TruyenFull.Me

[HOÀN][BHTT] Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!? - Tiểu Thảo Dục Phi

Chương 147 - Hố đen nhục nhã

Soiseve0601

"Vậy... vậy sao? Sao ta không thấy mà ngươi lại thấy được? Hay... ngươi hỏi giúp ta Dao Dao vài câu đi, xem Dao Dao ở dưới sống có tốt không a?"

Nghiêm Dục Chi lúc này cái mặt đã tái mét, hắn lau mồ hôi trên trán, rồi đưa mắt dè dặt nhìn Vân Dao Dao, nhỏ giọng nói:

"Vương... Vương phi, người... người có nghe chủ soái hỏi gì không a?"

Vân Dao Dao đưa tay bụm miệng giả vờ bi thương, rồi nói:

"Ở dưới đồ ăn dở lắm, ta ăn không quen. Cũng không đủ bạc mua nhà nên phải ngủ ngoài mé sông a."

Nghiêm Dục Chi nghe xong gần như muốn hét lên: "Cái gì? Đám dưới đó dám bạc đãi người sao?" Nhưng hắn phải cố nhịn, chỉ lén nhìn Trình Vãn Tịch, ngập ngừng nói:

"Vương phi nói người sống rất... rất tốt. Còn có... còn có phủ đệ riêng to hơn hoàng cung gấp đôi..."

Trình Vãn Tịch nghe vậy thì ồ lên, mỉm cười nói:

"Vậy tốt quá, ngươi nói với Dao Dao là đợi một thời gian nữa ta sẽ đến phủ đó ở với Dao Dao. Dặn Dao Dao chừa chỗ cho ta a."

Nghiêm Dục Chi trừng lớn mắt, hắn biết Trình Vãn Tịch luôn nuôi suy nghĩ sẽ xuống gặp Vân Dao Dao khi cuộc chiến này kết thúc. Nhưng mà...

Lúc này hắn lại đột nhiên nghe giọng của Vân Dao Dao nhẹ nhàng vang lên:

"Ngươi nói với Vãn Tịch là ta rất mong chờ được ở chung với Vãn Tịch a."

Nghiêm Dục Chi không tin nổi vào tai mình.

Bộ người chết rồi thì sẽ thay đổi tính cách luôn hả?

Hắn nhìn Trình Vãn Tịch rồi ấp úng nói:

"Vương... Vương phi không chịu cho người xuống ở chung."

Vân Dao Dao nghe vậy thì xém chút phun hết miếng bánh vừa gặm ra ngoài. Nàng đưa tay kéo áo Trình Vãn Tịch, giả vờ uỷ khuất nói:

"Vãn Tịch, hắn không truyền đúng lời ta nói gì cả đó."

Trình Vãn Tịch nhìn Dao Dao mà trong lòng mềm nhũn ra, nàng đưa tay xoa xoa đầu Dao Dao, nhẹ giọng nói:

"Để ta phạt hắn cho nàng nha."

Nghiêm Dục Chi thấy cảnh tượng trước mắt liền ngã ngửa ra sau, ngồi sững sờ trên đất. Chưa đầy khắc sau, hắn cong chân bật dậy, lao vụt ra khỏi soái trướng, vừa chạy vừa hét lên như gặp quỷ.

Một hồi lâu sau, hắn quay trở lại cùng Tào Mục, cả người run rẩy núp sau lưng Tào Mục. Sau nửa canh giờ thì rốt cuộc Nghiêm Dục Chi cũng tin là Vân Dao Dao còn sống. Nghiêm Dục Chi đỏ vành mắt lên, nếu không phải hắn là Tứ hoàng tử thì có lẽ hắn đã bật khóc tại chỗ vì mừng rỡ.

Sau mỗi trận chiến, đôi bên đều cần thời gian khôi phục binh lực và đàm phán. Thế nên trong suốt một tháng sau trận chiến thứ hai với quân Đông Dực, hai bên không có động tĩnh gì mới. Trình Vãn Tịch đang cùng các tướng sĩ họp bàn ở soái trướng, còn Vân Dao Dao thì chăm sóc vết thương cho binh sĩ. Khi nàng thay băng xong cho từng người, thì liền đi tản bộ quanh quân doanh ngắm tuyết rơi, lúc này bỗng vang lên một âm thanh máy móc vang lên:

【Ký chủ: Vân Dao Dao.

Lý do phạt: Cảnh cáo nguy cơ vi phạm điều luật bảo vệ quyền lợi tác giả.

