Thế Giới 18+ - Ngụy Thừa Trạch【Đang Edit】
Song bào thai, 3P, giam cầm, dạy dỗ, cưỡng chế, xăm mình, trói buộc, SM, đạo cụ,
Song bào thai, 3P, giam cầm, dạy dỗ, cưỡng chế, xăm mình, trói buộc, SM, đạo cụ, cưỡng đoạt, cưỡng chế thụ thai.“Sao còn chưa tỉnh?”Người đàn ông ngồi bên mép giường vén chăn lên, để lộ làn da trắng ngần như ngọc, trên cổ và đùi chi chít những vết đỏ. Ngực cô gái phập phồng run rẩy, núm vú bị anh mút cắn đến rách tươm.“Chắc đêm qua bị em hành hạ tàn bạo quá.”Anh tách hai chân mềm mại của cô ra. Âm đạo sưng tấy, dù đã được rửa sạch vào sáng sớm, nhưng vẫn lộ rõ mức độ nghiêm trọng. Một ít tinh dịch chưa được móc hết, vẫn không ngừng chảy xuống từ bắp đùi.“ chậc, đúng là đồ không chịu nổi hành hạ.”Anh ngồi trên chiếc ghế sofa đơn, vắt chân chữ ngũ, tay mò vào túi quần tìm bao thuốc lá. Vừa lấy ra, anh đã bị một ánh mắt trừng trừng.“Ra ngoài mà hút.”“Ối biết rồi, phiền phức quá.”Anh cầm một điếu thuốc, vỗ vào lòng bàn tay để khói thuốc bay lên, rồi tung điếu thuốc lên không trung, ngửa đầu đón lấy và ngậm vào miệng. Sau đó, anh cà lơ phất phơ đứng dậy, đút tay vào túi quần và đi ra ngoài.Trên sân thượng vườn hoa tầng hai, anh dựa lưng vào lan can, ngón tay kẹp điếu thuốc, ngửa đầu nhả khói.Hôm nay trời âm u, khói thuốc lững lờ bay lên, hòa lẫn vào nền trời xám xịt rồi biến mất.Không khí tiêu điều, thê lương bị tiếng điện thoại cắt ngang.Anh khó chịu cắn tàn thuốc, mò điện thoại trong túi. Chiếc dây xích trang trí treo trên quần kêu lách cách.“Alo, anh Mặc! Thằng nhóc đeo kính này sắp bị anh em bọn em đánh chết rồi, giờ phải làm sao đây? Có thật sự đánh chết không?”"Mày mà muốn giết người thì đừng có đổ lên đầu tao." Anh gỡ điếu thuốc ra khỏi miệng, thò tay qua lan can, búng tàn thuốc.“Không, không phải, đây không phải điều mà anh phân phó sao! Bọn em làm sao dám giết người chứ, nhưng thằng nhóc này cứ lảm nhảm nhắc mãi Tịch Khanh, làm mấy anh em nghe phát bực.”“Ồ, vậy à?”Giọng anh lười nhác, không chút để tâm, khiến người ở đầu dây bên kia nhất thời ngập ngừng, lòng dạ hoảng sợ.“Nếu đã vậy, thì đánh gãy hai cái răng của nó, sau đó vứt bừa vào cái núi sâu nào đấy. Sống chết thế nào thì tùy bản lĩnh của nó.”“Vâng vâng được rồi, anh Mặc!” điếu thuốc chưa tàn.Trong phòng truyền đến tiếng thét chói tai nghẹn ngào. Đôi mắt nâu trầm tĩnh bỗng hiện lên vẻ hưng phấn. Anh ném điếu thuốc xuống đất, dùng giày thể thao giẫm nát tàn thuốc, rồi gấp gáp bước về phía phòng ngủ.Người phụ nữ trên giường run rẩy che đậy thân thể trần truồng. Gối đầu và gối ôm vứt khắp sàn nhà. Tay cô nắm chặt, kéo chăn che kín. Khuôn mặt ngây thơ nhuốm vẻ hoảng sợ, hàm răng trên dưới cắn chặt vào nhau, không ngừng run rẩy."Không... không được lại gần!" Tiếng nức nở bật ra, không thể kìm nén được mà bật thành tiếng khóc than.Người đàn ông đứng bên mép giường mặc áo choàng tắm màu đen, rõ ràng là vẻ mặt thiếu kiên nhẫn. Anh gãi gãi tóc, hất mái tóc rũ xuống trước mắt ra sau, để lộ đôi mắt đầy dã tính.“Ôi chà, hiếm có thật, anh trai mà cũng có lúc chịu thua à, không nghe lời thế này, có phải nên cho một bài học không?”Người đàn ông phía sau một tay đút túi đi vào. Anh liếm khóe miệng đầy ngông cuồng, ánh mắt hưng phấn đối lập gay gắt với vẻ sợ hãi của cô gái.Trang Vân Thanh nhặt chiếc gối ôm trên sàn, đi về phía cô. Chỉ thấy người cô càng run rẩy, sợ hãi kéo chăn lên đến tận cằm để che, hai mắt đẫm lệ mơ hồ, yếu ớt đáng thương, thuần khiết như một nụ bạch liên chưa nở rộ, nhưng chỉ có thể ngắm nhìn từ xa chứ không thể chạm vào."Cảnh cáo tối qua vẫn chưa đủ để em khuất phục sao? Hay là, em vẫn chưa thỏa mãn? Bọn anh có rất nhiều thời gian để chơi với em đó." Anh ném chiếc gối lên giường, nhìn thân thể mảnh mai của cô đột nhiên run rẩy.