phục không? Có phải không ra nước thì nó cho em một cái tát không!”Không nói liền bị anh thao, bụng cô điên cuồng nhô lên. Âm thịt nóng rát đã bị cọ xát đến chảy máu. Phàn Lộ run rẩy nức nở, hé mở cơn ác mộng mà cô không muốn nhớ lại nhất: “Hắn, hắn bắt tôi ô, tự mình dùng dương vật giả cắm, cắm, ba lần, không, không ra nước, thì, ô thì không cho tôi ăn cơm.”Cô nhìn thấy sự phấn khích và vui vẻ trong mắt anh, cùng tiếng cười ha ha vang lên chói tai đến điếc người.“Hèn gì, hèn gì gầy như vậy, lại ra nhiều nước như vậy! Hắn đúng là một thiên tài huấn luyện!”Phàn Lộ cầu xin anh đi ra, đừng thao nữa. Anh tính tình thay đổi như một kẻ điên, không màng nhiều, bịt mũi miệng cô đến nghẹt thở, chỉ muốn đẩy cô đến một lần cao trào tuyệt vọng.Trong khoảnh khắc cô đắm chìm trong dư âm của cơn cao trào, tinh thần hỗn loạn, anh lấy điện thoại trên bàn, nhanh chóng gọi một số, mở loa ngoài, đặt bên cạnh gối.Đô…“Chuyện gì.”Một giọng nói lạnh lùng, nghiêm túc truyền vào tai Phàn Lộ. Người đàn ông trên người cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt kinh hãi, trợn tròn của cô.Lạc Hoành cười đến mức không thở nổi.Đầu dây bên kia, người đàn ông lạnh giọng, khó chịu: “Muốn điên thì tự điên, đừng mẹ kiếp gọi điện thoại!”“Anh! Đừng vội cúp máy, em đoán xem, dạo gần đây anh có phải đánh mất một con thú cưng không?”“Tên là Phàn Lộ.”Anh nói, hạ thể vẫn không ngừng đâm vào cô.Trong sự tuyệt vọng của cô, anh lại tra tấn cô đến suy sụp hoàn toàn.“ cậu muốn nói gì.” Lạc Cảnh tự cho rằng thông tin bảo mật của hắn rất tốt, tên Phàn Lộ này, hắn chưa bao giờ để cho người ngoài biết đến sự tồn tại của cô.“Quá trùng hợp, quá trùng hợp! Thật sự quá trùng hợp a!”“Anh nghe thử xem, tiếng này, có phải tiếng thú cưng đáng yêu của anh bị thao huyệt không?”Vừa nói, hắn cầm điện thoại, di ống nghe xuống dưới hạ thể của hai người. Dâm thủy đã làm ướt lông tóc của hắn, cũng làm ướt đùi cô. Dương vật to lớn cùng dâm dịch tạo ra tiếng động khi cắm.Phụt phụt… bạch bạch… bạch bạch bạch.Tiếng tinh hoàn đập mạnh một cách điên cuồng.Đầu dây bên kia tiếng thở dốc nặng nề.“Nói chuyện đi! Không ôn chuyện với chủ nhân của em à? Cứ ngậm miệng hoài, chán quá đi!”Anh đưa tay bóp lấy nhũ hoa cô. Một tiếng hét chói tai, xé lòng, nhảy vào thần kinh của hắn.“Mẹ kiếp, cậu đụng vào cô ấy!”“Anh, anh tức giận làm gì, nếu em không động vào cô ấy, em cũng sẽ không biết cô ấy là người phụ nữ của anh. Nếu không phải thao cô ấy mà cô ấy gọi tên anh, thì bây giờ cô ấy đã trốn thoát rồi đấy.”Tiếng cười của Lạc Hoành ngạo mạn: “Việc bắt được con thú cưng trốn thoát của anh, xem như là điều kiện để em gia nhập, không quá đáng chứ?”Chỉ nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến tiếng gào thét phẫn nộ.“Gửi vị trí cho tôi!”Anh nhìn người dưới thân điên cuồng lắc đầu van xin trong nước mắt, khóe miệng cười độc ác càng mở rộng. Anh hét vào ống nghe: “Trên du thuyền Công Chúa Sâm, ngày mai sẽ đến New Zealand.”Cúp điện thoại, anh cuối cùng không thể nhịn được nữa, thi triển sự bạo ngược. Thao liên tục cả trăm cái, ấn cổ cô, thoải mái bắn đẫm vào tử cung cô!Phàn Lộ chết không nhắm mắt như một cái xác khô. Đôi mắt cô đăm đăm nhìn vào khuôn mặt tà ác của anh.Hèn gì… hèn gì cùng một họ, cùng một kiểu biến thái, hóa ra là hai anh em.Cô