TruyenFull.Me

PARK HEESOON ×READER //Chú Và Em //

65. Share Bill

isold_29

Buổi chiều hôm ấy, trời se lạnh nhưng phố xá Seoul vẫn đông nghịt người. Em mặc một chiếc váy len dài đến gối, khoác thêm chiếc cardigan mỏng, vừa đi vừa ôm cánh tay chú, cảm giác vừa ngọt ngào vừa ấm áp. Hôm nay là cuối tuần, chú quyết định đưa em ra ngoài ăn tối thay vì chỉ quanh quẩn ở nhà như thường lệ.

Chú Hee-soon chọn một nhà hàng kiểu Ý nằm trên tầng cao của một tòa nhà sang trọng. Khi thang máy mở ra, mùi rượu vang thoang thoảng và tiếng nhạc du dương vang lên, em ngẩng nhìn quanh với ánh mắt đầy thích thú.

– “Đẹp quá, chú à… sang hơn cả tưởng tượng của em.” – em cười khẽ.

Chú liếc xuống em, khóe môi nhếch nhẹ thành nụ cười kiêu hãnh:
– “Ừ, hợp với em đấy. Em phải được ngồi ở những nơi xứng đáng như thế này.”

Em hắng giọng, đùa lại:
– “Thế còn chú thì sao? Em thấy chú hợp với quán nhậu lề đường hơn.”

Chú lườm em, cái lườm rất điển hình của một người đàn ông lớn tuổi khi bị chọc ghẹo:
– “Cái con bé này, nói năng kiểu gì đấy? Chú đưa đi ăn sang trọng, em còn dám so sánh.”

Em che miệng cười khúc khích. Thật ra em chỉ muốn không khí bớt nghiêm túc, nhưng càng lúc em càng nhận ra một điều: chú lúc nào cũng muốn lo cho em mọi thứ, từ bữa ăn đến quần áo, chưa bao giờ để em móc ví ra. Em thì lại nghĩ khác – yêu nhau không có nghĩa là một người phải gánh hết, em muốn được chia sẻ với chú, để chú thấy em cũng trưởng thành và đủ trách nhiệm.

Suốt bữa ăn, cả hai nói chuyện vui vẻ. Chú gắp cho em miếng steak, còn em lại kiên quyết muốn tự cắt. Chú trêu:
– “Tay yếu thế kia mà đòi.”

– “Ai bảo tay em yếu, em khoẻ lắm nhé. Chỉ có chú là hay coi thường thôi.” – em phản bác, giọng hơi giận dỗi.

Chú bật cười, ánh mắt chan chứa cưng chiều, như thể dù em có nói gì cũng không làm chú bực được.

Thế nhưng đến khi bữa ăn kết thúc, nhân viên mang hóa đơn ra, mọi chuyện bắt đầu căng thẳng. Em nhanh tay giật lấy tờ giấy, mắt liếc qua con số khá lớn. Không do dự, em lấy thẻ tín dụng trong ví.

– “Để em trả phần của em.” – em nói.

Chú cau mày ngay lập tức:
– “Em cất thẻ đi.”

– “Không, lần này em trả. Ít nhất cũng chia đôi. Em đâu phải lúc nào cũng để chú lo hết.”

Giọng chú trầm xuống, rõ ràng không vừa lòng:
– “Em nghĩ gì vậy? Chú đưa em đi ăn thì chú trả. Đấy là lẽ thường.”

– “Lẽ thường với chú thôi. Với em thì tình yêu là phải chia sẻ, không phải dựa dẫm. Em muốn tự trả phần của mình.”

Không khí căng ra. Nhân viên đứng cạnh khựng lại, đưa mắt nhìn cả hai. Chú hít sâu, cố giữ bình tĩnh nhưng khóe môi mím chặt. Em nhìn thấy sự khó chịu trong ánh mắt chú, nhưng em vẫn không lùi.

Em rút thẻ ra đặt thẳng xuống bàn:
– “Em quẹt trước đấy.”

Chú lập tức giữ tay em lại, giọng nghiêm:
– “Đừng bướng. Nghe lời chú.”

Trái tim em nhói lên một chút. Tại sao mọi thứ lúc nào cũng phải theo ý chú? Em cắn môi, giọng cũng gay gắt:
– “Chú không cho em làm gì hết, lúc nào cũng coi em là con nít. Em lớn rồi. Em cũng đã đi làm , cũng có tiền. Em muốn góp một phần, vậy thôi.”