“Ô, ô em không biết em làm sai điều gì, nhưng em thật sự không chọc giận các anh! Xin các anh, buông tha em đi, chuyện đêm qua em có thể coi như chưa từng xảy ra!”"Ách hô, em đúng là khoan dung rộng lượng thật đấy." Trang Tử Mặc cười đầy vô lại, “Nhưng e là bạn trai em không nghĩ giống em đâu, nói không chừng giờ này hắn đang bị đánh gãy cả hàm răng, rơi đầy đất, cố bò lết ra khỏi rừng sâu núi thẳm đấy.”"Anh làm gì Khương Hằng rồi!" Cô thay đổi vẻ yếu đuối, bỗng nhiên hét lớn vào mặt anh. Hành động này khiến hai người đàn ông ăn ý nhếch mày thích thú.Chẳng qua là hai anh em bọn họ cùng nhau nhìn trúng một con mồi, nhưng lại là hoa đã có chủ, đành phải tàn nhẫn cướp đoạt cô về, tưởng rằng với bản tính mềm yếu, cô sẽ dễ dàng bị uy hiếp mà nghe lời, không ngờ cô lại là một người bướng bỉnh.Tịch Khanh run rẩy nắm chặt chăn. Trong lòng cô dâng lên một dự cảm không lành. Nhìn bọn họ không nói lời nào, cô chỉ có thể khóc trong lo lắng, “Rốt cuộc các anh đã làm gì anh ấy rồi! Đã nói rồi mà, các anh đưa em đi thì không được đánh anh ấy, tại sao, tại sao chứ!”Cô vội vã túm lấy chiếc gối bên cạnh định đánh Trang Vân Thanh, nhưng bị anh nhẹ nhàng bắt được "vũ khí" trong tay cô, rồi bất ngờ giật mạnh ra, ném xuống đất, và ép sát về phía cô.“Cút! Cút ngay!”“Là em tự tìm chết trước mà!”Chiếc chăn bị vén lên, cơ thể cô bại lộ trong không khí lạnh lẽo. Sự hổ thẹn khiến cô mất hết mọi sức phản kháng, hai chân co lại, đột nhiên co người về phía mép giường. Cô nhanh chóng nằm sấp xuống giường. Tịch Khanh thét lên muốn đấm đá vào người anh.Chưa kịp động đậy thì hai cổ tay cô đã bị Trang Tử Mặc bắt lấy. Anh tháo sợi xích trên quần ra, trói chặt đôi tay cô, cười khẩy lạnh lẽo và miệt thị cô.“Xem ra uy lực tối qua đối với em vẫn chưa đủ. Nếu em thích phản kháng đến vậy, thì anh sẽ dạy dỗ em thành một con chó cái nhỏ chỉ biết há miệng khóc thôi.”"Cút đi! Cút ngay!" Cô kéo dài giọng nói nghẹn ngào, không ngừng giãy giụa hai chân, kéo theo cơn đau nhức ở bắp đùi, khiến nước mắt cô chảy càng dữ dội. Từng cảnh nhục nhã đêm qua lại ùa về trong đầu.Bị bắt cóc vào căn nhà này, quần áo bị xé rách, bị cưỡng hiếp tàn nhẫn. Hai người đàn ông không ngừng thay đổi đủ loại tư thế, thay phiên nhau cưỡng bức cô. Bất kể cô có hét to hay cầu xin từ bên ngoài thế nào, căn nhà ba mặt bao quanh núi lớn này không thể có người thứ tư sống ở đó.Cô đã khóc đến khàn cả giọng, nước mắt tuôn như mưa. Cô chỉ nhớ mình bị trói tay, nắm chặt nắm đấm, quỳ gối trên chiếc giường này, rồi bị đâm đến ngất lịm.Và bây giờ, nỗi đau khổ đó lại muốn quay trở lại hành hạ cô.Sợi xích siết chặt cổ tay cô, nhưng vì cô giãy giụa quá mạnh mà đôi tay cọ xát vào cổ tay giúp cô có thể tìm cách tháo sợi xích ra.Trang Tử Mặc bật ra một tiếng cười khẩy khinh thường, “Em đúng là không ngoan chút nào, vậy thì đừng trách anh nhẫn tâm.”"Nhanh lên!" Trang Vân Thanh sốt ruột trừng mắt nhìn anh.