đã khó khăn lắm mới trốn thoát khỏi địa ngục, ô, khó khăn lắm mà.Tưởng chừng đã được giải thoát, nào ngờ lại bị ra tay tàn độc, bẻ gãy mấy sợi lông chim cuối cùng trên người cô.Hôn mê rồi lại tỉnh lại. Trong phòng của Phàn Lộ đã không còn ai. Ngoài cửa sổ, vẫn có thể nhìn thấy biển cả.Cô hoảng loạn kéo chiếc áo sơ mi đen trên giường, cài cúc áo một cách lộn xộn, mặc vội chiếc quần ngủ màu xám, rồi khập khiễng bước xuống giường. Cửa phòng chỉ có thể khóa từ bên trong, cô dễ dàng mở ra.Cô tiếp tục sự hoảng sợ tột cùng của lần trốn chạy đầu tiên, điên cuồng chạy nhanh xuống cầu thang.Chiếc du thuyền này rất lớn, ngay cả khi cô trốn thoát và đợi đến khi tàu cập bến rồi lại chạy, cô cũng sẽ không bị tìm thấy. Cô phải nhanh lên, nhanh chóng tìm một chỗ để ẩn thân!Nhưn khi cô chạy xuống, trên chiếc du thuyền có sức chứa hàng ngàn người lại không thấy một bóng người nào.Cứ như đi vào một mê cung nhà ma, khắp nơi đầy chướng ngại, không một bóng người.Phàn Lộ sợ hãi chạy đến boong tàu tầng hai, chạy tới lan can nhìn xuống. Quả nhiên, boong tàu tầng một cũng không có một ai. Giờ này đáng lẽ là sáng sớm, bình thường lúc này, người phải đông nhất! Sao có thể không có ai.Khi cô quay người ngẩng đầu nhìn lên các tầng khách sạn, cô phát hiện trên cùng, có một chiếc máy bay trực thăng màu đen đang đỗ.Chiếc trực thăng đó, ban đầu không có ở đó.Phàn Lộ càng lúc càng hoảng sợ, cho đến khi trên chiếc thang sắt bên ngoài, có vài tiếng bước chân lộn xộn vang lên. Một người vỗ tay, vang lên tiếng cười lớn ngạo mạn, tự mãn.“Còn muốn chạy, còn muốn chạy nữa à! Ở giữa biển khơi thì em có thể chạy đi đâu chứ, đáng yêu thật.”Gió biển thổi tung chiếc áo sơ mi kẻ sọc của anh. Anh nghiêng đầu, khiêu khích nhìn cô, bước xuống từ cầu thang. Phía sau anh là một người đàn ông khác, người người khiến cô phải sợ hãi, chân mềm nhũn.Bộ vest xám đen, khoác áo măng tô dài, người đàn ông văn nhã cấm dục, mái tóc bị gió làm rối. Bước xuống cầu thang nhưng vẫn toát lên vẻ cao quý.“Chỉ đi đón chủ nhân của em một chút thôi mà đã chạy khỏi phòng, em thật sự quá to gan , Phàn Lộ.” Lạc Hoành đứng nói chuyện mà không thấy đau lưng, cười lớn.Khi cô nhìn thấy người đàn ông kia đến gần hơn, phía sau hắn còn có một vị bác sĩ mặc áo blouse trắng cầm chiếc hộp da, cùng với năm nhân viên bảo vệ. Phàn Lộ cô đơn lẻ loi, trên người mặc áo sơ mi đen và quần ngủ mà cô đã trộm. Ánh mắt hắn càng thêm sắc bén, nhìn chằm chằm vào cô.Trong khoảnh khắc hắn tiến đến, cô “thịch” một tiếng quỳ xuống đất, hèn mọn cầu xin sự thương hại từ hắn.“Cầu ngài, cầu ngài… cầu ngài.”Cô không biết mình đang cầu xin điều gì, chỉ là cô rất sợ, rất sợ hãi!Người đàn ông không nói lời nào, đôi mắt không chút gợn sóng, đưa bàn tay ra phía sau.Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng quỳ xuống, đặt chiếc hộp da trên đất, mở ra, lấy ra một ống tiêm, cung kính đặt vào lòng bàn tay hắn.Lạc Cảnh cầm lấy ống tiêm, nhanh chóng đi đến chỗ cô. Hắn không hề để tâm đến vẻ mặt kinh hoàng của cô, đá vào vai cô, giẫm lên mắt cá chân cô.“A! Anh Lạc, anh Lạc! Cầu xin ngài, em không chạy, em không chạy nữa mà!”Hắn làm ngơ, rút nắp kim tiêm, quỳ xuống, ngón tay thon dài ấn vào pít-tông ống tiêm. Mũi kim sắc nhọn đâm vào xương mắt cá chân cô, ấn chặt nắp lọ, nhanh chóng đẩy thuốc vào.