TruyenFull.Me

Tinh Trai Sau Khi Xuyen Vao Game Nong Trai Truc Tuyen

Trần Thiệu Khanh chết rồi.

Cậu chẳng hiểu tại sao mình lại chết.

Cậu chỉ mới nốc hai lốc bò húc, đá hai cốc cà phê, thức trắng hai đêm chạy cho xong deadline bài luận nghiên cứu về các biện pháp canh tác cây nông nghiệp rồi ngủ một giấc đến bốn giờ chiều ngày hôm sau. Tỉnh dậy thì chạy ra cửa hàng tiện lợi gần nhà húp đại tô mì rồi ghé chợ mua vài trái dưa leo về đắp mặt... Thế quái nào mà còn chưa kịp gọt dưa xong, tự nhiên lại có thêm hai anh đẹp trai đứng trước mặt mỉm cười nhìn cậu, dịu dàng bảo:

"Tới giờ đầu thai rồi, mau đi thôi!"

Trần Thiệu Khanh:...

Trần Thiệu Khanh: ???

Trần Thiệu Khanh: !!!

Trái dưa leo và con dao hai lưỡi nằm chỏng chơ trên bàn ở giữa phòng, phản chiếu trên mặt kính là hình ảnh linh hồn Trần Thiệu Khanh lơ mơ bị một người đàn ông mặc đồ trắng và một người đàn ông mặc đồ đen ân cần xách tay, tống thẳng xuống cánh cửa địa ngục đang phát sáng gần đó.

Ngay lúc bóng lưng Trần Thiệu Khanh biến mất sau vệt sáng vàng, hai người đàn ông nọ, hay còn gọi với cái tên khoa học đầy thân thương là Hắc Bạch Vô Thường mới mở cuốn sổ sinh tử trên tay ra. Trên đó xuất hiện một dòng chữ: Trần Thiệu Khanh (2003 - 2024) – chết vì đột quỵ.

Cho nên mới nói, thức khuya hại thân, mà thức khuya chạy deadline cũng có thể chết người như chơi.

Sau khi Trần Thiệu Khanh bước qua vệt sáng vàng mang tên "cánh cửa địa ngục" nọ, đập vào mắt cậu là một hàng "người" bay lơ lửng lần lượt bước qua một cây cầu khổng lồ. Cảm nhận được khí lạnh của cõi âm xộc thẳng vào người, đầu óc cậu bỗng choáng váng, mà giọng nói thúc giục của tên âm binh trước mặt cậu cũng vang lên:

"Lướt nhanh cái chân lên, qua đây bốc số xếp hàng đi! Ai cũng có số, không được chen lấn xô đẩy!"

Lời tên âm binh vừa dứt, sau lưng Trần Thiệu Khanh đột nhiên bị ai đó huých một cái, làm cậu không thể không chao đảo ngã về phía trước. Đầu óc quay cuồng, trước khi tâm trí hoàn toàn chìm vào khoảng hư vô, Trần Thiệu Khanh nhìn tấm thẻ số mờ ảo trên tay âm binh, không hiểu sao lại lẩm bẩm:

"Còn chưa kịp đắp mặt mà..."

...

[Tít... Tít... Tít...]

[Cập nhật dữ liệu hoàn tất.]

[Đồng bộ ngôn ngữ hoàn tất.]

[Tải tài nguyên hoàn tất.]

[Xác nhận ID người chơi 9999, xác nhận server Gamma Test.]

[Khởi động trò chơi.]

Trần Thiệu Khanh nhíu mày, âm thanh điện tử không biết từ đâu ra cứ lải nhải suốt bên tai, đánh thức cậu khỏi cơn mê. Sau khi câu "khởi động trò chơi" vang lên, Thiệu Khanh có cảm giác như cơ thể mình bị một vầng sáng vô cùng chói mắt bao phủ lấy, mọi âm thanh như bị xóa sạch, ngăn cách tất cả các giác quan của cậu với thế giới xung quanh..

Khoảnh khắc sáng chói ấy dường như chỉ lóe lên một chốc, khi cậu mở mắt ra, không gian xung quanh đã biến thành màu xanh dương rất êm dịu. Trước mặt cậu là một cái bảng điện tử màu hồng với họa tiết hoa đào cực kỳ đáng yêu, kèm theo đó là hai bàn tay be bé lơ lửng ở bên cạnh bảng.

Chiếc bảng nọ "hào hứng" nhảy chữ, đồng thời, giọng nói điện tử quen thuộc khi nãy cũng vang lên, nó nói: [Chào mừng người chơi ID số 9999 đến với thế giới trò chơi Nông Trại Kỳ Ảo phiên bản tích hợp toàn cầu. Tôi là Gamma Test - hệ thống đồng hành sẽ chịu trách nhiệm dẫn dắt người chơi trải nghiệm tất cả mọi cơ chế trong game. Rất hân hạnh được phục vụ bạn.]

Trần Thiệu Khanh: "... Hả?"

"Trò chơi? Trò chơi gì cơ? Dịch vụ giải trí mới của Âm Phủ à?"