“Ối biết rồi, giữ chặt cô ấy, đừng để nhúc nhích nhé.”"Các anh muốn làm gì!" Tịch Khanh kéo dài giọng nói nghẹn ngào, van xin nhìn người đàn ông trên người. Ánh lệ long lanh đó có thể khiến mọi đàn ông bùng nổ ham muốn.“Em cầu xin anh, cầu xin anh! Em sẽ không báo cảnh sát, đừng giày vò em, cầu xin các anh thả em đi mà!”“Em có biết bây giờ trông em ngu ngốc đến mức nào không?”Khóe miệng anh treo nụ cười, nhưng ánh mắt lại bực bội giận dữ. Hai khuôn mặt giống nhau như đúc, nhưng lại khác thường. “Nếu em thông minh một chút thì nên biết, bây giờ có thể nghe lời đến đâu thì phải thể hiện nghe lời đến đó. Ít nhất khi em phản kháng, bọn anh lại càng hứng thú.”“Nếu chơi chán rồi, nói không chừng sẽ buông tha em đấy?”“Ô... Ô em có, có bạn trai, em thật sự rất yêu anh ấy, rất yêu rất yêu, các anh đây là cưỡng hiếp – ực!”Cổ non mềm của cô bị anh tàn nhẫn bóp nghẹt, ấn mạnh xuống giường. Cô hoảng sợ tái mét mặt, túm lấy cổ tay đang bóp cổ mình. Trang Vân Thanh lười biếng nheo mắt, không nói gì nhưng động tác đã cảnh cáo cô.“Nói thêm câu nào nữa, mạng nhỏ của em cũng không chắc giữ được đâu.”“Anh! Mang dây thừng tới, lôi cô ấy dậy!”Đôi môi cô run rẩy vì sợ hãi. Hai kẻ cưỡng hiếp này có thể thực hiện bất cứ thủ đoạn cực đoan nào để khiến cô nghe lời, liệu có thể chặt chân hay tay cô, thậm chí là nhổ hết răng của cô không.Trang Vân Thanh thấy lời đe dọa có hiệu quả, liền lấy một đầu dây thừng, tháo sợi xích trên cổ tay cô ra, ngay sau đó, sợi dây thừng thô ráp quấn quanh làn da non mềm, siết chặt hai cánh tay cô thật vững, thắt lại thành một nút thắt.Cô vừa động đậy ,cổ tay liền đau nhức. Cơ thể bị lật qua, một lần nữa quỳ trên giường.Âm đạo bị lộ ra dưới hạ thể không ngừng co rút lại vì sợ hãi.“A, con tiện nhân nhỏ này lại phun tinh dịch rồi. Anh, anh xem tinh dịch này là của ai bắn vào hồi tối qua?”“Câm miệng.”Anh cởi bỏ áo choàng tắm, đã không chờ được muốn đâm vào. Trang Tử Mặc bĩu môi, nhìn âm đạo cô gái, bên trên là hậu huyệt đỏ bừng. Tối qua vốn định đâm cả hai lỗ, nhưng quy đầu dương vật vừa vào đã đau chảy máu, làm anh sợ hãi vội vàng rút ra.“Vậy đành phải miễn cưỡng đâm vào cái miệng nhỏ của cô ấy vậy.”Dứt lời, anh cởi giày, quỳ lên giường, bò về phía đầu cô. Chỉ thấy cô hoảng sợ trợn tròn mắt. Đôi vú rũ xuống bị ép chặt giữa hai tay, trông giống như những viên bánh gạo nếp mềm mại vô cùng.“Này, còn nhớ hôm qua anh dạy em khẩu giao không? Hôm nay mà dám cắn anh, anh sẽ đâm vào lỗ đít của em đấy.”Cả người cô đột nhiên run lên, đôi môi khô khốc run rẩy nói, “Không cần, không cần.”Quả nhiên là sợ cái này.Cởi thắt lưng và cởi quần, lộ ra cái dương vật từ tối qua đã đâm vào âm đạo mà chưa được rửa sạch. Trên đó vẫn còn lờ mờ vết máu nhàn nhạt và mùi hôi. Anh không ngừng vẩy vẩy trước mặt cô mà hỏi.“Để lão tử cho em xem rõ thứ này, chính là cái đã phá trinh em đấy, còn nhớ không, hả? Để em nhớ rõ hơn, anh từ hôm qua đến giờ còn chưa tắm đâu, mau há miệng ra mà ăn đi! Không chừng còn ngửi thấy mùi máu của em nữa đấy.”Người đàn ông phía sau đang banh âm đạo sưng tấy của cô thì lại cười. Trang Tử Mặc không phục nhìn anh, “anh thì có gì mà ghê tởm quái gở chứ! Nếu không phải thứ này từng phá thân cô ấy, e rằng đã sớm đem đi rửa sạch rồi!”“Há miệng ra ăn đi! Đợi anh đâm vào họng em phải không?”Giọng anh đầy đe dọa, khiến cô không thể không phục tùng. Cô run rẩy mở cái miệng nhỏ, trên mặt đã lộ rõ vẻ cực kỳ không tình nguyện. Khoảnh khắc đầu lưỡi chạm vào đầu dương vật, anh rít lên một tiếng sảng khoái.