Sự im lặng bao trùm. Chú rút ví, đưa thẻ của mình cho nhân viên, ánh mắt như ra lệnh không cho em chen vào. Em cảm thấy nóng mặt, vừa tức vừa tủi thân.

Hai người rời nhà hàng trong im lặng. Không còn cảnh nắm tay hay cười nói như lúc đến. Em bước nhanh về phía bãi xe, gương mặt lạnh tanh. Chú đi sau, thở hắt ra, rõ ràng là khó chịu.

Khi cả hai ngồi vào xe, em nhìn thẳng ra cửa kính, không thèm nói một câu. Chú nổ máy, lái chậm rãi, nhưng bàn tay nắm vô lăng hơi siết lại.

Một lúc sau, chú lên tiếng trước:
– “Em biết chú ghét nhất điều gì không?”

Em không quay lại, chỉ đáp cộc lốc:
– “Cái gì?”

– “Là khi người mình yêu cứ cố chứng minh điều không cần chứng minh. Chú muốn lo cho em không phải vì nghĩ em kém cỏi, mà vì… chú muốn thế. Đấy là cách chú thể hiện tình yêu.”

Ngực em nghẹn lại. Nhưng em cũng không dễ dàng bỏ cuộc:
– “Thế chú có nghĩ đến cảm giác của em không? Lúc nào em cũng như một đứa trẻ bị chú kiểm soát. Em muốn được coi là ngang được trao đi , không phải là người chỉ biết nhận.”

Chú phanh xe lại bên vệ đường, quay sang nhìn em. Đôi mắt sâu, ánh lên chút giận nhưng nhiều hơn là bất lực.
– “Em muốn ngang hàng? Em có biết chú hơn em bao nhiêu tuổi không? Chú đã trải qua bao nhiêu thứ, còn em thì mới chỉ bắt đầu. Chú không thể nào thản nhiên để em gánh nặng.”

Em nhìn lại chú, nước mắt lấp lánh nhưng giọng vẫn cứng rắn:
– “Em không cần chú thản nhiên. Em chỉ cần chú cho em cơ hội chia sẻ. Dù là một nửa hóa đơn, hay một nửa nỗi lo.”

Khoảnh khắc ấy, không gian lặng đi. Cả hai đều nhận ra khoảng cách thế hệ, khoảng cách trong suy nghĩ. Nhưng ẩn sâu dưới những lời cãi vã vẫn là tình cảm thật sự.

Chú thở dài, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc em, giọng trầm hơn:
– “Em bướng thật. Nhưng chú… cũng không muốn em khóc vì chuyện nhỏ nhặt thế này.”

Em mím môi, cuối cùng cũng bật khóc, nức nở như một đứa trẻ:
– “Em không muốn chú nghĩ em chỉ biết ăn bám…”

Chú vội kéo em lại, vòng tay ôm chặt. Hơi thở trầm ấm của chú khiến em dịu dần.
– “Ngốc ạ. Em chưa bao giờ là gánh nặng. Em chính là điều quý giá nhất mà chú muốn giữ gìn. Nhưng… được rồi. Lần sau, nếu em cứ muốn, thì mình chia đôi. Một nửa cho chú, một nửa cho em. Nhưng nhớ nhé, chỉ khi em không giận dỗi.”

Em ngẩng mặt lên, mắt đỏ hoe, giọng run run:
– “Thật chứ?”

Chú bật cười, hôn khẽ lên trán em:
– “Thật. Nhưng nhớ là đừng tranh với chú trước mặt người khác nữa, nghe chưa? Không thì chú sẽ giận đấy.”

Em khẽ gật đầu, rồi dụi mặt vào vai chú. Trong khoảnh khắc ấy, em vừa thấy mình nhỏ bé, vừa thấy mình quan trọng hơn bao giờ hết.

Về nhà trong phòng của em và chú , chú ôm em thật chặt, như muốn trấn an. Em khẽ thì thầm:
– “Lần sau chú cho em trả cà phê thôi cũng được.”

Chú nhếch môi cười:
– “Ừ, cà phê thì được. Nhưng bữa tối sang trọng thì vẫn của chú.”

Em bật cười qua hàng nước mắt. Có lẽ tình yêu không cần phải rõ ràng ai trả nhiều, ai trả ít, mà chỉ cần cả hai đều sẵn lòng chia sẻ. Một nửa hóa đơn, hay một nửa trái tim, điều quan trọng là cùng nhau gánh vác.

@isold

🚫 DON'T COPPY MY IDEAS 🚫

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me