Trần Thiệu Khanh ngơ ngác, chiếc bảng điện tử cũng hiện một dấu chấm hỏi, sau đó nó lại nhanh chóng nhảy chữ kèm lồng tiếng:

[Không phải, đây là trò chơi Nông Trại Kỳ Ảo được phát hành bởi tập đoàn FutureZ thuộc hành tinh Zeta, không phải của Âm Phủ. Hôm nay là ngày đầu tiên mở server Gamma Test, bạn là một trong mười nghìn người chơi may mắn giành được suất chơi này đó~ ^^]

Quá nhiều thông tin trong cùng một bảng thoại. Bất ngờ là chữ nào cậu cũng đọc được nhưng đọc xong thì lại chẳng hiểu cái gì cả.

"Hành tinh Zeta là cái gì? Chẳng phải tui chết rồi à? Ở đây là đâu?" - Trần Thiệu Khanh nhíu mày, không nhịn được lại hỏi tiếp.

[Hành tinh Zeta là hành tinh nhỏ nằm trong Dải Ngân Hà số 9, nơi này là phòng chờ tạo hình nhân vật cho trò chơi. Theo ghi nhận của hệ thống thì tần số tinh thần của bạn trùng khớp với tần số dao động khi người chơi sử dụng khoang dịch chuyển vào game, vì vậy, không có số liệu nào tại Liên Minh Đế Quốc cho thấy rằng bạn đã tử vong tại đây, mong người chơi hãy sống lạc quan hơn. <3]

Hệ thống nhanh nhảu đáp lời, kết câu còn không quên gõ thêm một trái tim bé bé màu hồng phấn vô cùng thân thiện. Khi hệ thống nói xong thì cũng là lúc Trần Thiệu Khanh rơi vào khoảng lặng. Cậu âm thầm tiêu hóa từng thông tin một, sau đó thở dài, buột miệng thốt ra:

"Không thấy ghi chép là đúng rồi, tui là người Trái Đất mà, có phải người hành tinh Zeta đâu."

[Trái Đất? Hoàn tất tra xét dữ liệu, không tìm thấy thông tin về hành tinh tên là Trái Đất, hệ thống không thể giải đáp thắc mắc cho người chơi.] - chất giọng điện tử lanh lảnh của hệ thống lại vang lên, ngay lập tức, Trần Thiệu Khanh đã xác định được tình cảnh của mình.

Có vẻ như cậu thật sự đã chết, tuy nhiên thay vì bốc số chờ xếp hàng dưới Âm Phủ thì cậu lại được hệ thống Gamma Test này kéo đến đây. Mà nơi này lại không biết đến sự tồn tại của Trái Đất, hoặc có thể là Trái Đất không hề xuất hiện ở vũ trụ này. Nhưng kỳ diệu là cậu lại có thể nghe, đọc, hiểu được loại ngôn ngữ mà hệ thống đang sử dụng. Nghĩ vậy, cậu lại hỏi tiếp:

"Ban nãy cậu có nhắc đến phiên bản tích hợp toàn cầu, nó có nghĩa là sao?"

[Phiên bản tích hợp toàn cầu chính là tính năng mới của server lần này. Mọi công dân trên toàn thế giới sẽ được tham gia chung một server, bên cạnh đó, nhà phát hành còn bổ sung thêm hệ thống đồng bộ ngôn ngữ, gọi là ngôn ngữ Zeta. Thông qua quá trình cấy ghép trực tiếp thông tin vào não bộ người chơi, từ đó người chơi có thể trải nghiệm trò chơi và giao lưu với nhau một cách lưu loát hơn.]

Nghe giải thích của hệ thống, thắc mắc trong lòng cậu cũng đã được giải đáp.

Trần Thiệu Khanh gật gù, không khỏi cảm thán: Trình độ khoa học kỹ thuật cao siêu thật, đúng là người ngoài hành tinh có khác. Cứ như đang mơ vậy...

Nghĩ đến đây, cậu bỗng nhéo má mình một cái thật mạnh, đau điếng hồn.

"Shh... đau!" - Trần Thiệu Khanh ủ rũ xoa má, chấp nhận sự thật: "Không phải đang mơ..."

Những lúc như này thì nên làm gì nhỉ? Tìm hiểu hoàn cảnh mới à?

Cậu ngẩng đầu lên nhìn tấm bảng điện tử màu hồng - vật thể phát sáng duy nhất trong không gian khép kín này, ngập ngừng cất tiếng hỏi:

"Bây giờ tui phải làm gì tiếp theo?"

[Người chơi thân mến, vui lòng kích hoạt nút bấm bên phải này để bắt đầu tạo hình nhân vật.] - Giọng nói máy móc của hệ thống phát ra, kèm theo đó là một bàn tay nho nhỏ nhấp nháy chỉ về hướng một cái nút có chữ [Tạo nhân vật] ở góc phải bên dưới.

Thiệu Khanh nhanh nhẹn bấm vào theo hướng dẫn, toàn bộ không gian cậu đang đứng bỗng chốc sáng rực lên, hình ảnh 3D của cậu cùng với các thanh chỉ số điều chỉnh đột nhiên xuất hiện trước mắt. Trong phút chốc, lòng tò mò của cậu trai trẻ về thế giới khoa học viễn tưởng đã bị khơi dậy.