“con mẹ nó... Lưỡi mềm mại quá, liếm đi! Chậm chạp thế, lão tử không có nhiều kiên nhẫn chờ em ấp ủ đâu!”Tịch Khanh chết lặng nhắm mắt lại, nước mắt từ khóe mắt trào ra ngoài, nín thở, há to miệng, ngậm lấy quy đầu dương vật nóng rực, từ từ đưa sâu vào trong miệng. Dương vật quá lớn, mặc dù miệng cô đã mở rộng hết cỡ cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngậm được nửa cái.Cái dương vật ghê tởm này buộc cô phải hít thở lại, và càng thở càng ngửi rõ mùi tanh tưởi trên đó.Anh nói không sai, quả thật cô đã nếm được mùi máu trinh bị phá của chính mình.“Ui, chưa đâm vào họng mà đã khóc rồi, đúng là ngây thơ muốn chết. Tối qua không phải còn ra vẻ che chắn trước mặt bạn trai em, khóc lóc cầu xin bọn anh đưa em đi, đừng làm hại hắn sao? Hả?”“Ực!”Cô khó chịu nhíu mày. Dương vật cắm vào trong miệng khiến cô không thể nói được một câu hoàn chỉnh. Âm đạo sưng tấy, bị dương vật khổng lồ của người đàn ông phía sau mạnh mẽ đâm xuyên vào. Đôi tay cô đau khổ nắm chặt ga trải giường lụa mềm mại.“Xin các anh...”Lời nói nức nở không rõ ràng chưa dứt, đã bị người đàn ông ấn đầu mạnh mẽ nhét vào họng cô. Từ trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói lạnh lẽo cảnh cáo, “Răng mà dám chạm vào một chút, hôm nay cái lỗ đít của em, anh nhất định phải đâm!”“Nôn – nôn!”Nghe tiếng rên rỉ ở phía trước êm tai, phía sau tự nhiên cũng không cam lòng yếu thế. Tinh dịch bên trong âm đạo trở thành chất bôi trơn cực tốt, không cần tốn công sức buộc cô tiết ra dâm dịch như tối qua, việc đâm vào diễn ra cực kỳ thuận lợi.Âm đạo bị căng ra, hai bên cố sức giãn nở, vật cứng thô to được đưa vào giữa. Âm đạo vẫn cố gắng mấp máy, hút lấy thứ từ bên dưới, truyền đến một cảm giác sảng khoái.“Kẹp nhẹ thôi!”Vừa nói, một cái tát đã giáng xuống mông cô, khiến cả người cô run rẩy. Cô ô ô khóc lớn, không hiểu làm thế nào để khẩu giao, chỉ có thể há to miệng bị người đàn ông đè ép, đầu cô bị anh thao tới lui, ép chặt vùi sâu dưới hạ thân anh, biến cái miệng nhỏ thành âm đạo, dùng để giải phóng dục vọng của mình.“Nôn... Không, không cần ư ư!”Trang Tử Mặc nheo mắt cảnh cáo, “anh khuyên em nên thành thật một chút, em nghĩ xem đã rơi vào tay bọn anh, còn có cơ hội chạy thoát sao?”Phía sau, Trang Vân Thanh vuốt ve cặp mông tím bầm của cô, cười nói, “Nói cũng phải, thể hiện tốt là con đường sống duy nhất của em. Biết đâu bọn anh chán em nhanh thôi.”“Nôn!”Họng cô không ngừng bị dương vật to lớn va đập, khóe miệng cô gần như muốn nứt ra, bụng bị đâm đến đau đớn vô cùng. Cảm giác bị kẹp chặt từ trước ra sau như bị vạn mũi tên xuyên tim, họ dùng những "vũ khí" sắc bén dưới hạ thể mình, đâm cô đau đớn đến mức không thể chịu nổi.Hai người cũng không định bắn ra cùng một chỗ, mà trên đường lại đổi vị trí.Cổ tay Tịch Khanh bị trói, trên làn da non mềm trắng nõn siết chặt hằn lên một vết máu tàn nhẫn. Theo sự giãy giụa của cổ tay, vết thương càng ngày càng sâu.Khoảnh khắc Trang Vân Thanh rút dương vật ra khỏi miệng cô, liền nghe thấy giọng nói yếu ớt của cô, không ngừng chảy nước mắt kêu thảm thiết về phía anh, “Cầu xin anh, buông tha em đi... Cầu xin các anh, không cần, không... không cần đâm, rút ra đi... Ô ô rút ra đi mà!”Càng nói như vậy, việc đập trứng vào người cô càng khiến anh hưng phấn tột độ.Trang Tử Mặc liếm khóe miệng cười thật vui vẻ, “Mới thế này mà đã không chịu nổi rồi sao? Âm đạo em kẹp chặt như vậy, lão tử còn chưa tính sổ với em đâu, có biết là suýt kẹp hỏng dương vật của anh không!”