“A… a a!”Cơn đau như lửa đốt từ mắt cá chân khiến cô sống không bằng chết, lăn lộn trên đất, nhưng chân lại bị giẫm, không cho cô có bất kỳ cơ hội giãy giụa nào.“Đau a, đau a! Lạc Cảnh! Ngài tiêm cái gì cho em… ô a đau quá!”Hắn ném ống tiêm rỗng ra sau, đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống người phụ nữ nhỏ bé như con kiến, đôi môi mỏng thốt ra những lời lạnh lùng, tàn nhẫn.“Thuốc làm tủy xương em hoại tử, yên tâm, cái chân này của em, sẽ không bao giờ đứng lên được nữa.”Phàn Lộ đổ mồ hôi đầm đìa gào thét. Trên boong tàu trống vắng, âm thanh đó tan vào mặt biển mênh mông.“Để tôi xem, sau hai mươi ngày chạy trốn, em có trở nên ngoan ngoãn hơn không?” Lạc Cảnh cười lạnh lẽo, buông chân ra: “Mang đi.”22 ngày trước. Cô lợi dụng lúc người hầu mang cơm mất cảnh giác. Cô dùng mâm đánh ngất người đó, chạy ra khỏi căn phòng đã giam cầm cô hai năm, chui vào phòng ngủ của Lạc Cảnh, hoảng loạn khoác lên hai chiếc quần áo, lấy tiền và vài chiếc đồng hồ đắt tiền trong ngăn kéo của hắn. Cô trèo qua tường rào bằng cành cây, chạy trốn. Điều đầu tiên cô làm là tìm cách đổi tiền, mua vé tàu với giá cao từ phe “đầu cơ” và làm giấy tờ giả.Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới.22 ngày sau, cô lại trở về căn phòng được thiết kế riêng cho cô, đầy rẫy những công cụ biến thái. Điều khác biệt là, lần này, người tra tấn cô lại là hai người đàn ông.“Mấy ngày đi ra ngoài, em quên hết những gì tôi đã dạy rồi sao hả!”Người đàn ông trên đầu cô gầm lên, kéo chiếc vòng cổ trên cổ cô. Người phụ nữ quỳ dưới thân hắn, cố gắng liếm mút dương vật của hắn, đầu lưỡi hoảng loạn chuyển động, ưm ưm lắc đầu, cố gắng để cổ họng bị kẹp chặt, nghẹt thở phát ra tiếng nôn mửa.“Ha ha thú vị thật! Anh, anh thật quá biết cách, người phụ nữ này dâm đãng thật, em rất thích!”Lạc Hoành cầm một chiếc dây lưng mới, quất vào sống lưng cô!“Ưm!” Phàn Lộ đau đớn rên rỉ, nước mắt trào ra. Nhưng cô không dám buông tha dương vật trước mặt, vùi cả khuôn mặt vào vùng hạ thể cứng rắn, hít thở mùi tính dục độc đáo của đàn ông.Bàn tay đặt trên gáy cô, ấn mạnh hơn. Lạc Cảnh từ trước đến nay chưa bao giờ nương tay với lỗi lầm của cô. Lần này cô trốn thoát, không chỉ khiến cô phế mất một chân, mà trên chiếc vòng cổ đặc chế còn được thêm chức năng điện giật.Chỉ cần cô dám bước ra khỏi căn phòng không có cửa sổ này, dòng điện sẽ được kích hoạt, giật cô đến chết.Hai anh em họ có vẻ ngoài khác nhau, nhưng hành vi biến thái lại cực kỳ giống nhau. Lạc Cảnh thường dùng cách không cho cô ăn cơm để tra tấn cô phải ngoan ngoãn thần phục, một thủ đoạn tưởng chừng như không phải thủ đoạn, nhưng luôn khiến cô sợ hãi đến chết.Trong khi đó, Lạc Hoành chỉ biết dùng bạo lực, quất đánh cô, kéo lê cái chân đã bị phế của cô, khiến cô bò loạn trong phòng mà gào thét. Làn da bọc xương bị đánh đến rách thịt. Nhìn những giọt máu đó, anh sẽ cười và bắt cô ăn.Phàn Lộ vẫn muốn chạy, nhưng lại không thể rời khỏi căn phòng này. Mỗi lần nghĩ đến chút hy vọng đã từng có khi trốn thoát, rồi lại bị chính tay Lạc Hoành bóp chết, cô đều hận bản thân đã từng coi anh là vị cứu tinh của đời mình.Có lẽ vì trong người họ chảy cùng một dòng máu, nên cô mới dễ dàng bị mê hoặc đến thế.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me