TruyenFull.Me

[HOÀN][BHTT] Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!? - Tiểu Thảo Dục Phi

Chương 146 - Vân Dao Dao trở về ăn cơm cúng?!

Soiseve0601

"Dao Dao, nếu nơi đó mọi người đều có thể có nhiều tình lữ như vậy. Vậy... vậy trước kia nàng từng có người trong lòng chưa?"

Vân Dao Dao ngẩng đầu lên, hôn vào chiếc cằm mềm mại của Trình Vãn Tịch, giả vờ ủ rũ nói:

"Ta không có a. Toàn bộ thời gian ta đều dành cho y thuật, không có thời gian để mắt đến việc khác a."

Trình Vãn Tịch nghe vậy thì cảm giác đầu tiên là ngưỡng mộ, Dao Dao đã vất vả như vậy rất nhiều năm, thảo nào nàng ấy lại giỏi như vậy. Cảm giác tiếp theo là nhẹ nhõm, nàng thấy may mắn vì Dao Dao không để ai trong lòng, vậy nên nàng mới có cơ hội được Dao Dao yêu thích.

Vân Dao Dao nhìn phản ứng thay đổi liên tục của Trình Vãn Tịch thì đột nhiên như hiểu ra gì đó, nàng cong môi, nhẹ giọng nói:

"Thật ra không phải ta không có thời gian gặp gỡ ai, mà là do ta hoàn toàn không có cảm giác hay mong muốn gắn bó lâu dài như tình lữ với bất kỳ ai hết. Vậy mà... không hiểu sao, ta lại yêu tỷ lắm lắm. Ta muốn được ở cạnh tỷ lâu thật lâu, đến khi răng rụng hết trơn, trở nên xấu nhem luôn, ta vẫn muốn ở cạnh tỷ, và yêu thương tỷ."

Trình Vãn Tịch bị cảm động mà hốc mắt nóng bừng lên, nàng đưa tay ôm chặt Dao Dao, rồi nhẹ giọng nói:

"Dù nàng có thấy nàng xấu nhem, thì ta vẫn thấy nàng đẹp lắm lắm. Ta yêu nàng lắm."

Nói rồi Trình Vãn Tịch cúi người xuống, nhẹ nhàng áp môi mình lên môi Vân Dao Dao. Hai người day dưa với nhau một lúc lâu, cho đến khi Vân Dao Dao chìm vào giấc ngủ.

Trình Vãn Tịch vẫn thức mà chăm chú nhìn gương mặt của Dao Dao, run rẩy nói nhỏ:

"Dao Dao, đừng rời xa ta nữa, được không?"

Sáng hôm sau, lúc Vân Dao Dao mở mắt ra, nàng liền bị giật mình vì đôi mắt thâm quầng đang nhìn mình chằm chằm của người bên cạnh. Nàng hoảng hốt hỏi:

"Tịch tỷ tỷ, tỷ ngủ không được sao? Vết thương của tỷ bị đau sao?"

Trình Vãn Tịch thấy Dao Dao tỉnh thì liền vui vẻ, lắc lắc đầu nói:

"Ta... ta sợ ta ngủ rồi tỉnh dậy sẽ không thấy nàng nữa."

Vân Dao Dao đau lòng nhìn Trình Vãn Tịch, rồi đưa tay vuốt ve bên mặt Trình Vãn Tịch, nhẹ giọng nói:

"Ta vẫn luôn ôm tỷ mà. Ta sẽ không đột nhiên biến mất đâu, vậy nên tỷ cứ yên tâm mà ngủ nha."

Trình Vãn Tịch chần chừ gật gật đầu đáp ứng.

Nhưng kết quả là Trình Vãn Tịch vẫn thức trắng suốt ba đêm liền. Cho đến đêm thứ ba, vì kiệt sức mà nàng mới thiếp đi một lúc.

Nửa tháng sau trận chiến thứ hai với quân Đông Dực, vết thương ở chân Trình Vãn Tịch đã hồi phục phần nào, nàng có thể tự đi lại vài bước. Tào Mục và các tướng sĩ khác đều vui mừng khôn xiết. Đặc biệt, Lý Kính và Dư Phong, hai người đã biết về sự xuất hiện của Vân Dao Dao, đều trở nên vô cùng kính phục nàng.

Chuyện Vân Dao Dao là Vương phi, ngoài ba người Tào Mục ra thì trong quân doanh không một ai biết. Vì Trình Vãn Tịch lo cho an nguy của Vân Dao Dao, khi để lộ thân phận của nàng ở đây, rồi chẳng may để lọt vào tai quân địch.

Bình thường Vân Dao Dao đều mặc y phục nam tử để chữa trị vết thương cho binh sĩ, lúc rảnh rỗi lại kéo Trình Vãn Tịch ra ngoài chơi đắp tuyết.