“Ực, cứu mạng, cứu mạng với! Cầu xin anh, buông tha em đi!”Cô bị trói chặt hai tay, gian nan bò về phía trước, nắm chặt ngón tay của Trang Vân Thanh trước mặt, khóc thảm, cả người đẫm lệ. Vốn dĩ cô sở hữu một khuôn mặt thuần khiết không vướng bụi trần, nay khóe mắt phiếm lệ quang, càng trở nên yếu đuối và động lòng người.Trang Vân Thanh xoa tóc cô, cười như một quý ông lịch thiệp.“Anh lại thấy vui khi em cầu xin anh đấy. Nhưng có phải em quên mất lời anh đã nói trước đó không, em có biết bây giờ trông em ngu ngốc đến mức nào không?”Nước mắt cô gái tuôn trào không ngừng. Trang Tử Mặc ấn vào chỗ bầm tím trên mông cô. Quả nhiên, âm đạo của cô suýt chút nữa làm gãy dương vật của anh!“con mẹ nó, con chó cái này! Này anh, sáng nay chúng ta không phải đã sai người mang cái đạo cụ kia đến sao, lấy ra dùng đi, phí hoài cái âm đạo này quá!”“Nói cũng phải.”Anh chống đầu gối đứng dậy đi xuống gầm giường. Phía sau cô gái vang lên tiếng kêu xé lòng, van xin trong đau khổ: “Buông tha em đi, buông tha em mà! Cầu xin các anh!”Mỗi hộp đồ vật đều được mua riêng cho cô. Chiếc đuôi cáo nghịch ngợm được nhét vào hậu huyệt chật khít của cô. Cái đuôi mềm mại được cố định hoàn hảo, mỗi khi cô cử động, cái đuôi như được ban cho linh hồn mà qua lại phe phẩy.“Ha ha, đúng là con hồ ly mà, thứ này thú vị thật, còn có cái gì khác không!”“Nhiều lắm, tự em chơi đi.”Trang Vân Thanh chỉ lấy một cái kẹp núm vú quả anh đào, đi tới ngồi lại trước mặt cô. Anh không nghe lời cầu xin của cô, một bên bẻ miệng cô, một bên nhét dương vật của mình vào trong để cảnh cáo: “Thành thật chút, tiếp tục liếm đi!”Dương vật lấp kín mọi tiếng khóc kêu của cô. Anh bóp mở kẹp núm vú, phần khép lại được thiết kế hình răng cưa, kẹp vào núm vú cô, vô cùng chặt. Tịch Khanh ưm ưm đau đớn, thân thể vặn vẹo giãy giụa.“Anh trai nhìn kìa! Cái đuôi cáo này động, con mẹ nó dâm quá! Quả thực là một con yêu tinh!”Trang Vân Thanh cười nhạt, nhìn anh kẹp kẹp điện vào âm vật cô, hỏi: “Nếu cái này phóng điện, có bị giật luôn cả em không?”“Không, chỉ làm em sướng hơn thôi.”“Thật vậy sao?”Trang Tử Mặc bán tín bán nghi nhướng mày, bóp công tắc đẩy lên mức cao nhất.Một luồng điện tĩnh đau đớn truyền khắp toàn thân cô. Tịch Khanh đau đớn muốn chết, miệng bị bịt dương vật cứ ưm ưm kêu cứu lớn hơn, nước mắt rơi càng ngày càng nhiều, toàn thân bài xích run rẩy. Không ngờ cái đuôi cắm trong mông lại vẫy càng thêm khiêu gợi.“con mẹ nó! Sướng quá, dòng điện này sao mà tê tê thế, kẹp chặt mẹ nó luôn! Anh đã bảo em kẹp nhẹ thôi mà!”Bốp! Bốp!Hai cái tát giáng xuống, cô đau khổ muốn chết, không ngừng lắc đầu: “Ô ô! Ô ô ô!”Trang Vân Thanh ấn đầu cô nói: “Nếu em dùng thêm chút sức nữa, nói không chừng rất nhanh anh có thể bắn ra rồi buông tha em đấy.”Nhưng hai anh em bọn họ có khả năng tự chủ đáng sợ, như thể là những cỗ máy không thể dịu xuống!Cô gái bị kẹp ở bên trong, biến thành thân thể mặc người xả dục. Cô muốn trốn thoát, muốn thoát khỏi nỗi đau khổ này, luôn ghi nhớ câu nói của bọn họ:“Chơi chán rồi, sẽ buông tha em.”Anh vẫn xem trọng thể lực của cô. cô ngất đi trước lúc anh bắn ra, tinh dịch bắn vào miệng cô cũng không được nuốt xuống. Trang Vân Thanh ấn cổ họng cô, sốt ruột nhíu mày."Con mẹ nó, yếu ớt thật!" Trang Tử Mặc vỗ vào mông cô, trắng nõn rung rinh.