Vì là hệ thống liên kết trực tiếp với linh hồn cho nên phần lớn các dữ liệu cơ thể người chơi đều dựa trên người thật. Còn lại những thứ có thể điều chỉnh được sẽ bao gồm: vóc dáng, kiểu tóc, trang điểm.

Vóc dáng có ba dạng là trung niên, thanh niên và thiếu niên. Vóc dáng mặc định hiện tại của cậu là thanh niên cân đối với chiều cao 1m70 và đường nét gương mặt thanh thoát, mũi cao môi mỏng cùng với đôi mắt hơi xếch lên như mắt mèo trông rất lanh lợi. 

Bản trung niên thì sẽ là một ông chú lực lưỡng với bộ râu rậm và đôi mắt sắc bén như chim ưng. 

Còn thiếu niên thì tất nhiên là hình dáng một cậu bé cao 1m40 trắng trẻo xinh xắn. 

Là một cậu thanh niên trẻ khỏe tuổi 21, chắc chắn Trần Thiệu Khanh sẽ bỏ qua lựa chọn hình thể trung niên. Mặc dù rất thất vọng sau khi biết mình không thể điều chỉnh được chiều cao nhân vật, Trần Thiệu Khanh vẫn quyết định giữ vững vóc dáng mặc định của mình. Dù sao thì đàn ông cao 1m7 cũng đỡ hơn là thằng nhóc 1m4 mà. 

Để thỏa nỗi lòng muốn nhuộm tóc nhưng chưa làm được của mình ở kiếp trước, Trần Thiệu Khanh đã nhanh tay nhấn chọn ngay ô thuốc nhuộm màu hồng nhạt một cách vô cùng dứt khoát.

Sao nào? Ai bảo con trai thì không được nhuộm tóc màu hồng cơ? Cậu thích nhất là màu hồng đấy. Đẹp trai thế còn gì!

Sau khi chọn trang điểm theo gợi ý của hệ thống, Thiệu Khanh thích thú ngắm nhìn diện mạo mới của mình một lượt từ đầu đến chân, cuối cùng cũng hài lòng bấm chuyển sang bước kế tiếp.

[Mời người chơi nhập tên nhân vật]

Một khung điền tên và bàn phím ảo lập tức hiện ra trước mắt cậu.

"Tên gì cũng được hả?" - Trần Thiệu Khanh xoa cằm, hỏi.

[Tên nhân vật phải chứa 6-12 ký tự và không được có ký tự đặc biệt.]

"Hừm..."

Trần Thiệu Khanh tệ nhất là khoản đặt tên. Trước kia khi giảng viên yêu cầu cậu đặt tên cho mẫu vật trong phòng thí nghiệm để tiện ghi chép, Thiệu Khanh đã mất gần cả ngày trời chỉ để suy nghĩ xem nên chọn tên gì. Sau hai năm kiên trì vật lộn với đống cây giống, cậu đã rút được kinh nghiệm giúp đặt tên nhanh gọn lẹ, đó là cứ lấy đại tên một món ăn bất kỳ là được. Nghe thì có vẻ thiểu năng nhưng sự thật là nó rất hiệu quả đối với những người bị mắc hội chứng chướng ngại khi đặt tên như cậu.

Và rồi hôm nay, đứng trước tình huống tương tự, Trần Thiệu Khanh đã không còn lúng túng như những ngày đầu. Suy nghĩ không quá mười giây, ngón tay cậu đã nhanh chóng gõ chữ.

"Gà Rán" - Tại cậu đang thèm gà.

[Tên nhân vật đã bị sử dụng] - Tiếng báo lỗi của hệ thống vang lên, sau đó, hai chữ Gà Rán bị bôi đỏ ngay lập tức.

"Bún Bò" - Trần Thiệu Khanh không hề bối rối, đổi sang tên một món khác mà cậu cũng đang thèm.

[Tên nhân vật đã bị sử dụng] - hệ thống lại báo lỗi một lần nữa.

"Trà Sữa"

[Tên nhân vật đã bị sử dụng] - lại báo lỗi.

Trần Thiệu Khanh: ...

Trần Thiệu Khanh cũng quá mệt mỏi rồi, cậu chán nản gõ thẳng tên mình vào.

"Thiệu Khanh"

Tên vừa nhập xong, màn hình hệ thống đã chuyển sang một bảng thông báo mới:

[Tên nhân vật [Thiệu Khanh] hợp lệ, xác nhận bắt đầu trò chơi?] 

[Có] [Không]

Sau gần mười phút vật vã, nhìn dòng tên nhân vật cuối cùng cũng hiện màu xanh mát mắt, Trần Thiệu Khanh vui vẻ nhấn luôn vào nút [Có].

Khung cảnh xung quanh cậu lập tức lóe lên, dòng chữ "Chào mừng đến với Nông Trại Kỳ Ảo" với âm nhạc du dương và hình vẽ hoa lá cành uốn lượn hiện ra trong không trung, sau đó hai mắt cậu bỗng chốc tối sầm lại.

Trò chơi bắt đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me