The Trauma Code Jujihoon X Xuyen Khong Day Thuyen Nguoi Ta Tu Cheo Luon Minh
Bầu không khí trong hành lang bệnh viện đặc quánh lại. Baek Kang Hyuk và Jae Won đứng trước mặt mẹ bệnh nhân, ánh mắt cả hai đều nhuốm một màu trầm mặc. Người phụ nữ ấy vừa nghe tin con trai sẽ sống, nhưng chỉ có thể tồn tại trong trạng thái thực vật.Khi mẹ bệnh nhân bật khóc, Baek Kang Hyuk chỉ lặng lẽ cúi đầu, không nói một lời.Anh vừa bước ra khỏi phòng, đôi chân vô thức chậm lại, đôi vai nặng trĩu. Lúc này, Yoon Ha Rin từ xa chạy tới, gọi khẽ:“Giáo sư!”“Huh?” Anh hơi ngạc nhiên khi thấy cô.“Anh đừng buồn nha… dù bệnh nhân sẽ sống trong cảnh thực vật nhưng…”Baek Kang Hyuk ngước lên, đôi mắt sắc lạnh thường ngày lại thoáng ấm lại:“Đuôi Nhỏ, tôi hiểu.”“Nhưng anh đã cố gắng hết sức rồi.”Anh nghiêng đầu nhìn cô, khẽ cười:
“Thật sao?”“Thật! Với… đừng giận Jae Won nha. Cậu ấy chỉ…”“Tôi hiểu. Số 1… cậu ấy không có lỗi.”Nghe vậy, Ha Rin mới thở phào, đôi môi khẽ cong.“Đuôi Nhỏ, ăn uống đầy đủ.” Baek Kang Hyuk đột ngột nói.Cô giật mình:
“Giáo sư nói gì?”“Tôi nói, cô nhớ ăn uống đầy đủ.”“Ừm!” Cô mỉm cười rồi quay người chạy đi, để lại anh với một chút gì đó khó tả trong ánh mắt.Một lát sau, điện thoại anh rung.“Giáo sư Baek, mau tới phòng trưởng khoa Hong đi.” – giọng Han Yu Rim vang lên.Tại phòng làm việc của Hong Jae Hun, cảnh tượng… hỗn loạn.
Trên bàn giấy tờ xộc xệch, không khí căng như dây đàn.“Ông đó! Nếu không phải chúng tôi tới kịp thì đã có một mạng người phải ra đi rồi!!” – Yoon Ha Rin đang đứng giữa phòng, mắt long lên sòng sọc.“Nè, cô là ai mà ăn nói bậy bạ vậy?”“Yoon Ha Rin, nội trú năm nhất, khoa Ngoại Chấn thương!”“Ha… hóa ra là người bên tên Baek Kang Hyuk đó.”“Sao không cho trực thăng tới?”“Cô nói gì vậy tôi không hiểu?”“Má nó! Là ông không hiểu thật hay là không muốn hiểu?”“Ha Rin! Ra ngoài.” – tiếng quát của Baek Kang Hyuk vang lên ở cửa.“Giáo sư…”“Ra ngay! Chuyện này để tôi.”Cắn môi, Ha Rin bước ra, tim vẫn còn đập dồn dập vì tức giận.Bên trong, Hong Jae Hun cười khẩy:
“Baek Kang Hyuk, cậu không biết quản lý nội trú à?”“Mẹ nó.”“Cái gì? Mẹ nó? Hóa ra nội trú năm nhất kia là do cậu dạy thành ra thế này à?”Baek Kang Hyuk nắm chặt tay, cố kìm nén cơn giận, nhưng rồi… không kìm được nữa.“Đúng là cái lão già vô đạo đức. Mẹ nó!” Anh túm cổ áo trưởng khoa, xô mạnh khiến ông ta loạng choạng ngã xuống ghế.“Con mẹ nó!”Sau khi xả giận, anh quay gót bỏ đi.Ngoài hành lang, Ha Rin đang đứng dựa tường, thấy anh thì khẽ gọi:“Giáo sư…”“Sau này, đừng làm mấy việc này nữa.”“Nhưng mà… mấy người đó dám cản trở khoa mình cứu người mà. Nên… nên em…”“Nói thì nghe đi.”“…”“Sao cô biết chuyện này?”Ha Rin chợt sững người. Chết rồi! Nếu nói mình xuyên không, biết trước tình tiết thì ai tin?“Thì… giáo sư Han nói với em.”“Nhưng lúc giáo sư Han gọi cho tôi, tôi cũng hỏi. Anh ấy bảo tôi là người đầu tiên được anh ấy cho biết chuyện này.”“Em…”“Không muốn nói cũng được.”.............Tối hôm đó.Jae Won đứng một mình trên sân thượng tòa nhà cũ, gió đêm lạnh lẽo thổi qua.Jang Mi bước tới, tay cầm hai lon cà phê:
“Chắc anh đang cảm thấy có lỗi với giáo sư lắm ha.”“Ừ.” – Jae Won gật khẽ.“Nhưng anh đừng buồn nữa, giáo sư không giận anh đâu.”“Ờ.”“Có phải anh đang cảm thấy bế tắc lắm phải không?”Jae Won im lặng.Jang Mi tự cười, ngẩng đầu nhìn bầu trời:“Nhìn anh bây giờ… em thấy giống em hồi trước. Ngày nào cũng tự hỏi tại sao mình phải cày như trâu khi chẳng ai công nhận. Nhưng thật ra, mình đâu làm vì ai công nhận đâu. Mình làm… vì phải có người làm. Tình cờ, người đó là mình thôi.”Cô quay sang, vỗ nhẹ vai anh:“Anh cũng vậy. Nên… tụi mình ráng chịu đựng.”