“Vẫn cần phải dạy dỗ cẩn thận mới được.”“Ô... Khương Hằng, Khương Hằng cứu em, cứu em với.”Trong mơ, cô lẩm bẩm một cái tên xa lạ mà quen thuộc. Nghiêng đầu, trán cô đã đẫm mồ hôi.Hai người đàn ông ngồi trên giường và mép giường nhìn nhau, ánh mắt ăn ý, không cần nói cũng biết điều gì đã nảy sinh.Vẫn không rút ra được bài học gì cả.Dù là trong mơ hay ngoài đời, tất cả đều là địa ngục. Tịch Khanh tỉnh lại, cổ tay vẫn bị trói chặt, hậu huyệt vẫn còn cắm đuôi cáo. Cô bị đặt dưới giường. Trang Tử Mặc kiêu căng ngạo mạn ngồi trên sofa, ra lệnh cô bò quanh nhà.Nước mắt nhỏ giọt trên tấm thảm mềm mại. Cô chỉ im lặng vài giây, rồi lại bắt đầu di chuyển, dùng hai cổ tay bị trói chặt, lúng túng bò trên sàn như con lươn, vô cùng khó khăn.Ai ngờ cái mông nhô lên và cái đuôi phe phẩy phóng đãng kia lại trở thành ngọn lửa trong mắt người đàn ông, bùng lên, lan tỏa khắp lòng, khiến anh khô cả họng.“Ngủ một giấc liền ngoan như vậy, không nhớ đến bạn trai em à?”Vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng cô hít mũi. Cái mông hơi xanh tím lúng túng giữa không khí, tốc độ bò chậm lại.Trang Tử Mặc đặt cánh tay lên tay vịn, chống cằm, bỗng nhiên cười lớn một tiếng như chợt hiểu ra: “Không phải là em muốn bọn anh sớm chán em để buông tha em, rồi ra ngoài tìm người trong lòng của em sao?”Đúng vậy, cô chính là nghĩ như vậy.Vì thế, bất kể thế nào, cô cũng cố gắng kiềm chế sự phản kháng của mình, chỉ cần ngoan hơn một chút, ngoan hơn một chút nữa, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ đá cô đi, thay thế bằng một kẻ xui xẻo khác.Người đàn ông hừ một tiếng, nụ cười nhạt nhòa nhưng đầy trào phúng, thờ ơ liếc nhìn cái đuôi đang phe phẩy của cô.“Ngốc.”Câu nói thì thầm đó, cô lại không thể nghe thấy.“Này, con chó cái nhỏ, mau bò lại đây, dương vật của chủ nhân đang đợi em phục vụ đấy.”Cô im lặng đổi hướng bò về phía anh. Anh đã cởi quần, để lộ dương vật lớn đang cương cứng áp sát bụng dưới.Khi cô quỳ xuống giữa hai chân anh, chuẩn bị ngửa đầu ngậm lấy, anh đã nắm lấy miệng cô, nâng cằm cô lên. Chỉ thấy anh không còn vẻ lề mề, ánh mắt trở nên nghiêm túc.“Bất kể anh nói gì với em, anh đều phải nghe được câu trả lời. Lần sau mà im lặng, mông và mặt, tự em chọn một cái để anh tát đấy.”“Biết chưa! Trả lời!”Anh gằn giọng quát.Tiếng gầm đó trực tiếp làm cô sợ đến bật khóc.“Biết, em biết rồi.”Cô bị giam cầm trong căn phòng ngủ này đã hai tuần. Hai người đàn ông không một lần nào dùng bao, toàn bộ đều bắn vào trong âm đạo cô, rót tinh. Thậm chí ngay cả trong miệng cũng không còn bắn nữa. Chỉ có bọn họ ngầm hiểu, muốn thân thể cô sinh ra một sự thay đổi nào đó.Tịch Khanh biểu hiện quả thực rất ngoan ngoãn, có lẽ đã nhận thức được thân phận của mình, không giãy giụa cũng không phản kháng, tự cho là đã thể hiện đủ ngoan.Nhưng cô lại không biết, mỗi lần chìm vào giấc ngủ, trong mơ cô đều kêu to cùng một tên đàn ông. Mà cái tên này, lại không thuộc về bất kỳ một trong hai người bọn họ.Tối hôm đó, Trang Vân Thanh mang về một bộ thiết bị, còn Trang Tử Mặc thì đã sớm trói chặt tứ chi cô vào bốn trụ giường, trong tư thế nằm sấp, ngực ép xuống đau nhức. Cô vẫn chưa biết bọn họ muốn làm gì.Cho đến khi thấy anh mở chiếc vali mang đến, lấy ra một vật giống như chiếc bút từ bên trong, nối dây nguồn, rồi lại cầm lấy lọ thuốc mỡ, đưa cho Trang Tử Mặc.