Hình phạt: Hố đen nhục nhã có thời hạn – mức độ 1/7.

Đếm ngược: 2 phút trước khi hình phạt bắt đầu.】

Vân Dao Dao nghe tên hình phạt mà ngẩn người, lập tức gọi Tiểu Thần Y:

"Tiểu Thần Y, ngươi có biết hố đen nhục nhã là gì không a?"

Tiểu Thần Y giống như cố nhịn cười, ngập ngừng nói:

【Thân ái~ À ừm... Đó là... ngươi sẽ hành xử ngược hẳn với tính cách vốn có của ngươi trong vòng hai tiếng a.】

Vân Dao Dao nghe vậy thì mở lớn mắt kinh ngạc, hỏi tiếp:

"Nhưng ta thấy nó không liên quan với tên gọi cho lắm a."

Tiểu Thần Y dùng giọng thần thần bí bí nói:

【Thân ái~ Ngươi cứ thử là biết~】

Vân Dao Dao đột nhiên có dự cảm chẳng lành, nên tức tốc quay về trướng soái. Mọi người trong trướng soái đều đã tản đi hết, trong trướng soái lúc này chỉ có Trình Vãn Tịch.

Trình Vãn Tịch thấy Vân Dao Dao về thì vui vẻ bước nhanh tới, ôm nàng vào lòng. Vân Dao Dao chôn mặt ở trong ngực Trình Vãn Tịch, nhanh chóng giải thích sơ qua về lý do nàng sắp bị phạt, rồi ủ rũ hỏi:

"Tịch tỷ tỷ, nếu lát nữa ta hành xử kỳ quặc thì tỷ có ghét ta không a?"

Trình Vãn Tịch cong môi cười, ôn nhu nói:

"Đương nhiên là không rồi. Dao Dao vẫn là Dao Dao của ta mà."

Nói rồi nàng cúi người xuống, định hôn tiểu nương tử một cái. Nào ngờ môi nàng còn chưa kịp chạm được vào mặt tiểu nương tử, thì đã bị một ngón tay chặn lại giữa trán, sau đó đẩy ra.

Vân Dao Dao nhìn Trình Vãn Tịch bằng nửa con mắt, hai tay khoanh lại trước ngực, lạnh giọng nói:

"Đã được ta cho phép đâu mà hôn? Muốn hôn ta thì phải khiến ta vui vẻ trước, biết chưa?"

Nói rồi, Vân Dao Dao ngoảnh mặt về phía giường, thản nhiên ngồi xuống. Trình Vãn Tịch ở phía sau ngớ người ra như phỗng, đây là lần đầu tiên nàng bị Dao Dao đối xử như vậy. Nhưng chợt nhớ ra là Dao Dao đang chịu phạt, nên nàng liền vui vẻ mà tiến lại giường.

Vân Dao Dao đang nằm phè phởn trên giường, thấy Trình Vãn Tịch lại gần thì cau mày, không thèm để ý đến Trình Vãn Tịch.

Trình Vãn Tịch chậm rãi ngồi xuống giường, rồi lúng túng nói:

"Dao Dao, ta nằm với nàng được không a?"

Vân Dao Dao nghe vậy thì liếc mắt nhìn Trình Vãn Tịch, kiêu ngạo nói:

"Ngươi nghĩ ngươi là ai chứ?"

Trình Vãn Tịch có chút ủ rũ mà cụp mắt xuống, nhẹ giọng nói:

"Dao Dao, nàng... nàng có thích ta không?"

Vân Dao Dao đầu tiên là kinh ngạc, sau đó nàng hậm hực quay mặt qua hướng khác, nhỏ giọng nói:

"Cũng thích."

Hai mắt Trình Vãn Tịch lập tức sáng lên, vui vẻ nói:

"Vậy... vậy nàng cho ta nằm với nàng nha. Ta... à ừm, ta có chút mỏi lưng."

Vân Dao Dao vẫn hậm hực quay đi, cổ họng phát ra tiếng "ừ" nhỏ như muỗi kêu.

Trình Vãn Tịch nghe vậy liền vui vẻ cởi giày ra, nằm xuống bên cạnh Vân Dao Dao. Nàng cảm thấy Dao Dao thật tốt, dù có thay đổi tính cách một chút, nhưng vẫn rất tốt với nàng.

Hai người nằm yên lặng một lúc, thì Trình Vãn Tịch đưa tay chọt chọt vào vai Vân Dao Dao, nhỏ giọng nói:

"Ta... ta phải làm sao thì mới có thể khiến nàng vui vẻ a?"