Mấy binh sĩ đứng gần trướng soái nhìn thấy cảnh chủ soái cùng một nam tử vui vẻ chơi đắp tuyết, thì đều há miệng lớn đến mức muốn chạm xuống đất. Nhưng dù sao cũng là chuyện của chủ tử, nên ai nấy đều không dám nhiều lời.

Lúc này, năm sáu binh sĩ đang tụ tập trước lều, vừa tán dóc vừa cười khúc khích. Một binh sĩ dáng người thấp bé ghé sát vào mấy người còn lại, thì thầm:

"Này, cái người Nờ Vờ Tờ mà khuôn mặt quanh năm như nhà có người chết, dạo này đột nhiên cả ngày cứ không ngừng cười cười nói nói. Bằng hữu của ta canh gác bên ấy, thấy cái người đó vấp té mà vẫn nằm cười như điên, các ngươi xem có kỳ quái không chứ?"

Một người chen miệng vào:

"Có khi nào... là kết nạp Vương phi mới rồi không? Nương ta nói yêu đương có thể khiến con người bị điên đó."

Một người khác như bị lửa đốt, vội góp miệng:

"Ta... ta nghe nói dạo này người đó còn hay chơi đắp tuyết với một nam tử nữa... Có... có khi nào..."

Năm người còn lại đồng loạt hét lên:

"Cái gì?!"

Lúc này, Nghiêm Dục Chi cũng vừa đi ngang qua đám binh sĩ, bước chân nhanh gấp, hối hả. Nửa tháng nay, hắn ở Tiền doanh điều phối binh sĩ, nhưng vừa tới cổng Trung doanh thì nghe Tào Mục kể Trình Vãn Tịch đã trúng độc, vừa mù, vừa điếc, may mà được cứu chữa kịp thời. Nghe tới đó, Nghiêm Dục Chi sốt ruột, vội vã tiến thẳng tới trướng soái, bỏ lại Tào Mục ở phía sau đang còn định nói gì đó.

Khi Nghiêm Dục Chi vén màn lều bước vào, cả người liền như bị trúng chưởng, đứng cứng ngắt tại chỗ. Hai mắt hắn mở to, tay chỉ thẳng về phía trước, nhưng miệng lại không tài nào phát ra âm thanh.

Vân vương phi? Phải rồi, hình như hôm nay là ngày giỗ của vương phi. Nhất định... nhất định là trở về ăn cơm cúng rồi!

Trình Vãn Tịch và Vân Dao Dao đang thong thả ngồi trước bàn ăn cơm, bỗng dưng thấy Nghiêm Dục Chi lao vào, nét mặt hoảng hốt, nhưng lại không nói năng gì.

Trình Vãn Tịch nhíu mày, lên tiếng:

"Ngươi sao vậy? Có chuyện gì sao?"

Nghiêm Dục Chi cố kìm cơ thể không ngã sụp xuống, hai chân run run, lắp bắp nói:

"Người... người không thấy gì hết sao? Ở bên cạnh người có... có..."

Vân Dao Dao và Trình Vãn Tịch nghe xong thì thoáng ngẩn ra, rồi lập tức hiểu ra vấn đề. Hai người lén lút nháy mắt ra hiệu cho nhau, Trình Vãn Tịch vội lấy tay che miệng để nén cười, giả vờ hạ giọng:

"Sao vậy? Bên cạnh ta có gì sao?"

Nghiêm Dục Chi toàn thân chấn động dữ dội. Hắn rất muốn quay lưng bỏ chạy, nhưng lại sợ để Trình Vãn Tịch một mình sẽ xảy ra chuyện, nên đành lê những bước chân run rẩy, nhích dần về chiếc bàn nơi hai người đang ngồi.

Nghiêm Dục Chi đưa mắt nhìn Vân Dao Dao đang vừa gặm bánh bao vừa mỉm cười gật đầu chào mình, thì xém chút nữa sợ đến mức lăn ra bất tỉnh.

Không, ta là Nghiêm Dục Chi, Tứ hoàng tử của vương triều Đại Nghiêu. Ta không sợ ma.

Nghiêm Dục Chi âm thầm hạ quyết tâm mấy lần, sau đó ngồi xuống chiếc ghế gần Trình Vãn Tịch, khó khăn nói:

"Chủ... chủ soái, ta biết chuyện này... rất khó tin. Nhưng người nhất định phải tin ta. Vân... Vân vương phi đang... đang ăn cơm... ngay bên cạnh người đó a."

Trình Vãn Tịch nghe vậy thì giả vờ chấn kinh, bàn tay che miệng vẫn không buông ra, phía sau bàn tay là chiếc môi đang mím chặt để không bật ra tiếng cười. Nàng cố gắng dùng giọng cho là bi thương nhất, ủ rũ nói:

"Vậy... vậy sao? Sao ta không thấy mà ngươi lại thấy được? Hay... ngươi hỏi giúp ta Dao Dao vài câu đi, xem Dao Dao ở dưới sống có tốt không a?"

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me