“Thật sao?”“Thật! Với… đừng giận Jae Won nha. Cậu ấy chỉ…”“Tôi hiểu. Số 1… cậu ấy không có lỗi.”Nghe vậy, Ha Rin mới thở phào, đôi môi khẽ cong.“Đuôi Nhỏ, ăn uống đầy đủ.” Baek Kang Hyuk đột ngột nói.Cô giật mình:
“Giáo sư nói gì?”“Tôi nói, cô nhớ ăn uống đầy đủ.”“Ừm!” Cô mỉm cười rồi quay người chạy đi, để lại anh với một chút gì đó khó tả trong ánh mắt.Một lát sau, điện thoại anh rung.“Giáo sư Baek, mau tới phòng trưởng khoa Hong đi.” – giọng Han Yu Rim vang lên.Tại phòng làm việc của Hong Jae Hun, cảnh tượng… hỗn loạn.
Trên bàn giấy tờ xộc xệch, không khí căng như dây đàn.“Ông đó! Nếu không phải chúng tôi tới kịp thì đã có một mạng người phải ra đi rồi!!” – Yoon Ha Rin đang đứng giữa phòng, mắt long lên sòng sọc.“Nè, cô là ai mà ăn nói bậy bạ vậy?”“Yoon Ha Rin, nội trú năm nhất, khoa Ngoại Chấn thương!”“Ha… hóa ra là người bên tên Baek Kang Hyuk đó.”“Sao không cho trực thăng tới?”“Cô nói gì vậy tôi không hiểu?”“Má nó! Là ông không hiểu thật hay là không muốn hiểu?”“Ha Rin! Ra ngoài.” – tiếng quát của Baek Kang Hyuk vang lên ở cửa.“Giáo sư…”“Ra ngay! Chuyện này để tôi.”Cắn môi, Ha Rin bước ra, tim vẫn còn đập dồn dập vì tức giận.Bên trong, Hong Jae Hun cười khẩy:
“Baek Kang Hyuk, cậu không biết quản lý nội trú à?”“Mẹ nó.”“Cái gì? Mẹ nó? Hóa ra nội trú năm nhất kia là do cậu dạy thành ra thế này à?”Baek Kang Hyuk nắm chặt tay, cố kìm nén cơn giận, nhưng rồi… không kìm được nữa.“Đúng là cái lão già vô đạo đức. Mẹ nó!” Anh túm cổ áo trưởng khoa, xô mạnh khiến ông ta loạng choạng ngã xuống ghế.“Con mẹ nó!”Sau khi xả giận, anh quay gót bỏ đi.Ngoài hành lang, Ha Rin đang đứng dựa tường, thấy anh thì khẽ gọi:“Giáo sư…”“Sau này, đừng làm mấy việc này nữa.”“Nhưng mà… mấy người đó dám cản trở khoa mình cứu người mà. Nên… nên em…”“Nói thì nghe đi.”“…”“Sao cô biết chuyện này?”Ha Rin chợt sững người. Chết rồi! Nếu nói mình xuyên không, biết trước tình tiết thì ai tin?“Thì… giáo sư Han nói với em.”“Nhưng lúc giáo sư Han gọi cho tôi, tôi cũng hỏi. Anh ấy bảo tôi là người đầu tiên được anh ấy cho biết chuyện này.”“Em…”“Không muốn nói cũng được.”.............Tối hôm đó.Jae Won đứng một mình trên sân thượng tòa nhà cũ, gió đêm lạnh lẽo thổi qua.Jang Mi bước tới, tay cầm hai lon cà phê:
“Chắc anh đang cảm thấy có lỗi với giáo sư lắm ha.”“Ừ.” – Jae Won gật khẽ.“Nhưng anh đừng buồn nữa, giáo sư không giận anh đâu.”“Ờ.”“Có phải anh đang cảm thấy bế tắc lắm phải không?”Jae Won im lặng.Jang Mi tự cười, ngẩng đầu nhìn bầu trời:“Nhìn anh bây giờ… em thấy giống em hồi trước. Ngày nào cũng tự hỏi tại sao mình phải cày như trâu khi chẳng ai công nhận. Nhưng thật ra, mình đâu làm vì ai công nhận đâu. Mình làm… vì phải có người làm. Tình cờ, người đó là mình thôi.”Cô quay sang, vỗ nhẹ vai anh:“Anh cũng vậy. Nên… tụi mình ráng chịu đựng.”
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me