Tong Chu Khr Chao Em Cielo
Sau khi ăn tối, Chrome gọi điện thoại đến.
Cô bắt máy, điều chỉnh cho camera xoay vào mặt mình.
"Chào buổi tối, Sora-chan. Cậu đã dùng bữa chưa?"
Sora gật đầu: "Rồi. Còn cậu?"
"Tớ cũng vừa ăn xong." Chrome nói, nhịn không được cười lên mỗi khi chăm chú nhìn vào cô gái ấy: "Trời mưa hơi lớn, Sora-chan đừng ra ngoài."
"Ừ." Sora đáp. Cô không biết bây giờ nên nói chuyện gì. Dù sao chính cô cũng chưa hoàn toàn có thể mặt không đổi sắc, tâm không phiền loạn khi đối mặt với họ. Nói gì giờ? Hôm nay có chuyện gì không? Án mạng? Kẻ đột nhập? Nghĩ nghĩ, Sora vẫn dấu nhẹm vụ đột nhập đi: "Hôm nay có một vụ án mạng..."
"À, vụ đó tớ biết." Chrome gật đầu: "Nghe nói là một cô gái tóc nâu bị đâm nhiều nhát ở bụng... Năm ngoái đã từng có một vụ rồi."
Sora lăn lộn trên tấm tatami, ôm chặt cái gối trong tay, hơi tò mò hỏi: "Chrome biết thông tin gì khác không?"
"Sora-chan tò mò?" Chrome kinh ngạc hỏi. Dù sao trước kia, nếu là không liên quan đến mình, cô cũng không muốn xen vào quá nhiều.
Chẳng lẽ bây giờ sống lại nên đổi tính?
Chrome nghĩ gì Sora không biết, mà đối với vụ án này Sora lại rất quan tâm. Ngộ nhỡ thật sự liên quan đến Sonoko...
"Liệu có phải hung thủ có sâu xa gì với cô gái tóc nâu?"
"Tớ không biết."
Sora đột nhiên nghĩ, hay là nhờ bọn họ giúp đỡ? Nhưng nếu nhờ bọn họ thì mình lại càng sát lại gần bọn họ hơn... Suy cho cùng, Kaze Sora thở dài, vứt bỏ suy nghĩ trong đầu.
"Sora, chị còn chưa ngủ hả?" Ran đưa Conan lên phòng, dặn dò Conan đủ điều rồi mới đi xuống dưới. Chắc là nói chuyện với tên Tadahiko kia.
"Chưa." Sora rầu rĩ đáp.
"Còn băn khoăn về kẻ đột nhập kia hả?" Conan nằm xuống, khoanh hai tay đặt lên trên đầu, cũng hơi trầm tư: "Hiện tại vẫn chưa kết luận được. Nhỡ đâu là trộm đồ lót thật..."
Sora vươn tay ra hiệu hắn im lặng, trừng mắt chỉ chỉ vào điện thoại. Bấy giờ Conan mới để ý cô đang chat với người khác. Đợi sau khi Sora tạm biệt Chrome rồi tắt máy, hắn mới hỏi: "Ai vậy?"
"Một người bạn, tên Dokuro Chrome." Sora không muốn nói nhiều về vấn đề này, chuyển vào chủ đề chính: "Chưa biết được."
"...?" Conan nghĩ ngợi hồi lâu mới hiểu cô trả lời câu phỏng đoán lúc trước của mình.
"Thật ra ban đầu chúng ta cũng suy nghĩ đúng hướng đấy chứ?" Cô nhăn mày: "Một năm trước, cũng tại lễ hội pháo hoa, một cô gái tóc nâu bị người giết trong bụi cây. Một năm sau, vụ án mạng này tiếp tục xảy ra."
"Ban đầu chúng ta đã xác định đây là một vụ án có chủ đích. Tớ suy đoán, có lẽ là vì... tình?" Cô cũng không quá xác định.
"Tình?"
"Ừm. Rất nhiều người có thể điên lên vì tình." Sora nói: "Tuyến thời gian này rất mấu chốt. Lễ hội pháo hoa? Thường thì vào những ngày lễ này, tình nhân thường đi với nhau."
"Suy đoán như vậy cũng không sai." Conan gật đầu: "Sau khi hắn giết người thì nhìn thấy Sonoko cầm máy ảnh. Vì thế cố gắng muốn huỷ diệt chứng cớ... Chờ chút, giả thiết này rất quen." Conan sửng sốt: "Giống... Giống như là Tadahiko Michiwaki."
Cả hai người nhìn nhau.
"Thế nào? Giả thiết của Tadahiko?"
"Ban đầu đã nói rồi còn gì, có người tiếp cận Sonoko và tán tỉnh cô ấy." Conan nói: "Không thấy mờ ám sao?"
Sora rút rút khoé miệng: "Ha. Cũng đúng."
"Lúc cậu không có ở đó, anh ta liên tục thúc giục Sonoko đem máy ảnh qua."
"...?"
"Anh ta mời Sonoko đi ăn ở một khách sạn, đổi lại, Sonoko phải mang máy ảnh đi chụp hình. Anh ta nói rằng năm ngoái có một cô gái tóc nâu bị giết nên oan hồn không được siêu thoát. Mỗi khi có người chụp ảnh là bên trong sẽ có một bóng trắng."
Sora xoa cằm: "Rất đáng nghi. Nhưng vấn đề ở chỗ, Sonoko cắn vào tay của hắn. Hơn nữa cánh tay còn đầy lông lá?"
Conan suy tư một hồi, nhớ đến người đàn ông 'trùng hợp' xuất hiện ở bên cạnh bọn họ khá nhiều lần.
"Có một người đàn ông đội mũ rất đáng nghi luôn loanh quanh chúng ta cả ngày hôm nay."
"Rất có thể..." Sora gãi cằm, hồi lâu nhịn không được giựt tóc, nói: "Thôi không suy nghĩ nữa, rối não. Mấy cái trò suy luận này quả nhiên chỉ hợp với cậu."
"Này này..." Conan dở khóc dở cười: "Đừng uổng phí cái đầu của mình."
"Tớ tình nguyện ngu một chút để không nhìn thấy cái gọi là sự thật."
Edogawa Conan nhìn Sora đưa lưng về phía mình nhắm mắt lại, cười một cái, cũng thu hồi tầm mắt, nhìn lên trần nhà.
Ngu ngốc một chút để không nhìn thấy cái gọi là sự thật?
Lời này... Có chút đáng suy nghĩ...
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me