“Các anh làm gì...”Câu nói hoảng loạn khiến cô nhất thời quên mất phép tắc, rồi lại vội vàng sửa miệng: “Chủ, chủ nhân, muốn làm gì ạ?”“Đương nhiên là thứ tốt rồi, con chó cái nhỏ.”Trang Tử Mặc cười đầy vẻ âu yếm, vuốt ve khuôn mặt non mềm của cô, ánh mắt bạo ngược bỗng nhiên hiện lên.“Thứ tốt này giúp em nhận rõ thân phận của mình! Không phải thích gọi cái tên đàn ông chó má kia của em sao, bọn anh ghen tỵ lắm, đương nhiên phải xăm tên của bọn anh lên người em.”“Như vậy, mọi người sẽ biết em là đồ vật của ai.”“Không—”Trang Vân Thanh bịt miệng cô cảnh cáo: “Bọn anh không muốn nghe em tru tréo, thành thật chút đi!”Nói rồi, từ một đầu khác của chiếc rương, anh lấy ra một chiếc banh miệng màu hồng, mạnh mẽ nhét vào miệng cô, buộc dây đai ra sau đầu cô.“Này anh, xăm ở đây được đấy, trên lưng bướm xinh đẹp của cô ấy mỗi người một cái, nhưng kích thước này, miễn cưỡng chỉ xăm được một chữ thôi.”“Vậy thì mỗi người một chữ.”“Nói cũng phải.”Anh mở lọ thuốc tê trong tay, bôi lên vùng da đó. Người phụ nữ dưới thân đột nhiên bắt đầu co giật giãy giụa, nhưng xích sắt buộc vào bốn trụ giường căn bản không cho phép cô làm ra những động tác như vậy. Hai người chỉ cảm thấy một trận buồn cười.“Nếu xích sắt mà lão tử trói có thể bị em giãy dụa ra, anh mẹ nó thề sẽ theo họ ! Cổ tay bị mài nát cũng là em đáng đời! Ngu xuẩn.”“Ưm ưm ưm!!”Tịch Khanh trong miệng ngậm chặt banh miệng, khuôn mặt thanh tú trắng bệch, nước miếng theo những lỗ nhỏ trên banh miệng chảy ra ngày càng nhiều, nhãn cầu gần như muốn trừng lồi ra khỏi hốc mắt.Đợi khi thuốc tê bắt đầu có tác dụng, Trang Vân Thanh lắp kim xăm xong, tiếng máy khoan điện vo ve vo ve vang vọng bên tai cô.“Ưm ưm! Ô ô!”“Ngoan ngoãn đừng kêu, không đau đâu, cho em thuốc tê đã là đủ tốt với em rồi đấy!”Trang Tử Mặc ngoáy tai, nhìn bộ dạng nước miếng chảy ròng của cô, đôi mắt sợ hãi trừng to, dường như mất đi linh hồn, đây là lần đầu tiên anh thấy vẻ mặt cô đáng sợ như vậy.Kim xăm nhỏ xíu đâm vào da thịt cô, từ từ nhỏ mực. Trang Vân Thanh nghiêm túc từng nét bút viết xuống hai chữ, tạo một ký hiệu độc quyền trên cơ thể cô. Mỗi khi một mũi kim rơi xuống, anh lại đặc biệt hưng phấn, đồng tử lấp lánh ánh sáng khác thường, khóe miệng cũng nhếch lên càng cao.Trang Tử Mặc hiếm khi thấy trên khuôn mặt vốn dĩ bình đạm của anh trai mình lại có nụ cười như vậy. Người anh trai trong ấn tượng từ trước đến nay ôn hòa, trong xương cốt cũng chẳng qua là một kẻ biến thái giống anh mà thôi.Rốt cuộc trong cơ thể, bọn họ chảy cùng một dòng máu.Những chữ viết rồng bay phượng múa, trên hai xương bướm trái phải rõ ràng viết xuống hai chữ: Thanh, Mặc.Nhìn tấm lưng trắng muốt, anh vuốt ve không nỡ rời tay, vẫn chưa thỏa mãn: “Thật ra có thể viết xuống tên đầy đủ trên này.”Trang Tử Mặc nhìn khuôn mặt người phụ nữ, cười nhạt.“Anh, cô ấy ngất rồi.”Anh cũng là lần đầu tiên xăm cho người khác, có lẽ ra tay quá mạnh, những vết thương bắt đầu chảy máu nhiều. Chờ đến khi thuốc tê hết tác dụng, cô bị đau đến sống dở chết dở, nỗi đau thấu tận tâm can khiến cô gục trên giường, không ngừng kéo dài giọng khóc lớn.Tiếng khóc chói tai như mũi kim đâm vào tim người, cơ bắp căng cứng giãy giụa, khiến lưng cô chảy máu càng ngày càng nghiêm trọng, thậm chí những vết máu rịn ra đã che khuất cả hai chữ.Trang Tử Mặc luống cuống cầm máu cho cô, nhưng vẫn không ngừng chảy. Trang Vân Thanh chỉ đành gọi điện thoại gọi bác sĩ đến. Trước đó, ngoài cái lưng không ngừng chảy máu, anh đã che kín mít khắp người cô.