Vân Dao Dao nghe vậy thì trầm tư một chút, rồi kiêu ngạo nói:

"Cái này ngươi phải tự nghĩ ra chứ."

Trình Vãn Tịch nghe vậy thì "ồ" lên một tiếng, sau đó ngồi bật dậy, ôn nhu nói:

"Nàng vất vả cả ngày chắc là mỏi lưng lắm rồi phải không? Ta bóp lưng cho nàng nha."

Vân Dao Dao thấy đúng là đau lưng thật, nhưng lại không muốn thừa nhận điều đó, nên ậm ừ đáp:

"Ngươi muốn làm gì thì làm."

Nói rồi Vân Dao Dao tự giác nằm sấp lại.

Trình Vãn Tịch cong môi cười, cẩn thận dùng tay xoa xoa lưng cho Dao Dao, vừa xoa vừa hỏi:

"Nàng thấy thế nào? Có dễ chịu không?"

Vân Dao Dao híp mắt hưởng thụ cảm giác này, lạnh nhạt đáp:

"Cũng tạm."

Trình Vãn Tịch liền chớp lấy thời cơ, nhẹ giọng thăm dò:

"Vậy... vậy ta hôn nàng có được không?"

Vân Dao Dao từ từ quay đầu nhìn nàng, rồi xoay người nằm ngửa lại, lạnh nhạt nói:

"Cũng được."

Trình Vãn Tịch không chần chừ, liền nằm ngay xuống bên cạnh, mắt chăm chú nhìn Dao Dao, rồi từ từ nhích lại gần, áp môi xuống môi Dao Dao. Hai người dây dưa trên giường một lúc lâu, thì Trình Vãn Tịch mới chịu tách ra, nàng vui vẻ nhìn Dao Dao. Nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của Dao Dao lúc này đỏ ửng, lại còn lộ vẻ giận dỗi.

"Sao ngươi dừng lại? Mau tiếp tục đi chứ!"

Trình Vãn Tịch đứng hình, bối rối nhìn Dao Dao, chân tay cứng đờ không biết phải làm sao.

Vân Dao Dao thấy người trước mặt đột nhiên trở nên ngờ nghệch, liền không kiên nhẫn nói:

"Cởi y phục ra."

Cả khuôn mặt Trình Vãn Tịch đỏ bừng lên, hai bàn tay đổ đầy mồ hôi, lúng túng nói:

"Nhưng... nhưng tay ta không tiện lắm."

Vân Dao Dao nhìn cánh tay trái bị băng bó của Trình Vãn Tịch, bình thản đáp:

"Không dùng tay là được mà."

Tim Trình Vãn Tịch đập mãnh liệt giống như muốn nổ tung, toàn bộ máu trong người nàng sôi sục lên, từ khuôn mặt cho đến tay chân đều đã đỏ ửng. Nàng xoắn xoắn hai ngón tay vào nhau, ngập ngừng nói:

"Nếu vậy... nếu vậy ta... ta sẽ..."

Trình Vãn Tịch còn chưa kịp nói hết câu thì phát hiện ánh mắt của Dao Dao đột nhiên thay đổi. Vân Dao Dao ngơ ngác nhìn Trình Vãn Tịch, rồi lập tức ngồi bật dậy, hoảng hốt nói:

"Ta... ta đi ra ngoài một lát."

Vân Dao Dao như bị ma đuổi mà chạy một mạch ra ngoài, gấp gáp gọi:

"Tiểu Thần Y, ngươi mau ra đây. Đây rốt cuộc là thứ hình phạt gì hả? Ta làm sao dám nhìn mặt Vãn Tịch nữa đây hả?"

Nhưng nàng gọi mấy lần mà hệ thống vẫn chỉ phát ra một câu duy nhất: "Xin lỗi, hệ thống hiện đang bận đi ăn sinh nhật. Thân ái vui lòng liên hệ lại sau."

Vân Dao Dao biết chắc chắn là cái hệ thống này trốn rồi. Nàng đứng bên ngoài khóc không ra nước mắt, sau đó vì lạnh quá nên đành phải theo Trình Vãn Tịch lủi thủi trở vào trong.

Hôm đó, Trình Vãn Tịch kiên nhẫn dỗ dành suốt hơn một canh giờ, thì Vân Dao Dao mới chịu hé đầu nhỏ xíu xù xù, cùng đôi mắt đỏ hoe ra khỏi chăn.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me