Đầu cô vùi xuống dưới lớp quần áo, trong miệng vẫn còn ngậm banh miệng, không cho phép cô nói chuyện.Một vị đông y già đến. Sau khi xem xét vết thương trên lưng cô, ông ta vẫn không yên tâm mà bắt mạch, thần sắc bỗng nhiên trở nên nặng nề.“Mạch tượng này, hẳn là có thai.”Hai người nhìn nhau một lát, tâm đầu ý hợp mà cười.Người phụ nữ bị che đầu, đồng tử lại lần nữa kinh ngạc mở lớn. Cô muốn cử động, muốn thét chói tai, thậm chí muốn cầu cứu, nhưng bị một bàn tay lớn giáng xuống, bóp chặt cổ cảnh cáo.Nhưng chảy máu nhiều ở lưng cộng thêm mang thai, đây không phải là một triệu chứng tốt.Để giữ được đứa bé này, bọn họ đã hao hết sức lực, cứ ba giờ lại bôi thuốc cầm máu một lần, ngăn chặn vết thương nhiễm trùng nghiêm trọng hơn. Không dám ngủ một khắc nào, không ngừng theo dõi vết thương của cô, sợ cô chỉ cần hơi giãy giụa là sẽ làm vết thương hở ra.“Thả em đi đi, thả em đi mà!!”“Đến lúc này rồi, em lại còn nói loại lời này.”Tịch Khanh đôi mắt đầy tuyệt vọng như tro tàn, không ngừng khóc. Hai tay cô bị trói vào vòng sắt treo từ trần nhà xuống. Vì vết thương không thể nằm, lại lo lắng cho đứa bé trong bụng, cũng không thể để cô nằm sấp.Thân thể cô chỉ có thể nhục nhã bị treo lơ lửng giữa không trung, ngồi trên giường, bị ép phải há miệng, từng ngụm từng ngụm uống thuốc một cách vô tri.Cô đã chịu đủ loại tra tấn này rồi.Trang Vân Thanh bóp mở cái miệng nhỏ của cô, cúi xuống âu yếm hôn một cái, đầu lưỡi ngang ngược càn quét khoang miệng ẩm ướt của cô. Dâm thủy chảy thành sợi không ngừng ve vãn. Nụ cười trên mặt anh ta đầy hớn hở đắc ý, thỏa mãn liếm liếm khóe miệng.“Em nói xem, đứa bé sinh ra nên đặt tên gì thì tốt?”“Anh, dù sao cũng phải họ Trang, không thì chúng ta mỗi người một chữ, công bằng đi.”Anh khàn giọng cười nói: “Thật là công bằng.”Vuốt ve cái bụng phẳng lì của cô, rồi lại xoa bóp cặp vú đầy dấu hôn bị mút đến biến dạng, nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay mà nặn thành đủ hình dạng."Ô... Em không cần đứa bé này, nó không thể ở trong bụng em. Các anh muốn em làm gì cũng được, làm ơn đánh nó đi, xem như em cầu xin các anh đấy!" Tịch Khanh run rẩy những sợi xích sắt trên cổ tay, cúi đầu, nước mắt rơi thành chuỗi ngọc đứt đoạn, ào ào làm ướt chăn.“Chẳng lẽ bây giờ em vẫn còn nghĩ đến người trong lòng của em sao? Cho rằng đánh đứa bé đi thì còn cơ hội ra ngoài tìm hắn à!”Trang Tử Mặc buông thìa thuốc, bóp cằm cô, ép cô ngẩng đầu, khuôn mặt sát khí.“anh nói cho em biết, nhớ kỹ cho anh, trong bụng em là giống của bọn anh! Nó phải họ Trang! Nếu miệng em dám thốt ra cái tên đàn ông chó má kia, đời này em đừng hòng bước ra khỏi đây!”Anh cười: “Đương nhiên, anh cũng không nghĩ là em thật sự có thể kiểm soát được việc không gọi tên hắn trong mơ đâu.”“Ô ô... Kẻ điên! Kẻ điên!”“Anh, nghe thấy không, thật sự làm người ta kích động đấy.”Trang Vân Thanh đi đến bên cạnh chiếc rương đầy đạo cụ, tùy tay vớt ra một cây dương vật giả màu tím khổng lồ từ bên trong. Quay đầu lại nhìn qua, vừa vặn đối diện với ánh mắt hoảng sợ của cô gái.Anh nheo mắt cười, dưới ánh sáng ấm áp, làn da trắng bệch lạnh lùng. Trong đáy mắt đen thẫm, một luồng ánh lửa u ám cuồn cuộn dâng lên.“ giờ dạy dỗ, lại bắt đầu rồi.”
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me